Ánh bình minh đầu tiên của vùng cao nguyên Alps không mang đến sự ấm áp, nó chỉ là một dải màu xám đục xuyên qua màn sương mù dày đặc, soi rọi vào toa nhà hàng giờ đây tan hoang với những mảnh kính vỡ. Julian Blackwood đứng giữa những mảnh vụn, hơi thở của ông tạo thành những làn khói mỏng trong không khí lạnh buốt. Vai trái ông đã được Bác sĩ Miller băng bó sơ sài bằng một tấm vải trắng, nhưng sự đau nhức không hề làm suy giảm đi sự tập trung cao độ của một cựu đặc nhiệm.
Bên ngoài, đoàn tàu vẫn nằm bất động, bị kẹt giữa hai khối tuyết lớn từ vụ sạt lở lúc rạng sáng. Julian biết rằng thời gian không còn nhiều. Khi đội cứu hộ đến, sự hỗn loạn sẽ là cơ hội hoàn hảo để kẻ thủ ác tan biến vào đám đông.
“Thưa quý vị, tôi cần sự hợp tác cuối cùng.” Julian lên tiếng, giọng ông vang lên đanh thép, át cả tiếng gió rít ngoài cửa sổ. “Kẻ sát nhân mà chúng ta vừa đối đầu trong bóng tối đã để lại một manh mối quan trọng. Hắn không chỉ muốn giết người, hắn đang tìm kiếm nửa còn lại của bản danh sách điệp viên mà Nam tước Von Hardt đã giấu kín.”
Julian nhìn quanh một lượt những gương mặt đang mệt mỏi và sợ hãi. Cặp vợ chồng thương gia người Anh, ông bà Bennett, đang run rẩy ngồi ở góc bàn. Bác sĩ Miller đứng cạnh hòm cứu thương, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ. Thomas Moore vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, tay đút vào túi áo khoác.
“Bà Elena đã thừa nhận cung cấp sơ đồ toa tàu cho một kẻ tên là Hans, người được cho là thợ máy. Tuy nhiên, Hans chỉ là một kẻ thực thi kỹ thuật. Bộ não thực sự – kẻ đã tấn công tôi và bà Elena – vẫn đang ở ngay tại đây, trong toa này.”
“Làm sao Ngài có thể khẳng định như vậy?” Ông Bennett lắp bắp hỏi. “Chúng ta đã thấy bóng đen đó nhảy ra ngoài cửa sổ mà?”
Julian bước đến bên ô cửa sổ bị vỡ, ông chỉ tay vào những vệt máu khô trên khung gỗ.
“Vết máu này hướng vào bên trong, không phải hướng ra ngoài. Kẻ tấn công đã thực hiện một cú nhảy giả. Hắn ném một vật nặng ra ngoài tuyết để tạo tiếng động, trong khi bản thân hắn đu mình lên nóc toa tàu và lẻn ngược lại vào hành lang thông qua cửa thoát hiểm ở toa phục vụ. Với một người am hiểu cấu trúc tàu như kẻ này, đó là một trò ảo thuật đơn giản.”
Julian quay sang Pierre, người phục vụ đang đứng khép nép bên quầy bar.
“Pierre, tôi cần anh chuẩn bị cho tôi một sợi dây thép mảnh và một vật nặng có khối lượng tương đương với con dao găm của Nam tước. Chúng ta sẽ thực hiện một cuộc thực nghiệm hiện trường ngay tại đây, dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người.”
Cuộc thực nghiệm bắt đầu tại toa công cụ phía trên phòng số 5. Julian yêu cầu tất cả mọi người đứng ở hành lang toa hạng nhất để quan sát qua khe cửa phòng bị phá. Ông leo lên toa công cụ cùng với Bác sĩ Miller.
“Bác sĩ, hãy quan sát kỹ góc độ rơi của vật nặng này.”
Julian luồn sợi dây thép qua khe thông gió, buộc vào đó một chiếc cờ-lê nặng. Ông thả rơi vật nặng xuống. Trong không gian tĩnh lặng, tiếng "phập" khi chiếc cờ-lê đập xuống mặt bàn gỗ ở phòng số 5 vang lên khô khốc.
“Như quý vị thấy, cơ chế này đòi hỏi một sự tính toán chính xác về thời gian. Kẻ ở trên này phải nghe thấy tín hiệu từ bên dưới. Khi Nam tước ngồi xuống và bắt đầu viết, tiếng gõ nhịp của chiếc bút máy trên bàn là tín hiệu duy nhất để kẻ ở trên biết mục tiêu đã vào vị trí.”
Julian bước xuống toa dưới, ông đứng giữa phòng số 5, nơi tử thi của Von Hardt đã được chuyển đi nhưng vết máu vẫn còn đó.
“Và đây là điều thú vị nhất.” Julian rút từ túi áo ra mẩu giấy có dãy số 7-1-2-1. “Nam tước không hề đốt tờ giấy này để tiêu hủy chứng cứ. Ông ấy đốt nó để tạo ra khói. Trong hóa học quân sự cuối thế kỷ này, khói từ loại mực tàu đặc biệt này khi cháy sẽ tạo ra một vệt màu xanh nhạt có thể nhìn thấy được dưới ánh sáng đèn dầu. Đó là cách ông ấy chỉ đường cho một người mà ông ấy tin tưởng.”
Julian đột ngột tắt chiếc đèn bão duy nhất trong phòng. Bóng tối bao trùm, nhưng kỳ lạ thay, trên vách gỗ óc chó phía sau bàn làm việc, một vệt sáng mờ ảo hiện ra, dẫn lối đến một khe nứt nhỏ giữa những họa tiết chạm trổ.
“Đó chính là nơi cất giữ nửa mảnh mật mã còn lại.”
Tất cả mọi người nín thở. Julian đưa tay về phía khe nứt. Ngay khoảnh khắc ngón tay ông sắp chạm vào vách gỗ, một bóng người từ phía sau lao tới với tốc độ của một con báo săn. Một lưỡi dao sáng loáng vung lên, hướng thẳng vào gáy Julian.
Nhưng Julian đã đợi sẵn. Ông không quay lại mà cúi thấp người, dùng gót chân đạp mạnh ra phía sau, trúng vào ống quyển của kẻ tấn công. Tiếng xương rạn nứt vang lên cùng một tiếng rên rỉ đau đớn.
Thomas Moore lảo đảo lùi lại, khẩu súng trong túi áo anh ta rơi xuống sàn. Gương mặt thanh tú của người thư ký tư pháp giờ đây biến dạng vì sự hung ác.
“Anh đã rất kiên nhẫn, Ngài Moore.” Julian đứng thẳng dậy, chiếc đèn bão trong tay ông lại bùng sáng. “Hoặc tôi nên gọi anh là Đại tá Von Richter, cựu chỉ huy đơn vị ám sát của Phổ?”
Moore – hay Richter – cười gằn, tay xoa bóp cái chân bị đau.
“Ngài phát hiện ra từ lúc nào?”
“Sợi chỉ đỏ tơ tằm mà tôi tìm thấy lúc đầu. Chỉ có quân phục của sĩ quan cao cấp mới dùng loại chỉ đó. Và quan trọng hơn là kỹ năng xử lý súng của anh lúc ở toa nhà hàng. Một thư ký tư pháp sẽ không bao giờ giữ ngón tay trên vành cò súng một cách chuyên nghiệp như vậy khi đối mặt với nguy hiểm. Anh đã giết Hans – người thợ máy tội nghiệp – vì hắn biết quá nhiều, rồi anh đóng vai người hùng để giám sát tôi.”
Richter nhổ một ngụm máu xuống sàn.
“Nam tước là một kẻ phản bội. Hắn nợ chúng tôi danh sách đó. Hắn đã hứa sẽ giao nó ở Vienna, nhưng tôi biết hắn định bán đứng chúng tôi lần nữa cho người Anh thông qua Ngài.”
“Và anh đã dàn dựng vụ ám sát phòng kín để đổ tội cho những hành khách khác, nhằm có thời gian tìm kiếm mảnh mật mã.” Julian tiếp lời, giọng ông không chút dao động. “Nhưng anh đã phạm một sai lầm chết người. Anh không biết rằng Nam tước đã sớm nhận ra anh ngay từ lúc ở ga Gare du Nord. Bữa tối mà ông ấy mời tôi không phải để cầu xin sự bảo vệ, mà là để biến tôi thành nhân chứng cho tội ác của anh.”
Richter đột ngột lao về phía cửa sổ vỡ, định nhảy xuống vực thẳm bão tuyết để thoát thân. Nhưng Bác sĩ Miller đã đứng chặn ở đó, khẩu súng lục trên tay ông họng súng đen ngóm hướng về phía Richter.
“Đừng cử động, Đại tá. Tôi đã mất quá nhiều đồng đội dưới tay những kẻ như anh rồi.” Giọng Miller run rẩy nhưng đầy kiên định.
Julian tiến lại gần Richter, ông lấy từ trong khe nứt của vách gỗ ra một mảnh lụa mỏng. Trên đó không phải là mật mã, mà là một bức ảnh cũ. Bức ảnh chụp một nhóm sĩ quan trẻ, trong đó có cả Nam tước Von Hardt và... một người trông rất giống Bác sĩ Miller lúc trẻ.
Julian khựng lại. Ông nhìn bức ảnh rồi nhìn sang Miller.
“Bác sĩ... người trong ảnh này là ai?”
Bác sĩ Miller hạ súng xuống một chút, đôi mắt ông lộ rõ sự đau đớn tột cùng.
“Đó là em trai tôi. Nó đã bị Von Hardt và Richter đẩy vào chỗ chết trong một nhiệm vụ cảm tử giả tạo để chiếm đoạt ngân quỹ quân đội mười năm trước. Tôi không có mặt ở đây để thực thi công lý của đế chế, thám tử Blackwood. Tôi ở đây để thực thi công lý của một người anh trai.”
Sự thật bùng nổ như một quả bom giữa căn phòng chật hẹp. Julian nhận ra mình đang đứng giữa một tam giác hận thù của quá khứ. Richter là kẻ giết người trực tiếp, nhưng Miller là kẻ đã âm thầm thao túng, dẫn dắt các manh mối để Julian tìm ra Richter, nhằm mượn tay pháp luật trừng trị kẻ thù của mình.
“Bác sĩ, ông chính là người đã nhỏ Digitalis vào rượu của Nam tước để làm ông ta suy yếu, khiến ông ta không thể phản kháng khi Richter tấn công từ toa trên, đúng không?” Julian hỏi, giọng ông giờ đây mang đầy vẻ u buồn.
Miller gật đầu chậm rãi.
“Tôi muốn ông ta phải cảm nhận được cái chết đang đến từ từ, nhưng Richter đã quá vội vàng.”
“Và mảnh mật mã thật sự nằm ở đâu?” Richter gầm lên.
Julian lật mặt sau của bức ảnh. Ở đó có một dòng chữ nhỏ viết bằng tiếng Đức: “Sự thật nằm ở trái tim của những kẻ đã ngã xuống.”
Julian nhìn vào tử thi của Nam tước lúc này đã được chuyển ra hành lang chờ đội cứu hộ. Ông tiến lại gần, dùng dao phẫu thuật rạch nhẹ lớp lót bên trong của chiếc áo dạ mà Von Hardt đã mặc. Một miếng phim mỏng rơi ra. Đó chính là toàn bộ danh sách điệp viên và các bản thiết kế phòng thủ.
“Nam tước biết mình sẽ chết.” Julian nói khẽ. “Ông ấy đã giấu nó ngay trên người mình, nơi mà những kẻ tìm kiếm bằng bạo lực sẽ không bao giờ nghĩ tới. Ông ấy muốn tôi tìm thấy nó để giao lại cho chính phủ Anh, nhằm chuộc lại lỗi lầm quá khứ.”
Richter định lao tới cướp miếng phim nhưng Julian đã nhanh hơn. Một cú đánh bằng báng súng vào gáy đã khiến gã Đại tá ngã gục, bất tỉnh nhân sự.
Julian đứng dậy, ông cất miếng phim vào túi áo. Bên ngoài, tiếng còi tàu của đội cứu hộ vang lên từ phía xa, xé tan màn sương mù của đỉnh Alps. Những ánh đèn pha mạnh mẽ quét qua lớp tuyết trắng, báo hiệu sự kết thúc của một đêm dài kinh hoàng.
“Bác sĩ Miller,” Julian nhìn vị bác sĩ già, người giờ đây trông như đã già đi thêm mười tuổi. “Ông sẽ phải đối mặt với tòa án vì hành vi hạ độc và bao che. Nhưng tôi sẽ ghi chú vào báo cáo rằng ông đã hỗ trợ hết mình trong việc bắt giữ một tội phạm chiến tranh.”
Miller cười nhạt, ông nhìn ra dãy núi xa xăm.
“Cảm ơn ông, Blackwood. Sự thật... đôi khi nó còn lạnh lẽo hơn cả tuyết ở dãy Alps này.”
Khi đoàn tàu cứu hộ tiếp cận, Julian Blackwood bước ra khỏi toa số 4. Ông đứng trên lớp tuyết dày, hít một hơi thật sâu không khí lạnh giá của buổi sớm mai. Vụ án đã kết thúc, nhưng những bóng ma của lịch sử vẫn còn đó.
Ông nhìn xuống chiếc đồng hồ quả quýt. Bảy giờ sáng. Châu Âu vẫn đang chuyển mình trong những cơn đau đẻ của một thời đại mới, và ông biết rằng, hành trình của mình – hành trình của một thám tử đi tìm ánh sáng trong bóng tối của nhân tính – sẽ còn rất nhiều những chuyến tàu định mệnh như thế này.
Chuyến tàu tốc hành Phương Đông lại tiếp tục lăn bánh khi đường ray được giải tỏa, nhưng toa số 4 sẽ mãi mãi mang theo những bí mật không bao giờ có lời giải hoàn hảo. Julian ngồi trong toa cứu hộ, tay mân mê mảnh lụa có bức ảnh cũ. Thế giới có thể thay đổi, khoa học có thể tiến bộ, nhưng những hận thù và sự phản bội vẫn luôn là những hằng số trong phép toán của cuộc đời.