Đoàn tàu tốc hành dừng lại tại ga biên giới giữa Áo và Đức khi mặt trời bắt đầu nhô lên, hắt những tia sáng lạnh lẽo xuống thung lũng tuyết. Tiếng phanh nghiến vào đường ray phát ra những âm thanh khô khốc, báo hiệu sự kết thúc của một hành trình tử thần. Tuy nhiên, đối với Maximilian Roth, đây chỉ là sự chuyển giao từ một không gian kín này sang một không gian kín khác.
Đồn biên phòng là một tòa nhà kiến trúc Gothic bằng đá xám, vững chãi và âm u như một pháo đài. Roth bước xuống tàu, theo sau là Bác sĩ Thorne đang giữ chặt chiếc vali của Tiến sĩ Hansel. Vị tướng Phổ và mười hành khách còn lại bị áp giải bởi một trung đội lính biên phòng có vũ trang. Không khí không có chỗ cho sự khoan nhượng; sự hiện diện của quân đội cho thấy tính chất của vụ án đã vượt xa khỏi một vụ mưu sát thông thường.
"Ngài Roth, Thiếu tá Meyer đang đợi ngài trong phòng thẩm vấn chính," một sĩ quan trẻ tiếp cận và thông báo bằng giọng lạnh lùng.
Roth gật đầu. Ông quay sang Thorne, đôi mắt xám tro vẫn không lộ chút mệt mỏi sau một đêm trắng. "Bác sĩ, hãy niêm phong chiếc vali trong phòng lưu trữ hồ sơ và không rời mắt khỏi nó. Những gì bên trong đó là lý do khiến người ta sẵn sàng nổ tung cả một đoàn tàu."
Căn phòng thẩm vấn nằm sâu dưới tầng hầm của đồn biên phòng. Tường đá dày khiến hơi lạnh ngấm vào tận xương tủy. Giữa phòng chỉ có một chiếc bàn gỗ sồi và hai chiếc ghế đối diện nhau dưới ánh đèn điện mới lắp đặt, ánh sáng trắng xanh của nó làm cho mọi thứ trở nên chân thực đến tàn nhẫn.
Đợi sẵn ở đó không chỉ có Thiếu tá Meyer, mà còn một người đàn ông mặc áo choàng đen đứng quay lưng về phía cửa, nhìn ra ô cửa sổ nhỏ xẻ trên tường đá. Khi Roth bước vào, người đàn ông quay lại. Đó là một khuôn mặt không có gì nổi bật, trung tính đến mức khó tin, nhưng đôi mắt thì toát lên một sự thông tuệ đầy xảo quyệt.
"Giám đốc điều hành của Hội Huynh Đệ Thợ Rèn, tôi đoán vậy?" Roth mở lời, ông thản nhiên kéo ghế ngồi xuống.
Người đàn ông mỉm cười, một nụ cười chuẩn mực như một phép toán. "Người ta gọi tôi là Vector, Ngài Roth. Tôi phải chúc mừng ngài. Khả năng tính toán áp suất và gỡ chì nóng chảy của ngài là một màn trình diễn cơ khí tuyệt vời. Ngài không chỉ là một thám tử, ngài là một kỹ sư của sự thật."
"Tôi không ở đây để nhận lời khen," Roth cắt ngang bằng giọng đều đặn. "Tôi ở đây để hoàn tất hồ sơ về cái chết của Hansel và vụ phá hoại đầu máy 170. Ông xuất hiện ở đây, tại đồn biên phòng này, nghĩa là mạng lưới của ông đã xâm nhập sâu hơn tôi tưởng."
Vector thong thả ngồi xuống đối diện. "Khoa học và kỹ thuật không có biên giới, Ngài Roth. Đế quốc Áo-Hung hay Đức đều chỉ là những khách hàng. Chúng tôi cung cấp giải pháp cho sự tiến bộ. Đáng tiếc là Tiến sĩ Hansel lại muốn bán 'Mũi tên bạc' cho một bên thứ ba không nằm trong danh sách ưu tiên của chúng tôi."
Roth đặt hai bàn tay lên bàn, những vết bỏng từ nồi hơi đã được băng bó gọn gàng. "Lý lẽ của ông mang tính thực dụng, nhưng hành động của ông lại vi phạm các quy luật cơ bản của trật tự xã hội. Ông sử dụng khí Arsine và các thiết bị hẹn giờ cơ khí để xóa sổ những người không cùng quan điểm. Đó không phải là tiến bộ, đó là sự hỗn loạn được vận hành bởi máy móc."
"Vậy ngài định làm gì?" Vector nhướn mày. "Vị tướng Phổ kia sẽ được thả vì các thỏa thuận ngoại giao. Gã bồi bàn sát thủ sẽ bị treo cổ, nhưng hắn chỉ là một mắt xích có thể thay thế. Còn chiếc vali? Nó chứa những bản vẽ mà chỉ có tôi và những người trong Hội mới hiểu hết được các tham số mã hóa."
Roth khẽ nghiêng đầu. "Ông quá tự tin vào hệ thống mã hóa của mình, Vector. Ông quên rằng mọi mật mã đều được xây dựng dựa trên logic toán học, và logic là ngôn ngữ chung của vũ trụ. Trong khi ngồi trên tàu, tôi đã quan sát các ký hiệu khắc trên mảnh răng cưa đồng hồ tìm thấy ở Vienna. Đó không chỉ là biểu tượng; đó là một hệ thống tọa độ."
Ánh mắt của Vector chợt đanh lại trong một phần mười giây. Roth nhận ra sự biến chuyển đó.
"Ký hiệu hình tam giác lồng trong vòng tròn," Roth tiếp tục, giọng ông vẫn giữ vẻ trung tính đặc trưng. "Tam giác đại diện cho ba biến số chính trong động lực học: Khối lượng, Vận tốc và Áp suất. Vòng tròn là chu kỳ vận hành. Hansel không chỉ phát minh ra một loại ngư lôi; anh ta phát minh ra một phương thức nén khí mới cho phép vũ khí đạt đến vận tốc siêu âm dưới nước. Và chìa khóa để giải mã bản vẽ không nằm trong vali."
"Ồ?" Vector thu hẹp khoảng cách, vẻ tò mò đã lấn át sự tự phụ.
"Nó nằm trong chiếc đồng hồ bỏ túi của nạn nhân," Roth nói, ông lấy từ trong túi áo ra chiếc đồng hồ của Hansel mà ông đã bí mật thu thập tại hiện trường gian phòng số 12. "Hung thủ lấy đi cái vali vì hắn là một kẻ hành động theo lệnh, hắn nghĩ rằng tài liệu là thứ quan trọng nhất. Nhưng một nhà khoa học thực thụ luôn để những hằng số quan trọng nhất ở nơi gần tim mình nhất."
Roth mở nắp lưng của chiếc đồng hồ. Bên trong lớp vỏ bạc, một dãy số nhỏ xíu được khắc bằng kỹ thuật quang khắc sơ khai.
"Đây là hằng số nén của khí Argon," Roth phân tích. "Nếu không có dãy số này, bất kỳ ai cố gắng chế tạo ngư lôi theo bản vẽ trong vali đều sẽ tạo ra một quả bom tự sát ngay khi kích hoạt van xả. Áp suất sẽ không được chuyển hóa thành lực đẩy mà sẽ phá hủy vỏ bọc kim loại. Hội của ông muốn có nó để bán cho các cường quốc, nhưng ông lại cử một kẻ giết người không biết gì về vật lý đi thực hiện nhiệm vụ."
Căn phòng trở nên im lặng tuyệt đối. Tiếng nước nhỏ giọt từ mái đá vang lên đều đặn như nhịp đếm của một quả bom hẹn giờ. Vector nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ, rồi nhìn vào Maximilian Roth. Lần đầu tiên, vị giám đốc của tổ chức bí ẩn nhận ra mình đang đối đầu với một trí tuệ không thể bị mua chuộc hay đe dọa.
"Ngài Roth, ngài có biết nếu ngài giao thứ này cho chính phủ, ngài sẽ bắt đầu một cuộc chạy đua vũ trang thảm khốc không?" Vector nói, giọng nói giờ đây trở nên lạnh lẽo và đầy sức nặng. "Ngài nhân danh công lý để thực thi sự thật, nhưng sự thật này sẽ giết chết hàng vạn người trên biển trong tương lai."
"Nhiệm vụ của một thám tử điều tra là tìm ra sự thật của vụ án và bắt giữ kẻ thủ ác," Roth đứng dậy, dáng người ông thẳng tắp và uy nghiêm. "Chính trị là việc của những người mặc áo choàng ở Vienna. Tôi chỉ đảm bảo rằng quy luật nhân quả được thực hiện. Hansel đã chết vì phát minh này, và trách nhiệm của tôi là không để cái chết đó trở nên vô nghĩa bằng cách rơi vào tay những kẻ như ông."
Đúng lúc đó, cửa phòng bật mở. Thiếu tá Meyer bước vào với gương mặt tái mét. "Ngài Roth, chúng tôi vừa nhận được điện tín từ Vienna. Hiệp ước thương mại đã bị đình chỉ. Có tin đồn về một cuộc đảo chính kỹ thuật tại bộ quốc phòng."
Roth không hề ngạc nhiên. Ông nhìn Vector. "Cú đánh lạc hướng của ông tại Vienna đã thất bại, thưa ông Giám đốc. Việc ông xuất hiện ở đây chứng tỏ ông đã mất kiểm soát đối với các mắt xích khác."
Vector đứng dậy, chỉnh lại áo choàng. "Chúng ta sẽ còn gặp lại, Maximilian Roth. Thế giới này đang vận hành theo các bánh răng mà ngài chỉ mới nhìn thấy lớp vỏ ngoài. Khoa học là một con quái vật, và ngài vừa mới chọc giận nó."
Người đàn ông tên Vector bước ra khỏi phòng dưới sự bảo vệ kỳ lạ của một sắc lệnh ngoại giao vừa được gửi tới. Roth không ngăn cản. Ông biết rằng trong trò chơi này, việc bắt giữ một cái tên không quan trọng bằng việc bẻ gãy một kế hoạch.
Thorne bước vào ngay sau đó, trông vẻ mặt mệt mỏi nhưng nhẹ nhõm. "Ngài Roth, chiếc vali đã được niêm phong an toàn. Vị tướng Phổ đã bị áp giải về Berlin dưới sự giám sát chặt chẽ. Nhưng tôi vẫn thắc mắc, làm sao ngài biết về dãy số trong đồng hồ?"
Roth cầm chiếc đồng hồ lên, đôi mắt ông thoáng qua một nét buồn sâu thẳm. "Khi tôi còn ở đặc nhiệm, tôi đã thấy nhiều nhà khoa học chết bởi chính phát minh của mình. Họ luôn có một điểm chung: họ sợ hãi sự thật mình tìm ra và luôn để lại một 'phanh hãm' ở nơi riêng tư nhất. Hansel không muốn thế giới nổ tung, anh ta chỉ muốn khám phá sức mạnh của áp suất."
Ông bước ra khỏi đồn biên phòng. Tuyết đã ngừng rơi. Ánh mặt trời buổi sớm chiếu rọi lên những đường ray chạy dài vô tận về phía chân trời. Một vụ án mạng kinh điển trong không gian kín, một âm mưu xuyên quốc gia, và những bí mật ẩn giấu sâu bên trong những cỗ máy hơi nước đã được giải mã bằng sự kết hợp giữa khoa học, kỹ thuật và một tư duy logic không thể lay chuyển.
"Chương tiếp theo của chúng ta là gì, thưa ngài Roth?" Thorne hỏi khi họ chuẩn bị bước lên chuyến tàu quay về Vienna.
"Về nhà, Bác sĩ," Roth trả lời, ông nhìn về phía những ngọn núi xa xăm. "Nhưng hãy chuẩn bị. Khi một bản giao hưởng kết thúc bằng một nốt lặng đáng sợ như thế này, chương tiếp theo thường sẽ là một cơn bão."
Maximilian Roth bước lên tàu, chiếc bóng của ông đổ dài trên sân ga, cô độc nhưng vững chãi. Vienna đang chờ đợi ông với những câu hỏi mới, và vị thám tử biết rằng, chừng nào các quy luật vật lý còn bị con người lợi dụng cho sự tàn độc, ông vẫn sẽ là người đứng ra để lập lại sự cân bằng.