Nhà hát Opera Quốc gia Vienna hiện ra giữa trung tâm thành phố như một viên kim cương rực rỡ, được bao quanh bởi những hàng xe ngựa sang trọng và ánh đèn điện mới mẻ rực rỡ, chiếu sáng rực cả một vùng trời đêm. Đây là giai đoạn mà những chiếc bóng đèn sợi đốt đầu tiên bắt đầu thay thế dần các ngọn đèn gas truyền thống, tạo nên một thứ ánh sáng sắc lạnh, bóc trần vẻ lộng lẫy xa hoa của giới quý tộc Áo-Hung. Tiếng vó ngựa nện trên mặt đường lát đá cuội hòa cùng tiếng cười nói rôm rả của các quý bà trong những bộ váy lụa phồng đắt đỏ, che giấu hoàn toàn những âm mưu đen tối đang rình rập trong bóng tối của những cột trụ bằng đá cẩm thạch.
Julian Blackwood đứng phía đối diện bên kia đường, thân hình cao lớn của ông được giấu kỹ trong bộ đồ dạ tiệc đuôi tôm đen sang trọng – trang phục mà ông đã mượn được từ một kho đồ sân khấu cũ. Dưới lớp áo lụa là khẩu súng ngắn đặc chủng và tập hồ sơ "Đại bàng đen" đã được thu nhỏ lại. Đôi mắt xám của ông quét qua quảng trường, không dừng lại ở những viên kim cương trên cổ các quý phu nhân, mà tập trung vào những vị trí đặt lính canh trên nóc nhà hát.
Thomas Moore xuất hiện từ phía sau một gốc cây, cũng trong bộ lễ phục chỉnh tề, nhưng tay anh ta không ngừng xoa nhẹ vết sẹo trên cổ.
“Lực lượng của Zuber đã bao vây toàn bộ lối vào chính. Chúng ta không thể vào bằng vé mời thông thường.” Moore thì thầm, mắt vẫn quan sát hai sĩ quan cảnh sát đang kiểm tra giấy tờ ở cổng.
“Chúng ta không vào bằng cổng chính, Moore. Với một tòa nhà xây dựng từ thời kỳ trung hưng của đế chế, hệ thống sân khấu và hầm kỹ thuật luôn có những lối đi dành cho nhân viên hậu đài. Đó là kẽ hở vật lý mà kẻ sát nhân cũng sẽ sử dụng.”
Julian dẫn Moore đi vòng ra phía sau tòa nhà, nơi những chiếc xe tải chở đạo cụ đang nối đuôi nhau. Bằng kỹ năng của một đặc nhiệm, ông nhanh chóng hạ gục hai tên bảo vệ đang lơ là ở cửa phụ mà không gây ra một tiếng động nhỏ nào. Họ lẻn vào bên trong, nơi mùi gỗ thông, mùi sơn dầu và mùi bụi bặm của sân khấu thay thế cho không khí lạnh lẽo bên ngoài.
Hệ thống sân khấu của nhà hát Vienna lúc bấy giờ là một kỳ quan kỹ thuật với những ròng rọc khổng lồ, bục nâng thủy lực và mê cung của những tấm rèm nhung. Julian rút bản sơ đồ kiến trúc mà ông đã ghi nhớ từ thư viện quốc gia.
“Bản giao hưởng sẽ bắt đầu với chương 'Khải hoàn'. Theo kế hoạch của tổ chức Đại bàng đen, đó là lúc tiếng trống định âm vang lên mạnh nhất để che giấu tiếng súng. Vị trí lý tưởng nhất để bắn không phải là từ các hàng ghế khán giả, mà là từ mái vòm phía trên chùm đèn pha lê trung tâm.”
Họ bắt đầu leo lên những bậc thang xoắn ốc bằng sắt dẫn lên trần nhà hát. Không khí càng lên cao càng trở nên ngột ngạt và nóng bức do nhiệt lượng từ hàng ngàn ngọn nến và bóng đèn điện bên dưới tỏa lên. Julian cảm nhận được nhịp đập của trái tim mình, đều đặn và lạnh lẽo.
Khi đến được khu vực dầm thép phía trên mái vòm, Julian ra hiệu cho Moore dừng lại. Từ vị trí này, qua những khe hở của hoa văn chạm trổ trên trần, họ có thể nhìn xuống toàn bộ khán phòng. Dưới kia, những vị vua, hoàng thân và đại sứ đang ngồi vào chỗ. Sự an nguy của cả một lục địa đang nằm trên một sợi chỉ mỏng manh.
“Nhìn kìa.” Julian chỉ tay về phía dầm thép đối diện.
Trong ánh sáng mờ ảo của khu kỹ thuật, một bóng đen đang lẩn khuất. Hắn đang lắp ráp một khẩu súng trường bắn tỉa có ống ngắm – một công nghệ vũ khí cực kỳ tiên tiến vừa mới xuất hiện. Đó chính là kẻ đã tấn công Julian tại toa nhà hàng và thư viện.
“Tôi sẽ vòng qua phía sau. Anh giữ vị trí này, nếu thấy tôi ra hiệu, hãy cắt đứt dây cáp của chùm đèn nhỏ phía bên trái để tạo sự hỗn loạn.” Julian dặn dò ngắn gọn.
Julian di chuyển trên những thanh dầm hẹp một cách không tưởng, cơ thể ông như hòa làm một với những bóng râm của kiến trúc. Khi chỉ còn cách kẻ sát nhân chưa đầy mười mét, ông nhận thấy một chi tiết kinh hoàng: Kẻ đó không chỉ có một mình. Phía dưới khán phòng, trong trang phục của những nhạc công, có ít nhất ba kẻ khác đang đặt tay lên bao đàn cello – nơi giấu những khẩu súng máy sơ khai.
Đây là một vụ thảm sát đã được lập trình đa tầng. Nếu tay súng trên cao thất bại, những nhạc công giả danh sẽ hoàn thành công việc.
Julian rút súng, nhưng ông không bắn ngay. Ông cần một sự chính xác tuyệt đối. Đúng lúc nhạc trưởng nhấc đũa chỉ huy lên và bản giao hưởng bắt đầu vang lên những nốt nhạc hùng tráng đầu tiên, Julian lao tới.
Kẻ sát nhân giật mình quay lại, lưỡi dao găm trong tay hắn vung lên một vòng cung chết chóc. Julian dùng gậy ba-toong lõi thép đỡ nhát đâm, tiếng kim loại va chạm bị tiếng nhạc cực đại bên dưới khỏa lấp hoàn toàn.
“Ngươi đến muộn rồi, Blackwood!” Kẻ sát nhân gầm gừ, gương mặt hắn lộ ra dưới ánh sáng hắt từ dưới lên. Đó là Hans, gã thợ máy tưởng chừng đã chết trên tàu. “Đế chế này cần phải sụp đổ để một trật tự mới được sinh ra.”
“Trật tự của ngươi được xây dựng trên xác chết của những người vô tội, Hans. Đó không phải là trật tự, đó là sự hỗn mang.”
Julian tung một cú đấm móc trực diện vào hàm đối phương, sau đó dùng kỹ thuật quật ngã đặc nhiệm để đè nghiến Hans xuống thanh dầm thép. Nhưng Hans là một kẻ liều mạng, hắn rút ra một thiết bị kích nổ nhỏ.
“Nếu ta không thể bắn, thì cả nhà hát này sẽ bùng cháy!”
Dưới khán phòng, chương 'Khải hoàn' đang đi đến đoạn cao trào. Julian biết mình chỉ có vài giây. Ông buông Hans ra, lao về phía bộ phận điều khiển ròng rọc của chùm đèn chính.
“Moore! Cắt dây ngay!” Julian hét lên.
Moore vung dao cắt đứt sợi cáp phụ. Chùm đèn nhỏ phía trái rơi xuống sàn sân khấu với một tiếng nổ lớn của pha lê vỡ vụn. Đám đông khán giả hét lên kinh hoàng, sự hỗn loạn nổ ra đúng như dự tính. Những vị khách quý tộc bắt đầu tháo chạy, làm phá sản kế hoạch bắn tỉa của Hans.
Nhưng Hans vẫn cố gắng nhấn nút kích nổ. Julian không còn lựa chọn nào khác. Ông bắn một phát súng chính xác vào cánh tay cầm thiết bị của Hans. Thiết bị rơi xuống, lăn qua mép dầm và rơi thẳng xuống hố sâu của sân khấu.
Một tiếng nổ trầm đục vang lên dưới tầng hầm, chấn động cả tòa nhà nhưng không gây ra đám cháy lớn nhờ hệ thống ngăn cháy bằng gạch của nhà hát.
Julian quay lại nhìn Hans, nhưng gã thợ máy đã dùng chút sức tàn cuối cùng để gieo mình xuống phía dưới, biến mất trong những lớp rèm nhung dày đặc.
Trên ban công danh dự, Thanh tra Zuber đang đứng bất động, gương mặt ông ta tái dại khi thấy lực lượng đặc nhiệm Anh thực sự – những người mà Julian đã bí mật liên lạc thông qua Moore từ trước – đang tràn vào từ mọi lối thoát hiểm.
“Kết thúc rồi, Zuber.” Julian đứng từ trên cao nói vọng xuống, dù biết ông ta không thể nghe thấy.
Nửa giờ sau, khi cảnh sát quân đội đã kiểm soát hoàn toàn tình hình, Julian Blackwood bước ra khỏi cửa chính của nhà hát. Ánh trăng Vienna chiếu rọi lên gương mặt mệt mỏi nhưng thanh thản của ông. Thomas Moore đi bên cạnh, trên tay cầm tập hồ sơ đã được niêm phong.
“Ngài đã cứu cả châu Âu đêm nay, thám tử.” Moore nói, giọng có chút nể phục thực sự.
“Tôi chỉ trả lại sự yên bình giả tạo cho họ thêm một thời gian nữa thôi, Moore. Sự thật là thế giới này vẫn đang tiến gần đến bờ vực thẳm của một cuộc đại chiến, và những gì chúng ta làm chỉ là trì hoãn nó.”
Julian lấy chiếc đồng hồ quả quýt ra. Mười hai giờ đêm. Một ngày mới đã bắt đầu, một ngày mà lịch sử vẫn sẽ viết tiếp những trang của nó mà không hề nhắc đến tên của một thám tử đã ngăn chặn một cuộc thảm sát.
“Ngài định đi đâu tiếp theo?”
Julian nhìn về phía ga tàu, nơi ánh đèn của những chuyến tàu đêm vẫn đang lấp lánh.
“Có một vụ án mạng kỳ lạ ở London mà tôi vừa nhận được điện tín. Một vụ mất tích trong một bảo tàng sáp cũ. Có lẽ, những bí mật của nhân loại không bao giờ để tôi được nghỉ ngơi.”
Julian Blackwood bước vào bóng đêm của Vienna, chiếc áo khoác dài bay trong gió. Ông không phải là một anh hùng, ông là một người thám tử, một cựu đặc nhiệm đi tìm ánh sáng trong những góc tối của tâm hồn và lịch sử. Và trên những chuyến tàu xuyên lục địa hay trong những kinh đô hoa lệ, dấu chân của ông vẫn sẽ tiếp tục in dấu, giải mã những phép toán của cái chết và sự phản bội.