MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Giao Hưởng Đen Trên Đỉnh AlpsChương 5: NHỮNG BÓNG MA TẠI GA VIENNA

Bản Giao Hưởng Đen Trên Đỉnh Alps

Chương 5: NHỮNG BÓNG MA TẠI GA VIENNA

2,500 từ · ~13 phút đọc

Đoàn tàu cứu hộ chậm chạp lăn bánh vào ga Vienna giữa một buổi chiều tà, khi những tia nắng cuối cùng của mùa đông cố gắng xuyên qua lớp sương mù xám xịt của thành phố vốn được mệnh danh là trái tim của âm nhạc và chính trị châu Âu. Tại đây, kiến trúc Phục hưng của những tòa nhà chính phủ sừng sững trong ánh hoàng hôn, nhưng không khí lại toát lên một vẻ u ám lạ thường. Đó là thời kỳ mà các đế quốc đang âm thầm dàn trận, nơi những quán cà phê sang trọng ở Vienna không chỉ phục vụ bánh ngọt mà còn là nơi trao đổi những thông tin tình báo đắt giá bằng mạng sống.

Julian Blackwood đứng bên cửa sổ toa tàu, tay siết chặt chiếc túi da chứa bản danh sách mật. Ông quan sát lực lượng cảnh sát Áo - Hung đang phong tỏa sân ga. Dưới sân ga, những sĩ quan trong bộ quân phục xanh thẫm, hàng cúc đồng sáng loáng và mũ kepi cứng nhắc đang hối hả di chuyển. Sự hiện diện của họ quá đông đảo so với một vụ án mạng thông thường trên tàu hỏa. Julian biết rằng tin tức về cái chết của Nam tước Von Hardt đã lan đến đây trước khi tàu cập bến.

Bác sĩ Miller ngồi đối diện, gương mặt ông giờ đây chỉ còn là một chiếc mặt nạ của sự cam chịu. Đôi tay từng vững chãi của ông run rẩy khi cầm tách trà đã nguội ngắt.

“Ngài Blackwood, khi chúng ta bước xuống đây, cuộc chơi của tôi sẽ kết thúc, nhưng cuộc chơi của Ngài chỉ mới thực sự bắt đầu.” Miller nói, giọng khàn đặc. “Kẻ mà Ngài bắt giữ, Richter, chỉ là một cái vòi của con quái vật. Tổ chức 'Đại bàng đen' sẽ không để Ngài rời khỏi Vienna cùng với bản danh sách đó.”

Julian không quay đầu lại, mắt vẫn dõi theo một bóng người cao lớn mặc áo khoác đen đang đứng dựa vào cột ga, ánh mắt hắn dường như đang đếm từng hành khách bước xuống.

“Tôi đã dành nửa đời người để đối mặt với những con quái vật, Bác sĩ. Điều quan trọng không phải là chúng mạnh thế nào, mà là chúng ta biết chúng đang đứng ở đâu trong bóng tối.”

Cửa toa tàu mở ra với một tiếng rít khô khốc. Julian dìu Bác sĩ Miller bước xuống. Ngay lập tức, một nhóm sĩ quan tiến lại gần, dẫn đầu là một người đàn ông có bộ ria mép tỉ mỉ và đôi mắt sắc lẹm – Chánh thanh tra von Zuber.

“Ngài Blackwood, tôi tin chắc Ngài đã có một hành trình đầy biến động.” Zuber nói bằng tiếng Đức chuẩn xác, giọng điệu khách sáo nhưng đầy tính chất thẩm vấn. “Chúng tôi cần tiếp nhận hiện trường, các nghi phạm, và... bất kỳ tài liệu nào Ngài tìm thấy trên người Nam tước.”

“Nghi phạm và hiện trường là của ông, Thanh tra.” Julian trả lời, giọng trung tính và ngắn gọn. “Nhưng những tài liệu tôi tìm thấy thuộc về thẩm quyền của Đại sứ quán Anh theo thỏa thuận quốc tế về công dân bị sát hại trên tàu xuyên lục địa.”

Zuber nheo mắt, bầu không khí giữa hai người bỗng chốc trở nên căng thẳng. Xung quanh họ, hành khách đang vội vã di chuyển, tiếng gậy ba-toong nện trên sàn đá hoa cương vang lên đều đặn. Julian nhận thấy một điều bất thường: Pierre, người phục vụ toa tàu, đã biến mất ngay khi đám đông xô đẩy nhau ở cửa ra.

“Tôi e rằng Ngài không có lựa chọn khác, Blackwood.” Zuber bước lên một bước, bàn tay đặt hờ lên bao súng.

“Luôn có lựa chọn cho những người biết tính toán các biến số, Thanh tra.”

Julian đưa tay vào túi áo, không phải để rút súng, mà để lấy ra một chiếc huy hiệu bằng bạc có khắc biểu tượng của Văn phòng Ngoại giao Anh. Trong bối cảnh ngoại giao phức tạp của những năm cuối thế kỷ mười chín, một chiếc huy hiệu như vậy có sức nặng hơn cả một trung đoàn cảnh sát địa phương. Zuber khựng lại, đôi môi mím chặt.

“Được rồi. Nhưng Ngài sẽ không thể bảo vệ nó mãi được. Vienna là một mê cung, và mê cung này thuộc về chúng tôi.”

Julian rời khỏi sân ga, để lại Miller và Richter cho cảnh sát Áo. Ông bắt một chiếc xe ngựa kéo, yêu cầu tài xế đưa mình đến khách sạn Sacher. Khi chiếc xe lăn bánh qua những con phố lát đá cuội, Julian nhìn ra ngoài. Vienna hiện lên với những cỗ xe ngựa sang trọng, những quý bà trong bộ váy phồng cầu kỳ và những quý ông đội mũ cao đứng dưới ánh đèn đường vừa mới được thắp sáng. Nhưng đằng sau vẻ hoa lệ đó, Julian cảm nhận được những ánh mắt đang dõi theo mình từ các ngõ ngách tối tăm.

Vừa bước vào sảnh khách sạn, Julian đã thấy Thomas Moore đang ngồi ở một bàn trà nhỏ, thản nhiên đọc tờ báo "Wiener Zeitung". Moore ngước nhìn ông, một nụ cười khó hiểu hiện trên môi.

“Ngài vẫn còn giữ nó chứ, thám tử?”

Julian ngồi xuống đối diện Moore, gậy ba-toong đặt ngang đùi.

“Anh thoát khỏi cảnh sát nhanh hơn tôi tưởng, Moore. Hay tôi nên gọi anh bằng một cái tên khác?”

“Cái tên không quan trọng bằng mục đích chung.” Moore xếp tờ báo lại. “Tôi không làm việc cho Richter. Tôi làm việc cho một thế lực muốn duy trì sự cân bằng của châu Âu. Nếu bản danh sách đó rơi vào tay người Phổ, chiến tranh sẽ nổ ra trong vòng một tháng. Nếu nó rơi vào tay người Nga, họ sẽ dùng nó để tống tiền toàn bộ giới quý tộc Vienna.”

“Và nếu nó nằm trong tay tôi?”

“Ngài là một biến số tự do, Blackwood. Đó là điều khiến cả hai bên đều sợ hãi.”

Julian quan sát Moore. Trong lý thuyết về trinh thám hiện đại mà Julian đang áp dụng, Moore thuộc nhóm "người trung gian" – những kẻ không có lòng trung thành cố định nhưng lại cực kỳ am hiểu luật chơi.

“Nam tước Von Hardt đã để lại một dãy số thứ ba.” Julian đột ngột nói, quan sát phản ứng của Moore. “Dãy số đó không nằm trong mẩu giấy cháy, mà nó nằm trong nhịp gõ của ông ấy trên bàn ăn tối qua. Một kiểu mật mã Morse sơ khai dành cho người điếc mà ông ấy đã học được trong tù.”

Moore khựng lại, đôi mắt lộ rõ sự ngạc nhiên.

“Nhịp gõ? Tôi đã ở đó và không hề nhận ra.”

“Đó là sự khác biệt giữa việc nghe và việc quan sát.” Julian mở sổ tay, chỉ vào những dấu chấm và gạch mà ông đã ghi lại một cách vô thức. “Dãy số đó dẫn đến một địa chỉ ở Vienna. Một thư viện cũ nằm gần Nhà hát Lớn.”

Ngay lúc đó, một tiếng nổ nhỏ vang lên ngoài cửa sổ khách sạn, tiếp theo là tiếng la hét. Một vụ hỗn loạn có chủ đích đang diễn ra để thu hút sự chú ý của lực lượng bảo an. Julian nhận ra đây là kỹ thuật đánh lạc hướng điển hình của các tổ chức đặc nhiệm.

“Chúng đến rồi.” Julian đứng dậy. “Moore, nếu anh thực sự muốn giữ cân bằng cho châu Âu, anh biết mình phải làm gì.”

Hai người rời khỏi khách sạn bằng lối cửa sau dành cho nhân viên. Họ băng qua những con hẻm hẹp ngập mùi ẩm mốc và khói than. Julian di chuyển một cách điềm tĩnh, đôi tai nhạy bén lắng nghe tiếng bước chân bám đuổi phía sau. Có ít nhất ba kẻ đang theo đuôi họ, và chúng di chuyển với sự chuyên nghiệp đáng gờm.

Họ dừng lại trước một tòa nhà cổ kính với biển hiệu "Thư viện Quốc gia". Cánh cửa gỗ nặng nề mở ra, chào đón họ bằng mùi của giấy cũ và mực in khô khốc. Julian tiến về phía khu vực lưu trữ hồ sơ quân sự từ thời kỳ các cuộc chiến tranh Napoléon.

“Tại sao lại là ở đây?” Moore thì thầm, tay nắm chặt khẩu súng ngắn giấu trong áo khoác.

“Vì đây là nơi duy nhất mà sự thật có thể nằm yên giữa hàng triệu lời nói dối.”

Julian tiến đến kệ sách số 7, hàng 1, ngăn 2. Ông rút ra một cuốn nhật ký hành trình của một sĩ quan hậu cần đã qua đời từ lâu. Bên trong cuốn sách, phần ruột đã được khoét rỗng một cách tinh vi. Julian đặt nửa mảnh mật mã mà ông lấy từ áo của Nam tước vào vị trí khuyết.

Một tiếng "cạch" nhỏ vang lên. Một ngăn bí mật ở đáy kệ sách bật mở, tiết lộ một tập hồ sơ dày cộp mang biểu tượng "Đại bàng đen".

“Đây không chỉ là danh sách điệp viên.” Julian thốt lên khi lật qua những trang giấy. “Đây là bản kế hoạch về một cuộc ám sát tập thể nhằm vào các vị vua và hoàng hậu của châu Âu trong buổi hòa nhạc giao hưởng sắp tới tại Vienna.”

“Chúa ơi.” Moore tái mặt. “Đây là một cuộc thanh trừng toàn diện.”

“Đúng vậy. Và Nam tước Von Hardt đã cố gắng ngăn chặn nó bằng cách đánh cắp tập hồ sơ này. Ông ta không phải là kẻ phản bội đơn thuần, ông ta là một kẻ sám hối.”

Đột ngột, ánh sáng trong thư viện vụt tắt. Chỉ còn lại ánh trăng mờ ảo xuyên qua những ô cửa kính màu. Từ trên ban công tầng hai, một giọng nói trầm thấp và uy quyền vang lên.

“Thám tử Blackwood, Ngài đã làm rất tốt công việc của mình. Nhưng sự thật đôi khi là một gánh nặng quá lớn đối với một con người đơn độc.”

Đó là Thanh tra Zuber. Nhưng bên cạnh ông ta không phải là cảnh sát, mà là những gã đàn ông mặc thường phục với vũ khí quân dụng. Zuber chính là người đứng đầu tổ chức "Đại bàng đen" tại Vienna.

“Thanh tra, tôi đã nghi ngờ ông ngay từ lúc ở sân ga.” Julian nói, tay ông vẫn đặt trên tập hồ sơ. “Cách ông điều động lực lượng quá hoàn hảo cho một vụ ám sát, và chiếc nhẫn trên tay ông... nó có cùng ký hiệu với chiếc huy hiệu mà tôi tìm thấy trên người Hans.”

Zuber bước xuống cầu thang, tiếng giày bốt nện trên sàn gỗ vang lên đều đặn như nhịp đếm ngược của một bản án tử hình.

“Ở cái thành phố này, luật pháp chỉ là một gợi ý, còn quyền lực là sự thực thi. Đưa cho tôi tập hồ sơ, và Ngài có thể rời khỏi Vienna với tư cách là một người hùng đã phá một vụ án mạng thông thường.”

Julian nhìn Moore, rồi nhìn về phía cửa thoát hiểm. Ông biết rằng trong khoa học quân sự, khi đối mặt với một lực lượng áp đảo trong không gian kín, cách duy nhất là tạo ra một sự hỗn loạn không thể kiểm soát.

“Ông có biết về định luật bảo toàn năng lượng không, Thanh tra?” Julian đột ngột hỏi.

Zuber nhướng mày.

“Ngài đang nói nhảm gì vậy?”

“Năng lượng không tự nhiên sinh ra hay mất đi, nó chỉ chuyển từ dạng này sang dạng khác. Và ở đây,” Julian rút một ống nghiệm nhỏ chứa đầy chất lỏng trong suốt từ túi đạo cụ của mình, “năng lượng hóa học sắp chuyển thành nhiệt năng và áp suất.”

Đó là Nitroglycerin sơ khai – một loại chất nổ cực kỳ nhạy cảm vừa được Nobel hoàn thiện. Julian đặt ống nghiệm lên đống giấy vụn trên bàn.

“Nếu các người nổ súng, toàn bộ thư viện này – bao gồm cả tập hồ sơ quý giá của các người – sẽ biến thành tro bụi trong vòng một giây.”

Zuber khựng lại. Những tên tay sai phía sau cũng hạ súng xuống. Trong khoảnh khắc đối đầu căng thẳng đó, Julian có thể nghe thấy cả tiếng tim mình đập. Sự tĩnh lặng của thư viện lúc này đáng sợ hơn cả tiếng súng nổ.

“Ngài sẽ không làm thế, Blackwood. Ngài là một thám tử, không phải một kẻ khủng bạo.”

“Tôi là một cựu đặc nhiệm, Thanh tra. Và tôi đã học được một điều: Để bảo vệ hàng triệu mạng sống, đôi khi phải hy sinh những trang giấy cũ.”

Julian nháy mắt với Moore. Một hành động diễn ra trong chớp mắt: Moore ném một quả lựu đạn khói về phía Zuber, trong khi Julian dùng gậy ba-toong gạt phăng tập hồ sơ vào túi và lao về phía cửa sổ.

Tiếng súng nổ vang rền sau lưng họ. Những viên đạn xé toang không khí, găm vào các kệ sách cổ. Julian nhảy qua cửa sổ, lăn tròn trên đống tuyết lạnh buốt bên ngoài. Moore theo sau, cả hai chạy điên cuồng về phía khu vườn hoàng gia Schloss Schönbrunn.

Họ dừng lại khi đã đi sâu vào trong mê cung cây cảnh của khu vườn. Julian hơi thở dốc, vai trái đau nhói vì vết thương cũ lại rỉ máu.

“Chúng ta không thể đến Đại sứ quán.” Julian nói khi tựa lưng vào một bức tượng đá. “Zuber sẽ phong tỏa toàn bộ khu vực đó. Chúng ta cần một lối thoát khác.”

“Lối thoát duy nhất là buổi hòa nhạc tối nay.” Moore đề nghị, gương mặt anh ta đầy những vết trầy xước. “Đó là nơi vụ ám sát sẽ diễn ra. Nếu chúng ta ngăn chặn được kẻ sát nhân tại đó, sự thật sẽ bị phơi bày trước toàn bộ giới ngoại giao châu Âu. Zuber sẽ không thể che giấu được nữa.”

Julian nhìn vào tập hồ sơ. Những con số, những bản đồ và những cái tên... Mọi thứ giờ đây đã trở thành một trò chơi sinh tử giữa lòng Vienna. Ông lấy chiếc đồng hồ quả quýt ra. Tám giờ tối. Buổi hòa nhạc sẽ bắt đầu trong một tiếng nữa.

“Được thôi, Moore. Hãy cho họ thấy bản giao hưởng của sự thật.”

Julian Blackwood chỉnh lại áo khoác, gương mặt ông trở lại vẻ điềm tĩnh đến lạnh lùng. Ông biết rằng đây có thể là chương cuối cùng trong hành trình của mình, nhưng với một thám tử, việc giải mã bí mật cuối cùng luôn xứng đáng với bất kỳ cái giá nào.

Châu Âu đêm ấy rung chuyển trong sự yên lặng giả tạo, và giữa lòng Vienna, một người thám tử đơn độc đang chuẩn bị bước vào hang cọp để ngăn chặn một thảm họa sẽ thay đổi lịch sử thế giới mãi mãi.