Tiếng rít của hơi nước thoát ra từ đầu tàu số 170 giờ đây không còn là một âm thanh kỹ thuật đơn thuần; đối với Maximilian Roth, đó là nhịp thở của một con quái vật bằng thép đang bị thương. Ông bước nhanh qua toa hàng hóa, nơi những kiện hàng gỗ được xếp chồng lên nhau, tạo thành những mê cung tối tăm dưới ánh đèn dầu leo lắt. Mỗi bước chân của Roth đều được tính toán để giảm thiểu tiếng động trên sàn gỗ đang rung lắc dữ dội.
Phía sau ông, Bác sĩ Thorne đang giữ chân mười một hành khách tại toa hạng nhất dưới sự giám sát của các nhân viên an ninh tàu. Roth biết mình không có nhiều thời gian. Nếu hung thủ thực sự thuộc về Hội Huynh Đệ Thợ Rèn, hắn sẽ không dừng lại ở việc đánh cắp vali. Hắn cần phải tiêu hủy toàn bộ bằng chứng, và cách tốt nhất để làm điều đó là một vụ nổ nồi hơi thảm khốc tại khúc quanh tử thần ở chân dãy Alps.
Roth dừng lại trước cửa buồng lái đầu tàu. Thay vì đẩy cửa bước vào, ông cúi xuống, quan sát khe hở dưới chân cửa. Một dòng chất lỏng sẫm màu, đặc quánh đang từ từ rò rỉ ra ngoài. Ông dùng ngón tay quệt nhẹ: đó là dầu bôi trơn hỗn hợp, loại dùng cho các ổ trục chịu tải cao, nhưng nó có lẫn những mạt sắt li ti.
"Phá hoại cơ khí," Roth lẩm bẩm.
Ông đạp mạnh cửa. Bên trong buồng lái, hơi nước mờ mịt bao phủ không gian. Người thợ đốt lò nằm gục bên đống than, đầu bị va đập mạnh. Kỹ sư trưởng lái tàu đã biến mất. Kim đồng hồ đo áp suất trên nồi hơi đang nhảy vọt, kim đỏ đã chạm sát vạch nguy hiểm 15 kg/cm2.
Đúng lúc đó, một bóng đen từ trên trần buồng lái lao xuống. Roth phản xạ theo bản năng của một đặc nhiệm, ông nghiêng người sang trái, để nhát đâm của một chiếc mỏ lết nặng nề sượt qua vai. Kẻ tấn công không ai khác chính là người bồi bàn mà Roth đã lưu ý lúc nãy—nhưng giờ đây, hắn không còn vẻ khúm núm. Hắn sở hữu một cơ thể săn chắc và những bước di chuyển của một vận động viên chuyên nghiệp.
"Ngài Roth, ngài thực sự là một kẻ phiền phức," gã bồi bàn gầm gừ, tay nắm chặt chiếc mỏ lết thép. "Nhưng khoa học của ngài không cứu được đoàn tàu này đâu. Van an toàn đã bị chốt chặt bằng chì lỏng."
Roth không rút súng. Trong một buồng lái đầy hơi nước áp suất cao, một tia lửa nhỏ từ phát súng có thể kích nổ lượng bụi than đang lơ lửng trong không khí. Ông tháo chiếc găng tay da, quấn chặt quanh bàn tay phải để tăng độ bám.
"Áp suất là một người thầy nghiêm khắc," Roth trả lời bằng giọng trung tính, lạnh lùng. "Nếu anh học vật lý đủ tốt, anh sẽ biết rằng mọi hệ thống kín đều có một điểm yếu."
Gã sát thủ lao tới. Một cú quét ngang bằng mỏ lết nhằm thẳng vào thái dương của Roth. Vị thám tử cúi thấp, dùng vai thúc mạnh vào bụng đối phương, đẩy hắn lùi về phía lò lửa đang cháy rừng rực. Tận dụng giây phút gã bồi bàn mất thăng bằng, Roth xoay người, chộp lấy chiếc xẻng xúc than và tống một lượng lớn than lạnh vào lò.
"Anh đang làm gì vậy? Vô ích thôi!" Gã bồi bàn hét lên, lao vào vật lộn với Roth.
Hai người giằng co trên sàn tàu đang chao đảo. Roth sử dụng kỹ thuật khóa khớp tay của đặc nhiệm Áo, dùng đầu gối tì chặt vào ngực đối thủ. "Tôi đang làm giảm nhiệt độ tức thời của buồng đốt. Theo định luật Charles, áp suất của một lượng khí tỉ lệ thuận với nhiệt độ tuyệt đối. Giảm nhiệt độ là cách duy nhất để trì hoãn vụ nổ trước khi tôi xử lý cái van bị kẹt."
Trong một nỗ lực cuối cùng, gã sát thủ rút từ trong ủng ra một con dao găm nhỏ. Nhưng Roth đã nhanh hơn. Ông dùng báng súng lục đập mạnh vào huyệt thái dương của đối phương, khiến hắn ngất lịm ngay tức khắc. Không chần chừ, Roth lấy sợi dây thừng dùng để kéo còi tàu, trói chặt tay chân gã lại.
Ông quay sang bảng điều khiển nồi hơi. Tình hình tồi tệ hơn ông tưởng. Van xả áp dự phòng đã bị đổ chì nóng chảy vào khe hở, khiến nó cứng ngắc. Kim áp suất đã vượt quá vạch 16 kg/cm2. Tiếng thép rên rỉ dưới áp lực khiến không khí rung động.
Roth nhìn thấy một ống dẫn nước làm mát dự phòng chạy dọc theo thành nồi hơi. Ông hiểu rằng nếu bơm trực tiếp nước lạnh vào một nồi hơi đang quá nhiệt, sự giãn nở nhiệt đột ngột có thể làm nổ tung toàn bộ lớp vỏ thép. Ông cần một giải pháp tinh vi hơn.
Ông tháo chiếc đồng hồ bỏ túi, nhìn vào mặt kính. Một ý tưởng hình thành. Roth dùng chuôi súng đập vỡ mặt kính đồng hồ, lấy ra chiếc lò xo dây tóc siêu nhỏ và chính xác. Ông leo lên phía trên nồi hơi, nơi hơi nước nóng bỏng đang phun ra từ những kẽ hở nhỏ. Bất chấp những vết bỏng đang hình thành trên cánh tay, Roth dùng chiếc lò xo dây tóc để khều từng mảnh chì còn chưa kịp nguội hẳn ra khỏi khe van an toàn.
Đó là một công việc đòi hỏi sự tĩnh lặng tuyệt đối giữa một khung cảnh hỗn loạn. Từng milimet chì được gỡ ra là một giây sự sống được kéo dài.
"Nào... một chút nữa thôi," ông thì thầm.
Cùng lúc đó, đoàn tàu bắt đầu đi vào khúc quanh. Tiếng bánh xe nghiến trên đường ray rít lên chói tai. Lực ly tâm đẩy mọi thứ về một phía. Đúng lúc áp suất chạm ngưỡng 18 kg/cm2—mức giới hạn phá hủy của thép luyện thời bấy giờ—chiếc van an toàn bỗng nhiên bật tung.
"XUỲ...!!!!"
Một cột hơi nước khổng lồ bắn vọt lên trời cao, xé tan màn đêm tuyết phủ. Áp suất trong nồi hơi sụt giảm nhanh chóng. Đoàn tàu khẽ khựng lại nhưng vẫn giữ được quỹ đạo trên đường ray. Roth thở phào, mồ hôi hòa cùng nước mưa lạnh giá chảy ròng ròng trên mặt.
Ông bước đến bên cạnh gã sát thủ đang tỉnh lại. Dưới ánh sáng từ lò than, Roth nhìn thấy cái vali da của Tiến sĩ Hansel nằm ngay dưới đống than dự phòng. Ông nhặt nó lên, kiểm tra ổ khóa. Nó vẫn còn nguyên vẹn.
"Chủ nhân của anh đã đánh giá thấp một điều," Roth nói với gã bồi bàn khi gã đang nhìn ông với đôi mắt đầy căm hận. "Họ nghĩ rằng công nghệ có thể thay thế sự chính trực. Nhưng trong cơ khí, nếu một bộ phận hoạt động sai mục đích, toàn bộ cỗ máy sẽ tự hủy diệt. Con người cũng vậy."
Roth đánh thức người thợ đốt lò và hướng dẫn anh ta cách điều chỉnh lại nhịp độ chạy tàu để đưa đoàn tàu về nhà ga biên giới một cách an toàn nhất. Sau đó, ông xách chiếc vali quay trở lại toa hạng nhất.
Khi cửa toa mở ra, mười một hành khách nhìn ông như nhìn một bóng ma trở về từ cõi chết. Bác sĩ Thorne tiến lại gần, nhìn thấy những vết bỏng trên tay Roth, ông vội vàng lấy túi cứu thương.
"Ngài đã làm được, Roth. Áp suất đã giảm, tôi cảm nhận được qua hệ thống sưởi," Thorne nói, tay nhanh chóng bôi thuốc mỡ lên vết thương cho bạn mình.
Roth đặt chiếc vali lên bàn giữa sự im lặng tuyệt đối của đám đông. Ông nhìn lướt qua từng người một: vị tướng Phổ, nữ ca sĩ Elara, và những quý tộc khác.
"Tiến sĩ Hansel đã chết vì một loại khí độc mà Hội Huynh Đệ Thợ Rèn sử dụng," Roth dõng dạc nói. "Kẻ thực hiện là gã bồi bàn, nhưng kẻ chủ mưu thực sự lại là người đã cung cấp bản đồ kỹ thuật của đoàn tàu này cho hắn. Một người trong các vị đã đánh dấu gian phòng số 12 bằng một loại phấn phản quang mà chỉ những kẻ đeo kính chuyên dụng mới thấy được trong bóng tối."
Ông đi tới trước mặt vị tướng Phổ, người đang giữ vẻ mặt nghiêm nghị nhất.
"Thưa Tướng quân, ông có một thói quen rất đặc trưng của những người làm công tác bản đồ: ông luôn dùng một loại phấn mỡ của quân đội để ghi chú. Và trên ve áo của ông, vẫn còn sót lại một chút bụi phấn màu xanh lơ—loại phấn tương tự như vệt sáng tôi thấy trên cửa phòng nạn nhân."
Vị tướng quân khựng lại, nheo mắt nhìn Roth. "Đó chỉ là sự trùng hợp, Ngài Roth. Tôi là một quân nhân, không phải kẻ giết người."
"Tôi không nói ông là kẻ giết người," Roth bình thản đáp. "Ông là kẻ đồng lõa vì một lý tưởng mà ông cho là đúng đắn cho nước Đức. Nhưng ông đã để một kẻ sát nhân chuyên nghiệp bước lên tàu cùng mình. Đó là sai lầm về mặt chiến thuật."
Roth quay sang phía cửa sổ, nơi ánh bình minh đầu tiên của ngày 12 tháng 12 năm 1894 đang bắt đầu ló rạng trên đỉnh núi Alps. Biên giới đã ở ngay trước mắt.
"Bác sĩ Thorne, hãy giữ chiếc vali này," Roth giao vật quý giá nhất cho người bạn đồng hành tin cậy. "Tôi cần gặp chỉ huy đồn biên phòng ngay khi tàu dừng lại. Vụ án này không chỉ kết thúc bằng một vụ bắt giữ. Nó là sự khởi đầu của một cuộc điều tra quy mô toàn châu Âu về Hội Huynh Đệ."
Đoàn tàu dần giảm tốc, tiếng phanh rít lên trầm đục. Maximilian Roth đứng giữa hành lang, bóng ông đổ dài dưới ánh nắng sớm. Vụ án trên chuyến tàu tốc hành đã kết thúc với những mảnh ghép khoa học được lắp ráp hoàn chỉnh, nhưng ông biết rằng, trong thế giới của những bí mật ẩn sâu, sự thật chỉ là một trạm dừng chân trước khi những âm mưu mới lại bắt đầu lộ diện.
Ngày hôm nay, hiệp ước thương mại sẽ được ký kết, nhưng với những gì Roth đang nắm giữ trong tay, cán cân quyền lực của châu Âu có lẽ sẽ rẽ sang một hướng mà không ai có thể ngờ tới.