MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBẢN GIAO HƯỞNG CỦA SỰ IM LẶNGChương 5: CHUYẾN TÀU ĐỊNH MỆNH

BẢN GIAO HƯỞNG CỦA SỰ IM LẶNG

Chương 5: CHUYẾN TÀU ĐỊNH MỆNH

1,775 từ · ~9 phút đọc

Nhà ga phương Nam của Vienna lúc bốn giờ sáng là một khoảng không gian mờ đục giữa khói than và sương giá. Đầu tàu hơi nước loại 170 của Đế quốc Áo-Hung đang thở ra những luồng hơi trắng xóa, tiếng xả áp suất từ các van an toàn vang lên rền rĩ, xé toạc sự tĩnh lặng của màn đêm. Đây không phải là một chuyến tàu thông thường. Nó là chuyến tàu tốc hành đặc biệt chạy thẳng đến biên giới phía Tây, mang theo những nhân vật quan trọng nhất của cuộc hội đàm thương mại vào ngày 12 tháng 12.

Maximilian Roth bước lên toa hạng nhất với một chiếc túi xách bằng da thuộc đã sờn. Ông không mang theo nhiều hành lý; đối với ông, công cụ quan trọng nhất là bộ não và khả năng quan sát thực địa. Nam tước von Metternich đã sắp xếp cho ông một danh phận giả: một luật sư đại diện cho tập đoàn thép Skoda.

Toa tàu số 1 là một kiệt tác của kỹ thuật và sự xa hoa cuối thế kỷ 19. Những vách ngăn bằng gỗ gụ đánh bóng, những chiếc ghế bọc nhung xanh và hệ thống sưởi ấm bằng hơi nước chạy dọc sàn tàu tạo nên một cảm giác ấm áp giả tạo. Nhưng Roth cảm nhận được sự căng thẳng đang rung lên theo từng nhịp chuyển động của các pít-tông dưới sàn.

"Mười hai hành khách," Roth nhẩm tính khi bước qua hành lang hẹp.

Mỗi gian phòng là một thế giới riêng biệt, ngăn cách bởi những cánh cửa trượt bằng gỗ sồi. Theo danh sách mà Metternich cung cấp, mười hai người này đều là những mắt xích có liên quan trực tiếp đến dự án "Mũi tên bạc" hoặc có quyền lợi trong hiệp ước thương mại sắp tới.

Roth dừng chân tại gian phòng số 4. Ngay khi ông vừa đặt hành lý xuống, tàu bắt đầu chuyển bánh. Một cú hích nhẹ từ động cơ hơi nước, và Vienna bắt đầu lùi xa dần sau những khung cửa sổ bám đầy hơi nước.

Đúng lúc đó, một tiếng gõ cửa vang lên. Ngắn gọn, chuẩn xác.

"Mời vào," Roth nói bằng giọng trung tính.

Cửa trượt mở ra. Một người đàn ông có vóc dáng nhỏ bé, đôi mắt nhanh nhẹn và bộ ria mép được sáp tỉa gọn gàng bước vào. Đó là Bác sĩ Aris Thorne, một chuyên gia y pháp người Anh đang trên đường tới Berlin để tham dự một hội nghị khoa học.

"Ngài Roth, tôi hy vọng không làm phiền ngài," Thorne nói, giọng ông ta mang âm hưởng đặc trưng của London. "Nam tước Metternich đã nhắn nhủ tôi rằng ngài có thể cần một đôi mắt thứ hai. Những gì xảy ra tại cung điện Hofburg đã bắt đầu rò rỉ ra ngoài giới chức trách."

Roth mời Thorne ngồi xuống đối diện. Ông biết vị bác sĩ này. Thorne không chỉ là một thầy thuốc, ông ta còn là một trong những người tiên phong trong việc sử dụng dấu vân tay và phân tích các vệt máu để dựng lại hiện trường vụ án.

"Thế giới đang thu nhỏ lại trên chuyến tàu này, thưa bác sĩ," Roth quan sát chiếc đồng hồ bỏ túi. "Và sự thật thì thường không thích sự chật chội. Ông có nhận xét gì về mười hai vị khách của chúng ta không?"

Thorne mỉm cười, một nụ cười không mang nhiều cảm xúc. "Tôi đã đi một vòng quanh toa tàu. Một vị tướng Phổ với thói quen soi xét mọi thứ, một nữ ca sĩ opera có vẻ quá lo âu, một nhà khoa học trẻ của hãng Krupp luôn ôm khăng khăng cái vali da, và chín người khác mà mỗi người đều mang một lớp mặt nạ hoàn hảo. Nhưng có một điều khiến tôi lưu tâm: áp suất hơi nước của toa tàu này đang không ổn định."

"Ông cũng nhận ra sao?" Roth nhướn mày. "Tiếng rít từ đường ống dẫn hơi sưởi có tần số không đều. Theo nguyên lý nhiệt động lực học, nếu hệ thống sưởi bị can thiệp, nó có thể được dùng làm phương tiện dẫn truyền chất độc dạng khí."

Câu chuyện của họ bị ngắt quãng bởi một tiếng hét xé lòng phát ra từ phía cuối toa tàu. Roth và Thorne đồng thời đứng dậy, lao ra hành lang.

Tại gian phòng số 12, cánh cửa trượt đang mở toang. Bên trong, nhà khoa học trẻ của hãng Krupp – Tiến sĩ Hansel – đang nằm co quắp trên sàn. Gương mặt anh ta tím tái, đôi tay cào cấu vào cổ họng như thể đang cố gắng lấy lại không khí. Chiếc vali da của anh ta đã biến mất.

Cửa sổ của gian phòng đang mở toang, gió tuyết lùa vào buốt giá. Nhưng điều kỳ lạ là đoàn tàu đang chạy với vận tốc 60 km/h giữa một vùng bình nguyên không có vật cản. Không ai có thể nhảy ra ngoài mà sống sót, và cũng không ai có thể leo lên từ bên ngoài ở tốc độ này mà không bị phát hiện.

"Đừng chạm vào nạn nhân!" Roth quát lớn khi thấy vị tướng Phổ từ gian phòng đối diện định bước vào.

Ông rút chiếc khăn tay, che mũi rồi bước vào bên trong. Một mùi tỏi nồng nặc bốc lên – mùi đặc trưng của khí Arsine, một loại khí độc cực mạnh thường được dùng trong các thí nghiệm luyện kim thời bấy giờ.

"Thorne, hãy đóng cửa sổ lại ngay," Roth ra lệnh. "Khí độc đã được dẫn vào qua hệ thống sưởi của riêng gian phòng này. Hung thủ đã bịt kín các khe hở và biến căn phòng thành một buồng ngạt."

Thorne nhanh chóng thực hiện, sau đó ông quỳ xuống bên cạnh nạn nhân, thực hiện các thao tác sơ cứu y tế cơ bản dù biết rằng hy vọng là rất mong manh. "Đồng tử giãn, nhịp tim không còn. Anh ta chết vì suy hô hấp cấp tính do nhiễm độc thạch tín dạng khí."

Roth đứng yên giữa gian phòng, đôi mắt xám tro của ông quét qua hệ thống van hơi sưởi nằm dưới gầm ghế. Ở đó, một thiết bị bằng đồng nhỏ xíu, có hình dạng giống như một chiếc kẹp giấy, đang gắn chặt vào ống dẫn.

"Kỹ thuật của Hội Huynh Đệ Thợ Rèn," Roth lẩm bẩm. "Hắn đã dùng một cái van một chiều để bơm khí Arsine vào đường ống hơi nước ngay khi tàu đạt đến vận tốc nhất định. Áp suất hơi nước đã làm công việc của kẻ sát nhân."

"Nhưng làm sao hắn lấy được cái vali?" Thorne hỏi khi nhìn vào vị trí trống không trên bàn gỗ. "Cửa phòng chốt trong, và chúng ta là những người đầu tiên có mặt ở hành lang."

Roth bước lại gần cửa sổ. Ông không nhìn ra ngoài, mà nhìn vào những vết trầy xước li ti trên khung gỗ. "Hắn không lấy nó từ bên trong. Hắn dùng một chiếc móc sắt dài và một sợi dây từ gian phòng bên cạnh, gian phòng số 11. Khi Hansel gục xuống vì khí độc, hắn đã mở cửa sổ từ bên ngoài bằng một thanh sắt mỏng, móc lấy chiếc vali và kéo nó về phía mình."

Ông quay lại nhìn mười một hành khách còn lại đang tụ tập ở hành lang với vẻ mặt kinh hãi.

"Thưa các quý vị," giọng Roth vang lên đanh thép, không một chút dao động. "Một lần nữa, chúng ta lại ở trong một không gian kín. Một nhà khoa học đã chết, một bí mật quân sự đã bị đánh cắp. Kẻ giết người đang đứng trong số mười một người ở đây. Và lần này, hắn không thể trốn thoát bằng cách nhảy khỏi tàu."

Trong số mười một người, một người phụ nữ trẻ mặc áo choàng lông cáo bước lên phía trước. Đó là Elara von Seeckt, nữ ca sĩ opera mà Thorne đã nhắc đến.

"Ngài là ai mà dám ra lệnh cho chúng tôi?" Cô ta hỏi, giọng run rẩy nhưng vẫn cố giữ vẻ kiêu kỳ.

"Tôi là người sẽ ngăn chặn chuyến tàu này biến thành một lò sát sinh," Roth trả lời, đôi mắt ông nhìn xoáy vào đôi bàn tay đang đeo găng kín mít của cô ta. "Và nếu tôi không nhầm, phu nhân, vết ố vàng trên găng tay của bà chính là dấu vết của lưu huỳnh, thứ được dùng để ổn định khí Arsine trong bình chứa áp suất cao."

Cả toa tàu chìm vào sự im lặng nghẹt thở. Tiếng bánh xe nghiến trên đường ray trở nên dồn dập hơn.

"Đúng là phong cách của Agatha Christie," Thorne thì thầm bên tai Roth. "Mọi người đều có vẻ là nghi phạm, nhưng chứng cứ khoa học thì chỉ chỉ về một hướng."

Roth không trả lời. Ông biết rằng vụ án này phức tạp hơn thế. Elara có thể là người mang chất độc, nhưng cô ta không đủ sức mạnh để thực hiện cú móc vali giữa gió tuyết. Có một kẻ đồng phạm – một kẻ am hiểu về cơ khí và có thể lực của một vận động viên.

Ông nhìn về phía vị tướng Phổ, rồi nhìn sang gã bồi bàn đang đứng nép mình ở góc hành lang với chiếc khay bạc trên tay.

"Hans, bác sĩ Thorne, hãy giữ tất cả ở yên vị trí," Roth ra lệnh. "Tôi cần kiểm tra khoang chứa nước của đầu tàu. Sự thật không nằm ở lời khai của họ, nó nằm ở nồng độ chất độc còn sót lại trong hệ thống hơi nước trung tâm."

Khi Roth bước đi dọc hành lang, ông cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Ông nhận ra rằng Hội Huynh Đệ Thợ Rèn không chỉ nhắm vào Hansel. Mục tiêu thực sự của chúng có thể là toàn bộ những người trên chuyến tàu này, nhằm xóa sạch mọi dấu vết về dự án "Mũi tên bạc".

"Khoa học có thể giải mã sự thật," Roth tự nhủ khi bước qua những toa tàu tối tăm, "nhưng nó không thể dự đoán được sự điên rồ của những kẻ tôn thờ quyền lực."

Chương tiếp theo sẽ là một cuộc rượt đuổi nghẹt thở trên nóc tàu hơi nước, nơi Maximilian Roth phải sử dụng những kiến thức quân sự của mình để đối đầu với kẻ ám sát giấu mặt trước khi đoàn tàu cập bến biên giới.