Ánh sáng vàng vọt từ những ngọn đèn gas dọc hành lang nhà hát Opera không đủ sức xua đi vẻ u ám đang bao trùm lên hiện trường vụ án. Maximilian Roth đứng tựa lưng vào bức tường đá cẩm thạch, đôi mắt ông không rời khỏi cánh cửa lô ghế số 7 đã được phong tỏa bởi hai binh sĩ quân đội thuộc lực lượng bảo vệ hoàng gia. Mùi máu tươi lẫn trong mùi sáp nến tạo nên một hỗn hợp không khí đặc quánh, khó chịu.
Thanh tra Hans Muller bước ra từ phòng kỹ thuật, gương mặt lộ rõ vẻ bối rối. Ông cầm trên tay một xấp giấy da ghi chép sơ sài về danh sách những người có mặt ở khu vực tầng hai lúc tiếng nổ vang lên. Theo yêu cầu của Roth, tất cả mười hai người thuộc các lô ghế lân cận đã được mời vào phòng chờ dành cho khách quý phía sau cánh gà. Đây là một căn phòng rộng lớn, trang trí bằng những tấm thảm thêu từ thời Maria Theresa, nhưng giờ đây nó giống như một phòng giam tạm thời cho giới thượng lưu.
"Thưa Ngài Roth, danh sách đã có," Muller nói, giọng thấp xuống để tránh những tai mắt tò mò. "Mười hai người. Bao gồm cả vợ của nạn nhân, Nam tước phu nhân cầm quyền, một sĩ quan quân đội, một chủ ngân hàng, và vài gương mặt quen thuộc trong giới ngoại giao. Điều kỳ quái là tất cả bọn họ đều khẳng định không nhìn thấy bất cứ ai xâm nhập vào lô ghế số 7 trong suốt thời gian đèn tắt."
Roth đón lấy bản danh sách, đôi ngón tay thon dài lướt nhanh qua từng cái tên. Ông không vội vàng trả lời. Với ông, lời nói của con người là thứ biến số kém tin cậy nhất trong một cuộc điều tra. Khoa học vật lý mới là thứ giữ chìa khóa của sự thật.
"Cánh cửa lô ghế số 7 là chìa khóa đầu tiên, Hans," Roth nói khi bắt đầu sải bước về phía phòng chờ. "Hãy nhớ lại cấu trúc của nó. Chốt cửa bằng sắt dạng thanh ngang. Để đóng nó từ bên trong, người ta phải dùng lực gạt ngang. Không có lỗ khóa xuyên thấu từ bên ngoài. Vậy, nếu hung thủ giết người rồi thoát ra, làm thế nào hắn có thể gạt chốt lại?"
"Có lẽ hắn đã dùng một sợi dây?" Muller gợi ý.
"Nếu dùng dây, phải có một kẽ hở bên dưới cánh cửa hoặc một khe hở ở bản lề. Tôi đã kiểm tra, cánh cửa gỗ sồi đó khít đến mức một sợi tóc cũng khó lọt qua. Hơn nữa, trên thanh chốt không có vết xước nào cho thấy dấu hiệu của lực kéo từ dây kim loại hay sợi nylon."
Họ bước vào phòng chờ. Mười hai con người, mười hai trạng thái tâm lý khác nhau. Nam tước phu nhân von Schelling ngồi trên chiếc ghế bành bọc nhung, gương mặt bà trắng bệch nhưng không có lấy một giọt nước mắt. Cạnh đó là Bá tước Arnauld, một sĩ quan kỵ binh với bộ râu quai nón được cắt tỉa cầu kỳ, đang mất kiên nhẫn gõ nhịp ủng xuống sàn.
Roth dừng lại giữa phòng. Ông không bắt đầu bằng một lời buộc tội, mà bằng một sự quan sát. Ông nhìn vào những đôi tay. Trong điều tra tội phạm, đôi tay thường phản ánh những gì bộ não cố gắng che giấu. Có người siết chặt tay đến trắng bệch, có người lại để tay run rẩy một cách thiếu kiểm soát.
"Thưa các quý vị," Roth cất lời, giọng ông vang lên chuẩn mực, trung tính, không mang theo bất kỳ cảm xúc cực đoan nào. "Tôi là Maximilian Roth. Tôi được giao nhiệm vụ làm sáng tỏ cái chết của Nam tước von Schelling. Tôi hiểu sự bất tiện này, nhưng để công lý được thực thi và để các quý vị sớm được trở về nhà, tôi cần sự hợp tác chính xác về thông tin. Chúng ta sẽ làm việc dựa trên dữ kiện, không phải cảm giác."
Ông đi tới trước mặt Nam tước phu nhân. Bà trông khoảng chưa đầy ba mươi tuổi, trẻ hơn nhiều so với người chồng quá cố.
"Thưa phu nhân, bà ngồi ở lô ghế số 8, ngay sát bên cạnh chồng mình. Giữa hai lô ghế là một vách gỗ cao. Bà có nghe thấy tiếng động nào khác ngoài tiếng nổ không?"
Người phụ nữ ngước nhìn Roth bằng đôi mắt vô hồn. "Tôi nghe thấy tiếng vĩ cầm từ sân khấu, sau đó là bóng tối. Tiếng nổ đó... nó không lớn. Tôi cứ ngỡ là một phần của vở diễn, hoặc có lẽ là tiếng của một chai champagne bị bật nút quá mạnh ở lô ghế nào đó."
"Bà có nghe thấy tiếng tranh cãi, hoặc tiếng di chuyển của đồ đạc không?"
"Không. Chồng tôi... ông ấy thích xem kịch một mình. Ông ấy nói rằng sự hiện diện của tôi khiến ông ấy phân tâm. Vì vậy tôi ngồi ở lô ghế bên cạnh cùng với người hầu gái."
Roth gật đầu, ghi chú vào sổ tay. Ông chuyển sang Bá tước Arnauld. "Thưa Bá tước, ông là một quân nhân. Ông có nhận xét gì về tiếng nổ đó?"
Arnauld nhướn mày, chỉnh lại cổ áo. "Đó không phải tiếng của một khẩu súng trường hay súng lục ổ quay tiêu chuẩn. Nó quá đục. Nếu tôi phải đoán, đó là một loại súng nạp hơi hoặc một thiết bị sử dụng áp suất khí nén. Và đặc biệt, không có mùi thuốc súng đen nồng nặc đặc trưng thường thấy ở các phòng kín."
Lời nhận xét của Arnauld làm Roth lưu tâm. Một quân nhân dày dặn kinh nghiệm sẽ không nhầm lẫn mùi thuốc súng. Điều này khớp với mảnh kim loại lạ mà ông tìm thấy trên thảm. Nếu hung thủ sử dụng một loại vũ khí mới, không gây khói và giảm thiểu tiếng ồn, thì trình độ kỹ thuật của kẻ đó phải rất cao.
Roth rời khỏi đám đông và đi về phía góc phòng, nơi đặt một cái bàn nhỏ với chiếc kính hiển vi cầm tay mà ông đã yêu cầu Muller mang tới. Ông lấy mảnh kim loại nhỏ tìm thấy ở hiện trường ra, đặt dưới thấu kính. Dưới độ phóng đại, mảnh kim loại không phải là mảnh đạn bị vỡ, mà là một phần của một cơ chế nhỏ xíu, có hình dạng giống như một chiếc răng cưa của đồng hồ.
"Đây không phải là đạn," Roth nói khẽ với Muller khi vị thanh tra đứng cạnh. "Đây là một phần của bộ phận kích nổ tự động. Một thiết bị hẹn giờ."
"Hẹn giờ?" Muller ngạc nhiên. "Ý ngài là hung thủ không có mặt trong phòng khi vụ án xảy ra?"
"Đó là một giả thuyết khoa học. Nếu thiết bị này được lắp đặt sẵn dưới ghế hoặc trong bàn gỗ, và nó được kích hoạt từ xa hoặc bằng một bộ đếm nhịp điệu, thì hung thủ có thể đứng ở bất cứ đâu trong nhà hát này khi đèn tắt."
Roth quay lại nhìn mười hai nhân chứng. Nếu là thiết bị hẹn giờ, kẻ giết người phải là kẻ có quyền tiếp cận lô ghế số 7 trước khi buổi diễn bắt đầu. Hoặc, kẻ đó phải điều khiển được hệ thống điện của nhà hát để tạo ra bóng tối đúng vào thời điểm thiết bị hoạt động.
"Hans, tôi cần ông kiểm tra một chi tiết kỹ thuật," Roth ra lệnh. "Hãy tìm thợ vận hành đèn của đêm nay. Tôi muốn biết liệu sự cố mất điện lúc nãy là do quá tải thực sự hay có sự can thiệp thủ công vào hệ thống dây chì (fuse)."
Trong khi Muller rời đi, Roth bắt đầu cuộc thẩm vấn thứ hai với chủ ngân hàng ngồi ở lô ghế số 6. Người đàn ông này tên là Friedrich Weiss, vẻ mặt luôn bồn chồn.
"Ông Weiss, tôi thấy trên tay áo của ông có một vệt dầu đen," Roth quan sát tỉ mỉ. "Đó là dầu bôi trơn máy móc. Tại sao một chủ ngân hàng đi xem opera lại có dấu vết của dầu máy trên áo?"
Weiss giật mình, cố gắng che đi cổ tay áo. "Tôi... xe ngựa của tôi gặp trục trặc trên đường đến đây. Tôi đã phải giúp phu xe chỉnh lại trục bánh xe."
"Giữa trời tuyết rơi và ông vẫn tự tay chỉnh trục xe?" Roth hỏi lại với giọng không đổi. "Một sự tận tụy đáng kinh ngạc. Tuy nhiên, dầu bôi trơn trục xe ngựa thường đặc và có mùi hắc của mỡ bò. Vết dầu trên tay áo ông lại lỏng, có màu xanh nhạt và mùi của dầu tinh chế dành cho các thiết bị chính xác như đồng hồ hoặc... súng cầm tay."
Sắc mặt Weiss chuyển từ tái sang xám. Ông ta lắp bắp không thành lời. Roth không ép thêm. Ông biết khi nào nên dừng lại để con mồi tự rơi vào cái bẫy tâm lý của chính mình.
Càng đi sâu vào lời khai của từng người, Roth càng nhận thấy sự mâu thuẫn trong dòng thời gian. Theo lời của người hầu gái lô ghế số 8, bà ta nghe thấy tiếng động nhẹ trước khi đèn tắt khoảng hai phút. Trong khi đó, vị tướng quân về hưu ở lô ghế đối diện lại khẳng định ông nhìn thấy một bóng người lướt qua hành lang phía sau lô ghế số 7 ngay sau khi tiếng nổ vang lên.
Nếu có người ở hành lang, làm sao người đó có thể vào và ra khỏi căn phòng đã chốt cửa?
Roth bước ra khỏi phòng chờ, quay lại hành lang của nhà hát. Ông cầm chiếc đèn gas cầm tay, soi thật kỹ vào những tấm phù điêu bằng thạch cao trang trí trên tường dọc theo dãy lô ghế. Ông nhận thấy một điểm bất thường ở vị trí sát trần nhà, nơi các đường ống dẫn gas chạy qua.
Có một vết trầy xước rất mới trên lớp thạch cao, trông giống như dấu vết của một sợi dây cáp thép nhỏ đã cọ xát vào đó.
Roth nhớ lại vệt nước tinh khiết trên bàn cạnh nạn nhân. Một ý tưởng táo bạo hình thành trong đầu ông. Ông nhìn lên hệ thống đèn chùm trung tâm. Những chiếc đèn này được điều khiển bởi một hệ thống ròng rọc phức tạp nằm phía trên trần giả của nhà hát.
"Khoa học không tạo ra phép mầu, nó chỉ tạo ra những ảo giác dựa trên quy luật," Roth lẩm bẩm.
Ông quay lại phòng chờ, đứng trước mười hai con người đang chờ đợi.
"Tôi có một câu hỏi cuối cùng cho tất cả quý vị," Roth nói, đôi mắt ông quét qua từng gương mặt. "Trong lúc bóng tối bao trùm, có ai ngửi thấy mùi bạc hà không?"
Mười một người lắc đầu. Duy chỉ có Nam tước phu nhân khẽ run lên. Bà đưa chiếc khăn tay lên mũi, rồi chậm rãi gật đầu. "Có... tôi có ngửi thấy. Tôi tưởng đó là mùi kẹo ngậm của ai đó."
Roth khép sổ tay lại. "Cảm ơn phu nhân. Đó không phải là kẹo bạc hà. Đó là mùi của methanol lạnh, một thành phần trong hệ thống làm mát sơ khai của các loại vũ khí hơi nước áp suất cao mà quân đội đang thử nghiệm."
Mọi người trong phòng xôn xao. Roth ra hiệu cho các binh sĩ thắt chặt vòng vây. Ông biết hung thủ vẫn đang ở đây, và kẻ đó có lẽ không ngờ rằng một mẩu kim loại nhỏ như răng cưa đồng hồ lại có thể tố cáo cả một âm mưu được dàn dựng công phu đến thế.
"Thanh tra Muller," Roth gọi lớn khi thấy vị đồng nghiệp quay trở lại. "Ông đã tìm thấy thợ điện chưa?"
"Thưa ngài, chúng tôi tìm thấy anh ta rồi," Muller thở hổn hển. "Nhưng anh ta đã chết. Bị siết cổ trong phòng điều khiển kỹ thuật. Và trên tay anh ta... có một bản danh sách chuyển khoản ngân hàng được ký tên bởi Friedrich Weiss."
Đám đông đổ dồn ánh mắt về phía gã chủ ngân hàng. Weiss ngã quỵ xuống sàn, nhưng Roth vẫn đứng bất động. Ánh mắt ông không đặt vào Weiss. Ông đang nhìn về phía Bá tước Arnauld, người vừa bí mật đưa tay vào trong túi áo khoác dạ.
"Đừng làm thế, Bá tước," Roth nói lạnh lùng. "Khẩu súng nén hơi trong túi ông không thể bắn nhanh hơn phản xạ của một cựu đặc nhiệm đâu. Và quan trọng hơn, ông đã mắc một sai lầm chết người khi chọn loại dầu bôi trơn cho thiết bị hẹn giờ đó."
Sự im lặng bao trùm căn phòng. Một sự im lặng đáng sợ còn hơn cả tiếng nổ trong đêm opera. Vụ án lô ghế số 7 không đơn giản là một vụ giết người vì tiền hay vì tình. Nó là sự khởi đầu của một cuộc chiến thông tin mà Maximilian Roth vừa chính thức bước vào.