MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBẢN GIAO HƯỞNG CỦA SỰ IM LẶNGChương 9: MÊ CUNG DƯỚI LÒNG ĐẤT

BẢN GIAO HƯỞNG CỦA SỰ IM LẶNG

Chương 9: MÊ CUNG DƯỚI LÒNG ĐẤT

2,005 từ · ~11 phút đọc

Vienna năm 1894 không chỉ là một thành phố của những đại lộ thênh thang và những quán cà phê rực rỡ ánh đèn gas. Bên dưới lớp vỏ hoa lệ đó là một mạng lưới cống ngầm chằng chịt, một hệ thống thoát nước cổ xưa được xây dựng chồng chéo qua nhiều thế kỷ, từ thời kỳ La Mã cho đến những cuộc cải cách hạ tầng của triều đại Habsburg. Đối với Maximilian Roth, đây là nơi sự thật ẩn náu khi nó không còn chỗ đứng trên mặt đất.

Trong căn phòng làm việc tĩnh lặng của mình tại số 14 phố Herrengasse, Roth đang thực hiện một thực nghiệm hóa học nhỏ. Ông dùng một cây đèn cồn để nung nóng một mẫu vải cắt từ chiếc áo khoác đã ám khói tại xưởng đúc tiền. Bên cạnh ông, Bác sĩ Thorne đang quan sát qua ống kính hiển vi.

“Khói bám trên áo ngài không chỉ có Clo, Roth,” Thorne nhận xét, mắt không rời khỏi thị kính. “Tôi thấy những tinh thể muối đồng và một lượng nhỏ sulfur. Điều này có nghĩa là hệ thống xả khí độc đó không phải là một bồn chứa tĩnh. Nó là sản phẩm phụ của một quá trình điện phân quy mô lớn.”

Roth gật đầu, ông dùng chiếc kẹp sắt nhấc mẫu vải ra khỏi ngọn lửa. “Đúng vậy, Thorne. Để điện phân đồng và niken từ quặng thô, người ta cần một nguồn năng lượng khổng lồ và một hệ thống dẫn lưu hóa chất cực tốt. Hệ thống cống ngầm quận 3 là nơi duy nhất cung cấp đủ cả hai yếu tố đó: dòng chảy mạnh của sông ngầm Wien và sự biệt lập tuyệt đối khỏi các thanh tra môi trường của thành phố.”

Ông trải bản đồ hệ thống cống ngầm lên bàn. Bản đồ này được Metternich cung cấp từ kho lưu trữ bí mật của Cung điện. Những đường kẻ đỏ chằng chịt như mạch máu của một con quái vật cổ đại. Roth chỉ tay vào một giao điểm nằm ngay dưới chân nhà thờ Saint Stephen cổ kính.

“Đây là nơi các đường cống từ xưởng đúc tiền và các khu công nghiệp cũ hội tụ trước khi đổ ra sông Danube. Áp suất nước ở đây được duy trì bởi một hệ thống van chặn từ thế kỷ 18. Nếu Hội Huynh Đệ muốn vận hành một nhà máy bí mật, họ phải đặt nó ở một hầm ngầm có cấu trúc vòm chịu lực tốt và gần các van này để xả thải hóa chất.”

Đêm đó, Roth và Thorne chuẩn bị cho một cuộc thám hiểm mà không có sự hỗ trợ của cảnh sát chính quy. Metternich đã cảnh báo rằng mạng lưới của Hội Huynh Đệ có thể đã xâm nhập vào sở cảnh sát, và bất kỳ một cuộc hành động quy mô lớn nào cũng sẽ đánh động con mồi.

Họ mặc những bộ đồ bảo hộ bằng da dày, ủng cao quá gối và mang theo mặt nạ chống độc hóa học – một phiên bản cải tiến mà Roth đã tự tay thiết kế với các túi lọc chứa than hoạt tính và sợi bông tẩm dung dịch kiềm. Roth mang theo khẩu súng lục Gasser quen thuộc, còn Thorne cầm một chiếc đèn bão cường độ cao và túi cứu thương.

Lối vào họ chọn là một hầm kỹ thuật nằm sau một xưởng đóng giày bỏ hoang gần bờ sông. Khi nắp cống bằng sắt nặng nề được nhấc lên, một mùi hôi thối nồng nặc của bùn đất, chất thải và hóa chất bốc lên. Roth là người đi xuống trước.

Tiếng nước chảy róc rách vọng lại trong không gian tối tăm, khuếch đại bởi những bức tường gạch cuốn vòm. Dưới ánh đèn bão, những mảng rêu đen và những vết ố hóa học nhiều màu sắc hiện ra trên tường.

“Cẩn thận, Thorne. Đừng chạm vào nước,” Roth nhắc nhở khi họ lội qua một đoạn cống ngập đến mắt cá chân. “Nồng độ axit ở đây đủ để làm hỏng ủng da của ông trong mười phút.”

Sau khoảng một giờ di chuyển trong bóng tối, Roth dừng lại. Ông lấy từ túi áo ra một thiết bị đo áp suất không khí cầm tay. Kim đồng hồ đang dao động nhẹ.

“Có một luồng không khí cưỡng bức,” Roth thì thầm. “Áp suất ở đây cao hơn mức bình thường ở độ sâu này. Điều đó có nghĩa là có một hệ thống quạt thông gió công suất lớn đang hoạt động phía trước.”

Họ đi theo luồng gió và dừng lại trước một bức tường gạch trông có vẻ bình thường. Tuy nhiên, khi Roth dùng chuôi súng gõ nhẹ vào tường, âm thanh phát ra không đục mà lại vang nhẹ – một dấu hiệu của không gian rỗng phía sau. Ông quan sát các kẽ gạch và tìm thấy một mẩu dây đồng nhỏ bị kẹt giữa lớp vữa.

“Điện năng,” Roth nói. “Họ đã dẫn dây cáp ngầm dọc theo các đường cống này.”

Sau một hồi tìm kiếm, Roth tìm thấy một cơ chế mở bí mật ẩn sau một tảng đá nhô ra. Một đoạn tường gạch xoay chuyển nặng nề trên các trục quay được bôi mỡ cẩn thận, mở ra một lối vào dẫn xuống một tầng hầm rộng lớn mà không có bất kỳ bản đồ chính thức nào ghi lại.

Cảnh tượng bên trong khiến cả hai phải sững sờ. Đây không phải là một hầm cống bẩn thỉu, mà là một nhà máy bóng ma hiện đại đến nghẹt thở. Dưới ánh sáng rực rỡ của hàng chục bóng đèn hồ quang điện, những cỗ máy khổng lồ đang vận hành âm thầm. Những bồn điện phân chứa dung dịch xanh lam rực rỡ xếp thành hàng dài, tỏa ra mùi hóa chất đặc trưng mà Thorne đã nhận diện.

“Chúa ơi,” Thorne thốt lên sau lớp mặt nạ. “Họ đang sản xuất niken tinh khiết ở quy mô công nghiệp ngay dưới chân thành phố.”

Roth không dừng lại ở sự kinh ngạc. Ông quan sát các bảng điều khiển điện. “Nhìn vào các máy biến thế này đi, Thorne. Đây là kỹ thuật của Tesla hoặc ít nhất là một kẻ nắm giữ các bằng sáng chế về dòng điện xoay chiều. Họ không dùng dòng điện một chiều của Edison vì nó không đủ sức tải cho khoảng cách xa từ máy phát.”

Họ bí mật tiến vào khu vực lắp ráp. Ở giữa gian phòng lớn, một vật thể hình trụ dài khoảng 6 mét đang được đặt trên giá đỡ. Đó là một quả ngư lôi, nhưng vỏ bọc của nó không phải bằng thép thường mà là niken sáng loáng. Trên thân quả ngư lôi có khắc ký hiệu hình tam giác lồng trong vòng tròn, cùng với dãy số mà Roth đã thấy trong đồng hồ của Hansel.

“Mũi tên bạc,” Roth lẩm bẩm. “Họ đã hoàn thiện nó. Nếu thứ này được phóng đi, không có vỏ tàu chiến nào thời nay có thể chịu nổi sức công phá từ động cơ nén khí áp suất cao kết hợp với đầu nổ niken-nitrate.”

Đúng lúc đó, tiếng còi báo động vang lên. Âm thanh chói tai dội vào các vách đá.

“Xâm nhập! Khu vực B!” Một giọng nói dõng dạc vang lên qua hệ thống loa phát thanh sơ khai.

Roth và Thorne nhanh chóng tìm nơi ẩn nấp sau những kiện hàng gỗ. Từ phía cuối nhà máy, một nhóm người mặc đồng phục màu xám tro, trang bị súng trường nạp hơi – loại vũ khí không gây tiếng nổ mà Roth đã chạm trán ở nhà hát – xuất hiện. Dẫn đầu bọn chúng là gã sát thủ mặc đồ da, kẻ có biệt danh là “Vector’s Shadow”.

“Ngài Roth, ngài thực sự là một vị khách dai dẳng,” gã sát thủ nói, giọng hắn vang vọng trong hầm ngầm. “Nhưng đây là điểm cuối của đường cống dành cho ngài.”

Những viên đạn hơi nước rít qua không trung, cắm phầm phập vào các kiện hàng gỗ. Roth nổ súng đáp trả bằng khẩu Gasser, âm thanh của súng hỏa mai thực thụ vang lên như sấm sét trong không gian kín, làm rung chuyển cả những bóng đèn hồ quang phía trên.

“Thorne, ông hãy tìm cách làm quá tải hệ thống điện!” Roth hét lớn khi đang nạp lại đạn. “Nhìn vào bảng điều khiển trung tâm kia, có một cái cần gạt màu đỏ dùng để ngắt mạch khẩn cấp. Nếu chúng ta làm đoản mạch các bồn điện phân, khí Hydro sẽ giải phóng và gây nổ.”

“Nhưng chúng ta cũng sẽ bị nổ tung!” Thorne phản đối.

“Không nếu chúng ta thoát ra theo đường xả thải phía sau!” Roth trả lời, ông tung một quả lựu đạn khói về phía nhóm sát thủ để che mắt chúng.

Thorne thu hết can đảm, lao về phía bảng điện. Với kiến thức về sinh lý học và một chút am hiểu về cơ khí, ông nhận ra rằng hệ thống điện này đang ở trạng thái cân bằng mong manh. Ông dùng một thanh sắt bẻ gãy lớp bảo vệ và kéo mạnh cần gạt.

Tia lửa điện xanh lét bắn ra từ các máy biến thế. Một tiếng rầm rì kinh khủng bắt đầu phát ra từ các bồn hóa chất. Dung dịch bên trong bắt đầu sôi sục, giải phóng những luồng khí trắng xóa.

“Chạy mau!” Roth nắm lấy tay Thorne, kéo ông về phía một đường ống dẫn nước lớn phía sau nhà máy.

Gã sát thủ đồ da lao tới, định ngăn cản, nhưng một vụ nổ nhỏ từ bình điện phân gần đó đã tạo ra một làn sóng áp suất đẩy hắn văng ra xa. Roth và Thorne nhảy vào đường ống xả ngay khi một chuỗi các vụ nổ dây chuyền bắt đầu phá hủy nhà máy bóng ma.

Nước lạnh buốt cuốn phăng họ đi trong bóng tối. Đó là một cảm giác như bị ném vào một vòng xoáy của thời gian và không gian. Sau vài phút vật lộn với dòng nước chảy xiết, họ bị đẩy ra một cửa xả nằm sát mép sông Danube.

Roth thở dốc, nằm vật ra trên bãi bùn ven sông. Thorne lảo đảo đứng dậy, chiếc mặt nạ chống độc đã bị vỡ một bên kính. Phía xa, sâu dưới lòng thành phố, những tiếng nổ trầm đục vẫn còn vọng lại, và một cột khói đen bắt đầu bốc lên từ các hầm ga khu vực quận 3.

“Chúng ta... chúng ta đã phá hủy nó?” Thorne hỏi, giọng vẫn còn run.

“Một phần,” Roth ngồi dậy, mắt ông nhìn đăm đăm vào mặt nước sông lấp lánh dưới ánh trăng. “Chúng ta đã phá hủy dây chuyền sản xuất tại Vienna, nhưng Vector vẫn còn đó. Và hắn giờ đây đã biết rằng khoa học của tôi có thể phá hủy khoa học của hắn.”

Roth đứng dậy, chỉnh lại bộ đồ da đã rách nát. Trong tay ông, vẫn còn nắm chặt một mảnh giấy mà ông đã nhanh tay lấy được từ bàn làm việc trong nhà máy trước khi vụ nổ xảy ra. Đó là một hải đồ chỉ về cảng Trieste, với một ngày cụ thể được khoanh tròn: 24 tháng 12 năm 1894.

“Đêm Giáng sinh,” Roth nói, giọng ông lạnh lùng như gió mùa đông. “Đó là lúc 'Mũi tên bạc' thực sự được khai hỏa. Chúng ta phải đến Trieste, Thorne. Cuộc chiến này không còn nằm dưới lòng đất nữa, nó sẽ diễn ra trên biển cả.”

Chuyến đi đến Trieste sẽ là chương cuối cùng của cuộc săn đuổi này, nơi mọi bí mật về Hội Huynh Đệ Thợ Rèn và danh tính thực sự của Vector sẽ được phơi bày dưới ánh sáng của những vụ nổ kinh thiên động địa trên đại dương.