MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBẢN GIAO HƯỞNG CỦA SỰ IM LẶNGChương 4: BỮA TIỆC CỦA NHỮNG BÓNG MA

BẢN GIAO HƯỞNG CỦA SỰ IM LẶNG

Chương 4: BỮA TIỆC CỦA NHỮNG BÓNG MA

2,005 từ · ~11 phút đọc

Chiếc xe ngựa lăn bánh trên những con đường lát đá của quận 1, tiếng móng ngựa gõ nhịp đều đặn xuống lớp tuyết đóng băng thành một giai điệu đơn điệu và lạnh lẽo. Bên trong toa xe, Maximilian Roth ngồi bất động, đôi mắt ông dán chặt vào những ánh đèn gas mờ ảo lướt qua cửa sổ. Ông không lạ lẫm gì với hướng đi này. Phía trước là Hofburg – khu phức hợp cung điện uy nghi, nơi trái tim của Đế chế Áo-Hung đang đập những nhịp chậm chạp nhưng đầy kiêu hãnh.

Khi chiếc xe dừng lại trước cổng chính của cung điện, một người đàn ông trung niên trong bộ thường phục chỉnh tề nhưng toát lên vẻ quyền uy đã chờ sẵn. Đó là Nam tước von Metternich, người đứng đầu cơ quan an ninh nội chính.

"Chào mừng trở lại với bóng tối, Ngài Roth," Metternich nói, giọng ông ta khàn đi vì sương đêm. "Tôi xin lỗi vì đã ngắt quãng đêm thưởng thức Opera của ngài, nhưng vụ án tại nhà hát chỉ là phần nổi của một tảng băng trôi mà chúng ta không thể để nó đâm sầm vào con tàu Đế quốc."

"Vụ án đó đã được giải quyết xong, thưa Nam tước," Roth bước xuống xe, chỉnh lại chiếc mũ phớt. "Bá tước Arnauld đang trên đường đến nhà giam."

"Đúng, nhưng bí mật mà ông ta cố bảo vệ thì vẫn còn ở đây," Metternich chỉ tay về phía dãy hành lang dẫn vào khu vực làm việc của các bộ trưởng. "Bên trong kia, tại phòng làm việc của Văn phòng Thủ tướng, một bi kịch khác vừa mới bắt đầu. Và lần này, hung thủ không dùng súng hơi hay thiết bị cơ khí phức tạp. Hắn dùng thứ mà chúng tôi không thể nhìn thấy."

Roth lặng lẽ đi theo Metternich qua những dãy hành lang dài dằng dặc, nơi những bức chân dung của các thế hệ hoàng gia nhìn xuống họ với vẻ nghiêm nghị. Họ dừng lại trước một cánh cửa gỗ sồi lớn được bảo vệ bởi các binh sĩ trang bị súng trường Mauser.

Bên trong phòng làm việc, mùi xì gà nồng nặc quyện với một mùi hương lạ – ngọt lịm nhưng có chút hắc của hóa chất. Nằm gục trên bàn làm việc là Tiến sĩ Karl Fischer, cố vấn cao cấp về ngân sách quốc phòng. Trước mặt ông ta là một bữa ăn khuya vẫn còn dang dở với thịt bò nguội, bánh mì đen và một ly trà đã nguội ngắt.

Roth không bước vào ngay. Ông đứng ở ngưỡng cửa, quan sát sự sắp đặt của các đồ vật. Đây là thói quen của một người từng làm đặc nhiệm: hiện trường không bao giờ chỉ là một cái xác, nó là một đồ thị của các hành động trước đó.

"Thời gian tử vong?" Roth hỏi ngắn gọn.

"Khoảng một giờ trước, khi vụ án tại nhà hát Opera đang ở giai đoạn căng thẳng nhất," Metternich trả lời. "Người phục vụ mang trà vào và thấy ông ấy đã như thế này. Không có dấu hiệu của sự giằng co. Không có vết thương ngoại lực."

Roth bước tới gần tử thi. Gương mặt của Fischer không hề co quắp vì đau đớn, trái lại, nó mang một vẻ thanh thản kỳ lạ. Tuy nhiên, đôi môi của nạn nhân lại có màu đỏ tươi bất thường – một sắc màu rực rỡ đến mức không tự nhiên đối với một người đã tắt thở.

Ông cúi xuống, ngửi nhẹ hơi thở thoát ra từ khuôn miệng của Fischer. Một mùi hạnh nhân đắng thoang thoảng bay lên.

"Cyanide," Roth lẩm bẩm. "Nhưng không phải loại muối Kali xyanua thông thường thường được những kẻ tự sát sử dụng. Loại này tinh khiết hơn, tác động trực tiếp vào hệ hô hấp tế bào."

Ông lấy chiếc nhíp từ túi áo, gắp một mẩu bánh mì nhỏ từ đĩa của nạn nhân lên quan sát. Sau đó, ông dùng một mảnh giấy quỳ tím lấy từ bộ dụng cụ nhỏ luôn mang theo bên mình, nhúng vào ly trà. Mảnh giấy không đổi màu.

"Trà không có độc," Roth nhận xét. "Thức ăn cũng có vẻ sạch. Vậy độc chất đi vào cơ thể bằng đường nào?"

Ông bắt đầu kiểm tra các đồ vật xung quanh. Chiếc tẩu thuốc của Fischer vẫn còn hơi ấm, nằm ngay cạnh bàn tay phải của ông ta. Roth cầm chiếc tẩu lên, đưa sát mũi. Mùi thuốc lá đặc trưng át đi mọi thứ khác. Ông lấy một chiếc que nhỏ, khều nhẹ lớp tro còn sót lại trong tẩu. Giữa lớp tro xám, có một vài hạt nhỏ màu vàng nhạt chưa cháy hết.

"Khoa học hóa học cuối thế kỷ này thật thú vị," Roth nói với Metternich, đôi mắt xám của ông sắc lẹm. "Hung thủ đã tẩm độc vào chính những hạt thuốc lá này. Khi Fischer châm lửa, hơi độc từ xyanua dạng rắn sẽ thăng hoa và đi thẳng vào phổi. Nó giết chết ông ấy chỉ trong vài giây, ngay sau một hơi rít sâu."

"Nhưng ai có thể tiếp cận được tẩu thuốc của một cố vấn cao cấp giữa cung điện được canh phòng cẩn mật thế này?" Metternich hỏi, vẻ mặt đầy lo lắng.

"Câu trả lời nằm ở mâu thuẫn của sự kiện," Roth đi quanh bàn làm việc. "Fischer là người chịu trách nhiệm phê duyệt ngân sách cho các thiết bị quân sự mới. Vụ án ở nhà hát Opera liên quan đến một khẩu súng hơi quân dụng. Sự trùng hợp này không tồn tại trong từ điển của tôi. Hans Muller đã nói với tôi rằng thợ điện tại nhà hát bị giết bởi một người có liên quan đến Friedrich Weiss. Nhưng thực chất, tất cả bọn họ chỉ là những quân cờ để đánh lạc hướng."

Roth dừng lại trước cửa sổ phòng làm việc. Cửa sổ đóng chặt, chốt sắt nằm đúng vị trí. Tuy nhiên, trên gờ cửa gỗ, có một vệt bột trắng rất mịn. Ông dùng ngón tay quệt nhẹ vệt bột đó, rồi đưa lên lưỡi. Một cảm giác tê dại ngay lập tức lan tỏa.

"Aconitine," Roth nhíu mày. "Chất độc chiết xuất từ cây Ô đầu. Nếu xyanua là thứ giết chết Fischer, thì chất bột này dùng để làm gì?"

"Có lẽ là một kế hoạch dự phòng?" Metternich gợi ý.

"Không. Kẻ thực hiện vụ này là một chuyên gia. Hắn không bao giờ lãng phí chất độc. Aconitine trên gờ cửa sổ có nghĩa là hắn đã xâm nhập vào đây từ bên ngoài. Và hắn không đi một mình."

Roth bắt đầu tái hiện lại vụ án trong đầu theo phong cách phân tích logic tối giản. Hung thủ đã trèo lên từ bức tường đá nhám của cung điện – một kỹ năng đòi hỏi sức mạnh của một lính đặc nhiệm. Hắn đã bôi aconitine lên gờ cửa để vô hiệu hóa bất kỳ ai vô tình chạm vào đó nếu họ cố gắng mở cửa sổ từ bên trong. Nhưng tại sao hắn phải vào đây khi đã có thể tẩm độc vào tẩu thuốc từ trước?

"Hắn vào để lấy đi một thứ gì đó," Roth kết luận. Ông lật lại các tập hồ sơ trên bàn. "Nam tước, Fischer đang nghiên cứu về dự án nào trước khi chết?"

Metternich lúng túng một lát rồi trả lời: "Đó là dự án 'Mũi tên bạc' – một loại ngư lôi mới sử dụng động cơ nén khí."

Roth cười nhạt. "Vậy là chúng ta có một sợi dây liên kết hoàn hảo. Súng nén hơi ở nhà hát, ngư lôi nén khí ở đây. Cả hai vụ án đều nhắm vào những người nắm giữ bí mật về công nghệ áp suất của Đế quốc. Và kẻ đứng sau không ai khác chính là Hội Huynh Đệ Thợ Rèn."

Đúng lúc đó, một tiếng động lạ phát ra từ phía lò sưởi. Maximilian Roth phản ứng cực nhanh. Ông đẩy Metternich ra sau một chiếc ghế bọc da dày và rút khẩu súng lục ổ quay Gasser M1870 từ bao da dưới nách.

Một quả cầu nhỏ bằng thủy tinh bị ném vào giữa phòng. Nó vỡ tan, giải phóng một làn khói trắng dày đặc.

"Đừng hít vào!" Roth hét lên. Ông nhanh chóng dùng khăn tay thấm nước trà còn lại trên bàn để che mũi.

Trong làn khói, một bóng đen hiện ra từ phía ống khói lò sưởi. Hắn mặc bộ đồ da bó sát, gương mặt che kín bởi mặt nạ chống độc sơ khai bằng vải tẩm than hoạt tính. Hắn không dùng súng, mà lao tới với một con dao găm lưỡi răng cưa.

Roth không lùi bước. Với kỹ năng của một cựu đặc nhiệm, ông xoay người né nhát đâm đầu tiên, dùng báng súng nện mạnh vào cổ tay đối phương. Con dao rơi xuống sàn đá. Roth tiếp tục một cú đá tạt vào hạ bộ khiến kẻ lạ mặt khựng lại, nhưng hắn cũng kịp tung một cú đấm vào mạn sườn của vị thám tử.

"Ngôn từ là vô nghĩa với những kẻ này, thưa Nam tước," Roth nói trong khi đang vật lộn với đối thủ trên sàn nhà. "Chúng chỉ hiểu ngôn ngữ của lực và phản lực."

Kẻ lạ mặt bất ngờ tung ra một chiếc bình nhỏ chứa axit. Roth kịp thời nghiêng người, chất lỏng bốc cháy xèo xèo trên tấm thảm thêu quý giá. Nhân lúc đó, gã sát thủ lao về phía cửa sổ, dùng một thiết bị bật lò xo để phá vỡ kính và nhảy vọt ra ngoài không gian tối tăm của đêm đông.

Metternich định gọi lính cứu viện, nhưng Roth ngăn lại.

"Vô ích thôi. Hắn đã chuẩn bị sẵn đường rút lui bằng dây cáp. Hắn không phải hung thủ giết Fischer, hắn chỉ là kẻ đến để dọn dẹp những manh mối cuối cùng."

Roth cúi xuống nhặt con dao găm bị rơi. Trên chuôi dao, ký hiệu hình tam giác lồng trong vòng tròn lại một lần nữa xuất hiện. Nhưng lần này, nó kèm theo một dòng chữ số: 12-12-1894.

"Ngày hôm nay," Metternich thì thầm.

"Không phải hôm nay, mà là tối nay," Roth chỉnh lại đồng hồ. "Bây giờ đã là quá nửa đêm. Ngày 12 tháng 12 năm 1894 là ngày diễn ra cuộc ký kết hiệp ước thương mại giữa Áo-Hung và Đế quốc Đức. Fischer là người nắm giữ bản thảo cuối cùng về các điều khoản đền bù quân sự."

Ông nhìn vào cái xác của Fischer lần cuối. Sự thanh thản trên gương mặt nạn nhân giờ đây trông thật mỉa mai. Trong thế giới của những bí mật ẩn giấu sâu bên trong cung điện, cái chết không bao giờ là kết thúc. Nó chỉ là một tín hiệu để bắt đầu một ván bài lớn hơn.

"Tôi cần danh sách tất cả những người đã ra vào cung điện trong vòng 24 giờ qua," Roth ra lệnh, giọng ông đanh lại. "Và hãy chuẩn bị cho tôi một chuyến tàu sớm nhất đến biên giới. Vụ án này sẽ không kết thúc ở Vienna."

Câu truyện bắt đầu dồn dập hơn. Maximilian Roth biết rằng mình không còn là một thám tử tư vấn đơn thuần nữa. Ông đã bị cuốn vào một cuộc săn đuổi mà ở đó, các quy luật vật lý và hóa học là đồng minh duy nhất, còn lòng tin là một thứ xa xỉ có thể dẫn đến cái chết ngay lập tức.

Vienna vẫn im lặng trong tuyết, nhưng dưới lớp vỏ bọc ấy, những bánh răng của một cỗ máy giết người khổng lồ đã bắt đầu chuyển động. Roth bước ra khỏi phòng làm việc, bóng ông đổ dài trên sàn hành lang, cô độc và lạnh lùng như chính sự thật mà ông đang theo đuổi.