MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Giao Hưởng Đen Trên Đỉnh AlpsChương 3: NHỮNG BÓNG MA TỪ QUÁ KHỨ

Bản Giao Hưởng Đen Trên Đỉnh Alps

Chương 3: NHỮNG BÓNG MA TỪ QUÁ KHỨ

2,350 từ · ~12 phút đọc

Ánh đèn dầu trong toa hành lang chập chờn, tỏa ra một mùi dầu hỏa nồng nặc xen lẫn cái lạnh buốt giá tràn vào qua những kẽ hở của khung gỗ. Julian Blackwood đứng lặng lẽ ở góc tối, bàn tay vẫn siết chặt sợi chỉ đỏ trong túi áo dạ. Ông quan sát Bác sĩ Miller qua khe cửa phòng số năm. Vị bác sĩ già đang tỉ mỉ thu dọn dụng cụ, cử chỉ của ông ta điềm tĩnh một cách lạ thường đối với một người vừa đối mặt với một hiện trường mạng vong đẫm máu.

Julian bước vào phòng, tiếng đế giày da nện xuống sàn gỗ khiến Miller giật mình nhẹ.

“Mọi chuyện xong rồi chứ, Bác sĩ?”

Miller đứng thẳng dậy, khẽ vuốt lại ống tay áo sơ mi trắng đã sắn lên quá khuỷu tay.

“Tôi đã làm tất cả những gì có thể trong điều kiện này, Ngài Blackwood. Tử thi đã được bao bọc lại để giữ nguyên hiện trạng. Thân nhiệt đang giảm nhanh do không khí lạnh. Theo kinh nghiệm của tôi, cái chết đến rất nhanh, nạn nhân hầu như không kịp phản kháng.”

Julian tiến lại gần chiếc bàn gỗ óc chó, nơi những vết máu đã bắt đầu sẫm màu và khô lại thành một lớp màng đen kịt. Ông không nhìn vào tử thi, mà nhìn vào đôi tay của Miller.

“Ông có một đôi tay rất vững, Bác sĩ. Ngay cả khi con tàu rung lắc dữ dội vì bão tuyết, ông vẫn giữ được sự chuẩn xác của một bác sĩ phẫu thuật. Hoặc là của một xạ thủ.”

Miller khựng lại, đôi mắt ông ta nheo lại dưới cặp kính cận dày.

“Nghề nghiệp buộc tôi phải như vậy, thưa Ngài. Trong chiến tranh, sự run rẩy đồng nghĩa với cái chết.”

“Chiến tranh nào, thưa ông? Cuộc chiến tại biên giới hay những chiến dịch bí mật của vương triều Phổ?”

Không gian trong căn phòng bỗng chốc trở nên đặc quánh. Julian bước thêm một bước, khoảng cách giữa hai người giờ đây chỉ còn chưa đầy một mét.

“Pierre có nhắc đến một hình xăm đại bàng ở cổ tay trái của ông. Và tôi tìm thấy cái này dưới gầm bàn của Nam tước.”

Julian mở lòng bàn tay, để lộ sợi chỉ đỏ tơ tằm.

“Đây là loại chỉ chỉ được dùng trong quân phục của lực lượng cận vệ Phổ vào thời kỳ chế độ quân chủ đang ở đỉnh cao quyền lực, trước khi những biến động lớn làm thay đổi bản đồ châu Âu. Thật trùng hợp, Nam tước Von Hardt cũng từng là người tài trợ chính cho lực lượng đó trước khi ông ta đào tẩu sang Anh với một khối tài sản khổng lồ.”

Bác sĩ Miller nhìn chằm chằm vào sợi chỉ, rồi từ từ buông thõng hai tay. Ông thở dài, một luồng hơi trắng mờ ảo thoát ra từ miệng.

“Ngài quả thực tinh tường hơn những gì người ta đồn đại. Phải, tôi từng là bác sĩ quân y cho cận vệ Phổ. Và Von Hardt... ông ta không chỉ là một nhà tài trợ. Ông ta là kẻ phản bội. Ông ta đã bán đứng danh sách các điệp viên nằm vùng tại Paris cho chính phủ Pháp để đổi lấy sự bảo hộ và quyền chuyển dịch tài sản.”

“Và ông có mặt ở đây để thực thi công lý của một bóng ma?”

“Tôi có lý do để căm ghét ông ta, nhưng tôi không giết ông ta, Blackwood. Nếu tôi muốn giết, tôi đã dùng Digitalis. Ngài đã ngửi thấy mùi đó, đúng không? Tôi đã lén bỏ nó vào rượu của ông ta tại toa nhà hàng. Nó sẽ gây ra một cơn nhồi máu cơ tim tự nhiên trong vòng vài giờ. Nhưng khi tôi đến đây để kiểm tra xem thuốc đã phát huy tác dụng chưa, tôi phát hiện ông ta đã bị đâm chết. Một ai đó đã ra tay trước tôi.”

Julian quan sát biểu cảm của Miller. Trong tâm lý học hành vi, kẻ nói dối thường đưa ra quá nhiều chi tiết thừa thãi, nhưng Miller lại thừa nhận một tội danh khác để phủ nhận tội giết người bằng dao. Đây là một nước đi liều lĩnh nhưng mang đậm tính logic của một người lính.

“Ông nói ông đến đây để kiểm tra? Vào lúc nào?”

“Ngay khi tàu dừng hẳn. Tôi nghe thấy tiếng động lớn, tưởng rằng đó là tiếng súng. Tôi chạy đến, thấy cửa phòng số năm hé mở. Tôi nhìn vào, thấy ông ta đã gục xuống. Tôi định bước vào thì nghe thấy tiếng bước chân của Ngài và Pierre ở hành lang phía bên kia, nên tôi đã lùi lại phòng mình.”

Julian xoay nhẹ chiếc nhẫn bạc trên ngón tay.

“Cửa hé mở? Pierre cam đoan với tôi rằng cửa đã được chốt xích từ bên trong.”

“Lúc tôi nhìn thấy, chốt xích không hề được cài. Có thể kẻ sát nhân đã thoát ra và bằng cách nào đó cài lại chốt từ bên ngoài, hoặc kẻ đó vẫn còn ở trong phòng khi Ngài đến.”

Julian quay lại nhìn cánh cửa chính. Những mảnh xích đứt lìa vẫn còn đó. Theo nguyên lý cơ học, không thể cài chốt xích từ bên ngoài trừ khi có một sợi dây mảnh hỗ trợ để kéo chốt vào rãnh rồi sau đó rút dây ra qua khe cửa. Ông quỳ xuống sàn, soi đèn vào khe cửa gỗ. Không có vết xước nhỏ nào do dây kéo để lại.

“Nếu giả thuyết của ông đúng, kẻ sát nhân phải là một nhà ảo thuật hoặc một kỹ sư bậc thầy,” Julian lẩm bẩm.

Ông bước lại phía cửa sổ. Bão tuyết vẫn gầm rú bên ngoài. Julian chợt nhận ra một điều kỳ lạ. Lớp tuyết trên bệ cửa sổ dù phẳng phiu nhưng ở góc khuất của khung sắt, có một vết bẩn nhỏ màu đen. Ông dùng khăn tay quệt nhẹ lên vết bẩn đó.

Mùi dầu mỡ của động cơ tàu.

“Bác sĩ, hãy đi cùng tôi.”

Julian dẫn Miller ra khỏi phòng, đi ngược lại phía toa phục vụ. Ông dừng lại trước một chiếc tủ sắt đựng dụng cụ bảo trì của đoàn tàu.

“Pierre! Mở chiếc tủ này ra.”

Pierre run rẩy tra chìa khóa. Bên trong tủ, ngoài những chiếc cờ-lê và đèn bão, có một cuộn dây thừng mảnh bằng thép và một chiếc móc móc sắt nhỏ. Julian cầm chiếc móc lên, đưa sát vào vết bẩn trên bệ cửa sổ phòng số năm mà ông vừa thu thập. Sự trùng khớp về màu sắc và độ nhớt của dầu bôi trơn là hoàn hảo.

“Hung thủ không trèo từ vách núi lên,” Julian nói, giọng ông vang lên đanh thép giữa hành lang vắng lặng. “Hắn đã đu mình từ nóc tàu xuống cửa sổ phòng số năm. Khi tàu dừng lại vì chấn động bão tuyết, đó là khoảnh khắc hỗn loạn nhất. Tiếng gió rít đã che lấp tiếng đập kính hoặc tiếng mở cửa sổ.”

“Nhưng ai có khả năng làm điều đó giữa một đêm bão tuyết như thế này?” Miller hỏi, giọng run lên vì lạnh hoặc vì sợ hãi.

“Một người không chỉ có sức mạnh thể chất mà còn phải am hiểu lịch trình và cấu tạo của đoàn tàu này. Một người có thể di chuyển trên nóc tàu mà không bị ai nghi ngờ.”

Julian quay sang Pierre. Người phục vụ trẻ tuổi lùi lại, mặt trắng bệch.

“Thưa Ngài... Ngài nghi ngờ tôi sao? Tôi luôn ở toa phục vụ...”

“Tôi chưa nói là anh, Pierre. Nhưng anh là người giữ chìa khóa của chiếc tủ này. Và anh cũng là người duy nhất biết Nam tước đã chốt cửa bên trong.”

Julian bất thần nắm lấy cổ tay của Pierre, lật ngược lòng bàn tay anh ta lên. Những vết hằn đỏ sâu hoắm của dây thép vẫn còn in rõ trong lòng bàn tay.

“Anh đã dùng dây thép để cài lại chốt xích từ bên ngoài thông qua khe cửa sổ sau khi thực hiện vụ ám sát, đúng không? Anh leo lên nóc tàu từ toa phục vụ, đu xuống phòng số năm, giết Nam tước, rồi leo ngược trở lại. Nhưng vì bão quá lớn, anh đã phải chật vật để cài lại chốt cửa sổ, đó là lý do anh để lại vết dầu mỡ này.”

Pierre lắp bắp không thành lời, đôi chân anh ta khuỵu xuống sàn tàu.

“Tôi... tôi buộc phải làm thế... Họ bắt tôi phải làm thế...”

“Ai?” Julian gằn giọng.

Ngay lúc đó, một tiếng súng nổ vang lên từ phía cuối toa tàu. Viên đạn xé toang không khí, găm thẳng vào bình đèn dầu phía trên đầu Julian. Lửa bùng lên, khói đen mù mịt bao trùm hành lang.

“Nằm xuống!” Julian hét lên, đẩy Bác sĩ Miller vào một hốc tường.

Trong màn khói, Julian thấy một bóng người cao lớn vụt qua phía toa nhà hàng. Ông không đuổi theo ngay mà quay lại kiểm tra Pierre. Người phục vụ đã bị một viên đạn khác găm trúng ngực, chết ngay tại chỗ. Kẻ thủ ác vừa tiêu diệt nhân chứng duy nhất.

Julian rút khẩu súng ngắn từ trong bao da ra. Ông không còn là vị thám tử lịch lãm nữa. Bản năng của một đặc nhiệm viễn chinh đã thức tỉnh. Ông di chuyển áp sát vách toa tàu, hơi thở đều đặn và bước chân không hề phát ra tiếng động.

Tại toa nhà hàng, ánh đèn chùm đang đung đưa dữ dội. Cặp vợ chồng thương gia người Anh đang ngồi co cụm ở một góc, trong khi Quý bà Elena đứng chết trân giữa phòng, tay cầm một chiếc phong bì đen – chính là chiếc phong bì mà Julian đã thấy trên bàn của Nam tước lúc bữa tối.

“Đưa nó cho tôi, Elena!” Một giọng nói trầm đục vang lên từ phía sau quầy bar.

Đó là giọng của người đàn ông mà Julian đã thấy đi cùng nữ quý tộc Nga lúc ở ga Gare du Nord, người mà ông tưởng là người hầu. Hóa ra, hắn là một kẻ ám sát chuyên nghiệp được cài cắm.

Julian bước ra khỏi bóng tối, họng súng hướng thẳng về phía quầy bar.

“Cuộc chơi kết thúc rồi. Tôi đã tính toán quỹ đạo của viên đạn vừa rồi. Nó không bắn ra từ một khẩu súng lục thông thường, mà là một khẩu Mauser của quân đội Phổ. Anh bạn, anh đã quá bất cẩn khi để lại sợi chỉ tơ tằm trên người Pierre khi anh giúp hắn chuẩn bị cho vụ đu dây.”

Bóng người sau quầy bar đứng dậy. Đó là một gã đàn ông lực lưỡng với vết sẹo dài trên má. Hắn cười gằn, tay vẫn cầm khẩu súng dài.

“Blackwood... Ngài thực sự là một phiền phức. Nam tước đã chết, bí mật về danh sách điệp viên lẽ ra đã biến mất cùng ông ta nếu Ngài không can thiệp.”

“Sự thật không bao giờ biến mất, nó chỉ bị che mờ,” Julian đáp, ngón tay ông bắt đầu siết nhẹ cò súng. “Anh đã lợi dụng Pierre, một kẻ nợ nần chồng chất, để thực hiện vụ ám sát phòng kín nhằm đánh lạc hướng điều tra vào những hành khách hạng nhất. Nhưng anh đã phạm sai lầm khi giết hắn quá sớm.”

“Sai lầm duy nhất của tôi là đã không giết Ngài trước khi tàu rời Paris.”

Hắn vừa dứt lời thì con tàu bỗng chấn động mạnh một lần nữa. Một tiếng nổ lớn vang lên từ phía đầu máy. Bão tuyết đã gây ra một vụ sạt lở nhỏ phía trước, khiến đoàn tàu bị xô lệch khỏi đường ray.

Trong khoảnh khắc mất thăng bằng đó, kẻ ám sát bóp cò. Viên đạn sượt qua vai Julian, làm rách lớp áo dạ. Julian phản xạ tức thì, ông bắn một phát trúng vào tay cầm súng của đối phương. Khẩu Mauser rơi xuống sàn.

Julian lao tới, dùng một đòn khóa tay đặc nhiệm hạ gục gã đàn ông trong nháy mắt. Ông ấn mặt hắn xuống sàn tàu lạnh lẽo.

“Bác sĩ Miller! Mang dây thừng lại đây!”

Khi mọi chuyện tạm lắng xuống, Julian đứng dậy, hơi thở hơi gấp gáp. Ông cầm lấy chiếc phong bì đen từ tay Elena. Bên trong không phải là tiền, mà là một bản danh sách viết mã hóa bằng những dãy số 7-1-2-1 – thứ mà Nam tước đã cố đốt bỏ trước khi chết.

Dưới ánh sáng lờ mờ của buổi bình minh đang dần lên trên đỉnh Alps, Julian nhìn ra ngoài cửa sổ. Con tàu vẫn nằm yên trong bão tuyết, một đống sắt thép khổng lồ bị giam cầm giữa thiên nhiên hùng vĩ.

Vụ án mạng trong phòng kín đã được giải mã về mặt kỹ thuật, nhưng Julian biết rằng những con số trên tờ giấy này sẽ mở ra một vụ án còn lớn hơn gấp nhiều lần, liên quan đến vận mệnh của cả một đế chế.

Ông nhìn vào chiếc đồng hồ quả quýt. Năm giờ sáng. Một đêm dài đã trôi qua, nhưng cuộc hành trình của ông vào sâu bên trong những bí mật của châu Âu chỉ mới thực sự bắt đầu.

“Bác sĩ,” Julian nói khi Miller tiến lại gần để băng bó vết thương ở vai cho ông. “Ông có tin rằng một người có thể chết hai lần không?”

Miller nhướng mày ngạc nhiên.

“Ý Ngài là sao?”

“Nam tước Von Hardt đã chết về mặt thể xác bởi con dao của Pierre, nhưng ông ta đã chết về mặt linh hồn từ mười năm trước khi phản bội đồng đội của mình. Tôi không chỉ phá một vụ án mạng, tôi vừa kết thúc một bản án đã bị trì hoãn quá lâu.”

Julian Blackwood ngồi xuống chiếc ghế sofa nhung, mắt nhìn về phía chân trời đang hửng sáng. Trong đầu ông, những mảnh ghép tiếp theo của 35 chương cuộc đời đang dần hiện rõ.