MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBẢN GIAO HƯỞNG CỦA SỰ IM LẶNGChương 8: NHỮNG BÁNH RĂNG TRONG SƯƠNG MÙ

BẢN GIAO HƯỞNG CỦA SỰ IM LẶNG

Chương 8: NHỮNG BÁNH RĂNG TRONG SƯƠNG MÙ

2,041 từ · ~11 phút đọc

Chuyến tàu trở về Vienna không còn mang cái không khí rực rỡ của những buổi dạ tiệc. Nó lướt đi trong sự tĩnh lặng của những toa tàu trống vắng, chỉ còn tiếng xình xịch đều đặn của piston và hơi nước thoát ra từ nồi hơi đã được sửa chữa. Maximilian Roth ngồi trong gian phòng riêng, ánh mắt ông dán chặt vào những sơ đồ kỹ thuật mà ông đã phác thảo lại từ trí nhớ.

Bác sĩ Thorne gõ cửa bước vào, tay bưng hai tách cà phê đen nóng hổi. Mùi hương đậm đặc của hạt cà phê rang xay phần nào làm dịu đi cái lạnh lẽo của hơi sương đang tràn qua khe cửa kính.

"Ngài vẫn chưa nghỉ ngơi sao, Roth?" Thorne đặt tách cà phê xuống chiếc bàn gỗ nhỏ. "Ngài đã thức trắng gần bốn mươi tám giờ đồng hồ. Cơ thể con người cũng giống như một cỗ máy, nếu vận hành quá công suất mà không có dầu bôi trơn và thời gian hạ nhiệt, các bánh răng sẽ sớm bị mài mòn."

Roth rời mắt khỏi những bản vẽ, khẽ nhấp một ngụm cà phê. "Cảm ơn ông, bác sĩ. Nhưng trí não tôi hiện đang ở một trạng thái mà tôi gọi là 'quán tính tư duy'. Khi các dữ kiện chưa khớp vào nhau thành một khối thống nhất, việc dừng lại sẽ làm mất đi cái đà của sự suy luận."

Ông chỉ vào bản vẽ một bộ phận cơ khí có hình dáng kỳ lạ. "Ông thấy đấy, Thorne. Hội Huynh Đệ Thợ Rèn không chỉ là một tổ chức tình báo. Cách họ thiết kế vũ khí và các thiết bị ám sát cho thấy một triết lý rất riêng: sự chính xác tuyệt đối và tính tự hủy. Mảnh răng cưa tôi tìm thấy ở nhà hát, cái van một chiều trên tàu, và hằng số nén trong đồng hồ của Hansel... tất cả đều dẫn về một nguồn gốc kỹ thuật duy nhất."

"Ý ngài là họ có một xưởng chế tác riêng?"

"Hơn thế nữa. Họ có một tiêu chuẩn đo lường riêng. Tôi đã đo đạc các bộ phận này bằng thước kẹp cơ khí. Chúng không sử dụng hệ mét của Pháp, cũng không sử dụng hệ inch của Anh. Chúng được chế tạo theo một đơn vị đo lường cũ của vùng Phổ, vốn đã bị bãi bỏ từ nhiều thập kỷ trước. Điều này có nghĩa là hung thủ, hoặc kẻ thiết kế ra chúng, phải là một người được đào tạo trong các lò đúc pháo binh cũ của Đức."

Roth lấy ra một chiếc kính lúp, soi vào mảnh kim loại răng cưa. "Hãy nhìn vào vết cắt này. Nó không được tạo ra bằng dũa hay cưa tay. Nó được cắt bằng một loại đá mài quay với tốc độ cực cao, để lại những đường vân song song hoàn hảo. Đây là kỹ thuật của tương lai, Thorne. Những kẻ này đang sở hữu các công cụ mà Đế quốc Áo-Hung vẫn còn đang loay hoay trên bản vẽ."

Đoàn tàu bắt đầu giảm tốc khi tiến vào ngoại ô Vienna. Những ống khói nhà máy hiện ra trong sương mù, nhả ra những luồng khói đen kịt, minh chứng cho sự bùng nổ của thời đại công nghiệp. Nhưng đối với Roth, mỗi ống khói đó là một nơi ẩn náu tiềm năng cho những âm mưu mà ông đang theo đuổi.

Khi tàu dừng hẳn tại ga Westbahnhof, một sĩ quan liên lạc của Bộ Nội vụ đã chờ sẵn trên sân ga. Anh ta đưa cho Roth một phong thư được niêm phong bằng sáp đỏ.

"Thưa Ngài Roth, Nam tước Metternich yêu cầu ngài tới ngay xưởng đúc tiền cũ ở quận 3. Một vụ nổ vừa xảy ra cách đây hai giờ. Có dấu vết của 'những bánh răng'."

Roth và Thorne không kịp về nhà. Họ bắt một chiếc xe ngựa kéo chạy dọc theo con đường Ringstrasse vẫn còn ngái ngủ trong sương sớm. Xưởng đúc tiền cũ là một tòa nhà kiến trúc công nghiệp nặng nề với những bức tường gạch đỏ và cửa sổ nhỏ hẹp. Khi họ đến nơi, khu vực đã được phong tỏa bởi cảnh sát.

Hiện trường vụ nổ nằm ở tầng hầm, nơi đặt các máy ép thủy lực lớn. Mùi axit nitric và thuốc súng nồng nặc trong không khí. Một phần của bức tường gạch đã bị thổi bay, nhưng kỳ lạ là không có đám cháy lớn nào xảy ra.

"Vụ nổ nén khí," Roth nhận định ngay khi bước vào hiện trường. Ông nhìn vào đống đổ nát của một bình chứa áp suất lớn đã bị xé toác như một tờ giấy. "Không có dấu vết của carbon hay bồ hóng. Đây không phải vụ nổ hóa học. Một bình chứa không khí bị nén đến giới hạn cực đại đã phát nổ do lỗi vật liệu hoặc bị phá hoại chủ đích."

Cạnh bình chứa là thi thể của một người đàn ông mặc bộ đồ thợ máy. Thorne cúi xuống kiểm tra. "Nạn nhân chết do áp lực sóng xung kích. Phổi bị dập nát, nhưng da thịt không bị bỏng nhiệt. Roth, ngài nhìn vào tay anh ta xem."

Bàn tay trái của nạn nhân bị mất hai ngón, nhưng đó là vết thương cũ đã lành sẹo. Trên mu bàn tay có xăm một hình tam giác lồng trong vòng tròn—ký hiệu của Hội Huynh Đệ.

"Đây không phải là một tai nạn," Roth nói, ông nhặt lên một mảnh vỡ của bình chứa. "Nhìn vào mép vết nứt này đi. Thép đã bị làm yếu bằng cách nhỏ axit hydrochloric vào các mối hàn. Khi áp suất đạt đến 200 atmosphere, điểm yếu nhất sẽ bung ra đầu tiên. Kẻ thực hiện vụ này muốn tiêu hủy cái bình chứa này, và người thợ máy này chỉ là một vật tế thần."

Roth đi sâu vào góc tối của tầng hầm, nơi ánh đèn dầu không chiếu tới. Ông nhận thấy một dãy các tủ tài liệu đã bị lục lọi. Một ngăn kéo chứa các bản kẽm dùng để đúc tiền đã bị lấy đi, nhưng điều khiến ông lưu tâm hơn là một tập hồ sơ bị cháy sém nằm dưới sàn.

Ông dùng nhíp nhặt tập hồ sơ lên. Đó là danh sách các đơn đặt hàng thép đặc biệt từ Thụy Điển, được gửi đến một địa chỉ không tồn tại ở Vienna.

"Thép giàu niken," Roth lẩm bẩm. "Loại thép duy nhất có khả năng chịu được sự thay đổi nhiệt độ đột ngột mà không bị giòn gãy. Nếu họ đang đúc tiền bằng loại thép này, thì đó không phải là tiền tệ thông thường. Họ đang đúc các bộ phận cho động cơ ngư lôi."

Trong khi Roth đang phân tích các mảnh vỡ, một tiếng động nhẹ phát ra từ phía cầu thang gỗ cũ kỹ dẫn lên tầng trên. Ông tắt đèn dầu, ra hiệu cho Thorne im lặng. Hai người áp lưng vào bức tường gạch, hơi thở nhẹ đến mức tối thiểu.

Một bóng người xuất hiện, di chuyển một cách khéo léo giữa các máy móc khổng lồ. Kẻ đó mang theo một chiếc đèn bão nhỏ, ánh sáng của nó quét qua những đống đổ nát như thể đang tìm kiếm một thứ gì đó vô cùng quan trọng. Roth nhận ra bộ trang phục: đó là bộ đồ da bó sát của kẻ sát thủ đã tấn công ông tại cung điện Hofburg.

"Đứng yên. Cảnh sát đây," Roth hô lớn, khẩu Gasser M1870 đã nằm gọn trong tay.

Kẻ lạ mặt không hề hoảng sợ. Hắn ném chiếc đèn bão về phía Roth. Chiếc đèn vỡ tan, dầu lửa tràn ra gặp tia lửa từ đá mài trên sàn tạo thành một bức tường lửa tạm thời. Nhân lúc đó, gã sát thủ tung mình lên một sợi dây xích của cần cẩu xưởng, leo lên phía trên với tốc độ của một con khỉ.

Roth nổ súng. Viên đạn găm vào bánh răng của cần cẩu, tạo ra những tia lửa điện đỏ rực nhưng gã sát thủ đã biến mất vào những thanh xà gồ tối tăm trên trần nhà.

"Hắn đang hướng về phía cửa thoát hiểm trên mái!" Thorne hét lên.

Roth không đuổi theo ngay lập tức. Ông dừng lại bên cạnh chiếc máy ép thủy lực trung tâm. "Bác sĩ, hãy ra ngoài và gọi thêm quân chi viện. Tôi có cảm giác vụ nổ này chỉ là một màn khói."

Ông nhìn vào cái đồng hồ áp suất của máy ép thủy lực. Kim đồng hồ không nằm ở mức 0 như nó vốn phải thế sau một vụ nổ nồi hơi. Nó đang ở mức cực đại. Điều này là vô lý về mặt vật lý, trừ khi...

"Thorne, chạy mau!" Roth lao tới, đẩy vị bác sĩ ra phía cửa hầm.

Chưa đầy hai giây sau, toàn bộ nền sàn tầng hầm rung chuyển. Chiếc máy ép thủy lực không nổ, nhưng nó đã kích hoạt một hệ thống xả khí độc ngầm dưới lòng đất. Một làn khói màu xanh nhạt bắt đầu phun ra từ các rãnh thoát nước.

"Chlorine!" Roth nhận ra mùi hắc nồng nặc. "Chúng đã cài đặt một hệ thống hóa học tự động. Vụ nổ bình chứa chỉ là để phá vỡ các van ngăn cách."

Hai người chạy thục mạng lên phía trên, phổi đau nhức vì hít phải một lượng nhỏ khí độc. Khi thoát ra được không khí lạnh lẽo của buổi sáng, Thorne khuỵu xuống, ho sặc sụa. Roth đứng tựa vào tường, gương mặt ông đanh lại vì giận dữ. Đây là lần đầu tiên ông thấy mình bị dẫn dắt bởi một kẻ đối đầu thông minh đến vậy.

"Chúng ta đã bị lừa, Thorne," Roth nói khi nhìn về phía xưởng đúc tiền đang bị bao phủ bởi làn khói độc. "Vụ nổ không phải để tiêu hủy bằng chứng. Nó là để kích hoạt hệ thống phòng thủ hóa học, ngăn cản bất kỳ ai tiếp cận vào hầm ngầm bên dưới xưởng. Có một thứ gì đó rất lớn đang được giấu bên dưới lòng đất của Vienna."

Metternich đến hiện trường mười phút sau đó. Nhìn thấy tình trạng của hai người, ông ta không khỏi kinh ngạc.

"Ngài Roth, ngài có sao không?"

"Tôi ổn, thưa Nam tước. Nhưng tôi cần một đội công binh có mặt nạ chống độc hóa học. Và tôi cần bản đồ hệ thống cống ngầm của quận 3 từ thời kỳ Trung Cổ. Hội Huynh Đệ không chỉ sử dụng các nhà máy hiện đại, họ đang sử dụng kiến trúc cổ xưa để che giấu các dây chuyền sản xuất của mình."

Roth lấy ra mảnh giấy cháy sém mà ông đã kịp cứu vãn. "Và hãy kiểm tra cho tôi danh sách các tàu chở hàng từ Thụy Điển cập bến cảng Trieste trong tháng qua. Tôi muốn biết ai là người thực sự nhận số thép đặc biệt này."

Sáng hôm đó, Vienna vẫn tiếp tục nhịp sống của nó, nhưng dưới lòng thành phố, một cuộc chiến thầm lặng giữa các bánh răng và hóa chất đang diễn ra gay gắt. Maximilian Roth hiểu rằng mình không còn chỉ đối đầu với những vụ án mạng đơn lẻ. Ông đang đối đầu với một thế lực muốn dùng khoa học để tái định nghĩa lại quyền lực của châu Âu.

Mỗi chi tiết kỹ thuật mà ông tìm thấy, từ đơn vị đo lường cũ đến hệ thống xả khí độc, đều là một mảnh ghép của một bức tranh khổng lồ. Và bức tranh đó, khi được hoàn thiện, có lẽ sẽ mang hình dáng của một cuộc chiến tranh công nghệ toàn diện mà thế giới chưa từng chuẩn bị để đón nhận.

"Hãy về văn phòng của tôi, Thorne," Roth nói khi bước lên xe ngựa. "Tôi cần phân tích các vệt khí độc bám trên áo khoác của mình. Có thể nồng độ của nó sẽ cho chúng ta biết vị trí chính xác của bồn chứa trung tâm."