MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Giao Hưởng Đen Trên Đỉnh AlpsChương 7: LỜI MỜI TỪ SƯƠNG MÙ LONDON

Bản Giao Hưởng Đen Trên Đỉnh Alps

Chương 7: LỜI MỜI TỪ SƯƠNG MÙ LONDON

2,274 từ · ~12 phút đọc

Chuyến tàu tốc hành rời khỏi Vienna khi bình minh vừa ló dạng, để lại sau lưng một thành phố đang bàng hoàng tỉnh giấc sau đêm náo loạn tại nhà hát. Julian Blackwood ngồi trong toa hạng nhất, đôi mắt xám mệt mỏi dõi theo những cánh đồng tuyết đang lùi dần về phía sau. Trong túi áo ông, chiếc điện tín từ London đã bắt đầu nhăn nhúm vì bị đọc đi đọc lại nhiều lần. Nó không chứa đựng những mệnh lệnh ngoại giao khô khan, mà là một lời khẩn cầu nhuốm màu kỳ quái từ một người bạn cũ ở Scotland Yard: “Bảo tàng Madame Tussauds. Một bức tượng sáp đã chảy máu. Một người gác đêm biến mất trong không khí. Chúng tôi cần trí tuệ của ông.”

London trong thời kỳ này đang chuyển mình mạnh mẽ giữa những cột khói công nghiệp đen kịt và những ánh đèn đường điện tử đang dần thay thế đèn gas dọc theo dòng sông Thames. Đó là một thành phố của những sự đối lập tàn nhẫn: giữa sự giàu sang tột đỉnh của giới quý tộc Mayfair và sự nghèo khổ tăm tối của khu East End, nơi những bóng ma của lịch sử vẫn lẩn khuất trong những ngõ hẻm mù mịt hơi sương.

Sau hành trình dài xuyên lục địa và chuyến phà băng qua eo biển Manche đầy sóng gió, Julian đặt chân lên sân ga Victoria vào một buổi chiều muộn, khi sương mù vàng đục đặc trưng của London bao phủ mọi thứ như một tấm liệm khổng lồ. Mùi than đá, mùi ngựa và mùi ẩm ướt của sông Thames xộc vào mũi, mang theo cảm giác thân thuộc của một nơi mà ông từng gọi là nhà.

Đón ông tại sân ga là Thanh tra Lestrade, một người đàn ông gầy gò với vẻ mặt luôn lo âu.

“Cảm ơn ông đã đến, Blackwood. Tôi biết ông vừa trải qua một vụ việc kinh khủng ở Vienna, nhưng vụ này... nó nằm ngoài tầm hiểu biết của chúng tôi.” Lestrade nói khi họ bước lên một chiếc xe ngựa kéo kiểu cũ.

“Chảy máu và biến mất sao, Lestrade? Khoa học không tin vào những điều kỳ quái, chỉ có những kẻ dàn dựng tài ba đứng sau chúng thôi.” Julian trả lời, tay ông khẽ chạm vào vết thương đã đóng vảy trên vai trái.

Chiếc xe ngựa lộc cộc lăn bánh qua khu phố Marylebone và dừng lại trước tòa nhà uy nghiêm của bảo tàng sáp nổi tiếng nhất thế giới. Dưới ánh đèn đường lờ mờ, kiến trúc của bảo tàng trông như một pháo đài bằng gạch đỏ, im lìm và đầy đe dọa.

Bên trong, không khí tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tim mình đập. Hàng trăm bức tượng sáp với đôi mắt thủy tinh vô hồn đứng dọc theo các hành lang, tái hiện lại những vị vua, tội phạm và vĩ nhân của nhân loại. Dưới ánh đèn dầu chập chờn của nhân viên bảo vệ, những khuôn mặt sáp đó dường như đang theo dõi từng cử động của họ.

Lestrade dẫn Julian đến "Phòng Kinh Hoàng" (Chamber of Horrors) nằm sâu dưới tầng hầm. Tại đây, giữa những dụng cụ tra tấn thời Trung cổ và hình nhân của những kẻ giết người hàng loạt, là bức tượng sáp của Marie Antoinette.

“Nhìn này.” Lestrade chỉ tay.

Dưới chân bức tượng, trên tấm thảm nhung đỏ, là một vũng chất lỏng thẫm màu đã khô lại. Trên cổ của bức tượng, nơi có một vết rạch mô phỏng máy chém, một dòng chất lỏng tương tự vẫn còn đọng lại, lấp lánh dưới ánh đèn.

Julian quỳ xuống, dùng một mảnh giấy trắng thấm nhẹ vào chất lỏng. Ông đưa lên mũi ngửi rồi nếm thử một chút bằng đầu lưỡi. Đôi lông mày của ông nhíu lại.

“Đây không phải là máu người, Lestrade. Đây là hỗn hợp của huyết thanh bò, phẩm màu đỏ và một lượng nhỏ glycerol để giữ độ bóng. Một màn kịch rẻ tiền nhưng được chuẩn bị kỹ lưỡng về mặt hóa học.”

“Nhưng còn người gác đêm thì sao? Thomas Wiggins, một cựu binh vùng Crimea, đã biến mất ngay tại căn phòng này. Cửa ra vào duy nhất được khóa từ bên ngoài, và hệ thống chuông báo động ở các cửa sổ không hề vang lên.”

Julian đứng dậy, ông lấy chiếc kính lúp từ túi da và bắt đầu quét qua sàn đá. Ông không nhìn vào bức tượng, mà nhìn vào những rãnh nhỏ giữa các phiến đá.

“Lestrade, ông có biết về hệ thống thủy lực mà các nhà hát ở Vienna thường dùng để nâng hạ đạo cụ không? Bảo tàng này được xây dựng trên nền của một xưởng đúc tiền cũ từ thời kỳ nhiếp chính. Những cấu trúc ngầm ở đây rất phức tạp.”

Julian tiến lại gần bục đứng của bức tượng Marie Antoinette. Ông dùng gậy ba-toong gõ mạnh vào chân đế gỗ. Tiếng vang lên đục ngầu, chứng tỏ bên dưới là một khoảng không. Ông tìm kiếm quanh mép bục và phát hiện một lẫy sắt nhỏ được giấu kín sau một tấm biển tên đồng.

Khi Julian nhấn vào cái lẫy, một tiếng "cạch" khô khốc vang lên. Cả bục gỗ và bức tượng từ từ lùi xuống dưới, lộ ra một khoảng tối sâu thẳm với những bậc thang bằng đá ẩm ướt.

“Một lối đi bí mật.” Lestrade thốt lên, tay đặt lên chuôi súng.

“Không chỉ là lối đi. Đây là lối thoát hiểm của những kẻ biết rõ kiến trúc cổ của London.” Julian rút chiếc đèn bão từ tay một cảnh sát viên. “Wiggins không biến mất vào không khí. Ông ta đã bị đưa xuống đây. Hãy chờ ở trên, tôi sẽ xuống một mình. Sự im lặng là vũ khí tốt nhất trong mê cung này.”

Julian bước xuống những bậc thang dốc đứng. Mùi ẩm mốc và mùi sáp nóng xộc lên nồng nặc. Dưới đáy hầm là một hành lang hẹp, tường được xây bằng gạch đỏ đã bong tróc. Tiếng nước chảy róc rách từ các cống ngầm của thành phố vọng lại, tạo nên một không gian u ám và ngột ngạt.

Ông di chuyển lặng lẽ, hơi thở đều đặn. Sau khoảng mười phút đi bộ, Julian nhìn thấy ánh sáng le lói từ một căn phòng phía cuối hành lang. Tiếng trò chuyện thấp thoáng vọng lại.

“...Danh sách ở Vienna đã mất. Chúng ta cần những thông tin từ bảo tàng này để bù đắp. Wiggins biết quá nhiều về những gì chúng ta cất giấu trong lớp sáp của các vị vua.”

Giọng nói đó quen thuộc một cách đáng sợ. Julian áp sát tai vào khe cửa gỗ mục nát. Qua khe hở, ông thấy một người đàn ông cao lớn đang đứng trước một đống lửa nhỏ. Bên cạnh hắn là Thomas Wiggins đang bị trói chặt vào một chiếc ghế gỗ, gương mặt bầm tím vì bị đánh đập.

Người đàn ông kia quay lại, và Julian cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Đó là Hans – kẻ thợ máy mà ông tưởng đã chết sau khi gieo mình xuống từ mái vòm nhà hát Vienna. Hắn vẫn còn sống, dù một cánh tay của hắn đang được băng bó và treo lên trước ngực.

“Ngươi dai như đỉa vậy, Hans.” Julian bước thẳng vào phòng, khẩu súng trong tay ông hướng thẳng vào ngực đối phương.

Hans khựng lại, đôi mắt hắn đỏ ngầu vì giận dữ và đau đớn.

“Blackwood! Ngươi đáng lẽ phải ở lại Vienna và tận hưởng vinh quang giả tạo của mình.”

“Vinh quang không phải là mục đích của tôi. Tìm kiếm những kẻ như ngươi mới là công việc.” Julian lướt mắt qua căn phòng. Xung quanh là hàng chục cái khuôn đúc tượng sáp, nhưng bên trong chúng không phải là thạch cao, mà là những tập tài liệu được bọc nilon kín kẽ.

Đây chính là tổng kho thông tin của tổ chức "Đại bàng đen" tại London. Họ đã dùng những bức tượng sáp – những thứ mà không ai nghĩ đến việc kiểm tra bên trong – để vận chuyển và lưu trữ tài liệu tình báo xuyên quốc gia.

“Wiggins đã tình cờ phát hiện ra một tập hồ sơ bị rơi ra khi các người vận chuyển tượng sáp vào ban đêm, đúng không? Đó là lý do các người tạo ra màn kịch 'tượng sáp chảy máu' để đánh lạc hướng điều tra vào hướng tâm linh, trong khi thủ tiêu ông ta.”

Hans cười gằn, tay còn lại của hắn lén lút đưa về phía sau lưng.

“Ngươi rất thông minh, nhưng đây là London, không phải là một toa tàu hẹp. Ngươi nghĩ mình có thể rời khỏi đây sao?”

Đột ngột, từ trong bóng tối của những kệ khuôn đúc, ba bóng đen khác bước ra. Chúng đều mặc trang phục của những công nhân bến tàu, tay cầm những thanh sắt và dao găm. Julian nhận ra mình đã rơi vào một cái bẫy được giăng sẵn.

Trong không gian chật hẹp của hầm ngầm, súng không phải là lựa chọn khôn ngoan nhất vì tiếng nổ sẽ làm sập những mảng gạch mục. Julian thu súng vào bao, tay siết chặt chiếc gậy ba-toong lõi thép.

“Bốn chống một. Các người có vẻ rất tự tin vào số lượng.”

Trận chiến nổ ra trong sự tĩnh lặng đáng sợ. Julian sử dụng kỹ thuật chiến đấu của đặc nhiệm viễn chinh, tận dụng tối đa không gian hẹp. Ông dùng gậy đâm mạnh vào yết hầu của tên gần nhất, đồng thời xoay người né tránh một cú vụt từ thanh sắt. Mỗi đòn đánh của Julian đều nhắm vào các điểm yếu: khớp gối, hạ bộ và thái dương.

Hans, dù bị thương, vẫn cố gắng lao vào Julian với một con dao găm nhỏ. Hắn đâm một nhát điên cuồng, nhưng Julian đã đoán trước được quỹ đạo. Ông bắt lấy cổ tay Hans, vặn ngược một vòng. Tiếng xương gãy vang lên khô khốc.

“Lần này, ngươi sẽ không có cơ hội nhảy xuống đâu cả, Hans.”

Julian tung một cú đấm móc cực mạnh vào hàm Hans, khiến hắn ngã gục ngay cạnh đống lửa. Những tên còn lại thấy thủ lĩnh bị hạ gục liền chần chừ. Đúng lúc đó, tiếng còi của cảnh sát Yard vang dội từ lối vào hầm. Lestrade đã dẫn quân xuống theo dấu vết của Julian.

Khi ánh đèn của cảnh sát tràn ngập căn phòng, Julian đứng đó, hơi thở hơi gấp gáp, áo khoác đã rách vài chỗ nhưng phong thái vẫn không hề thay đổi. Ông tiến lại gần, cởi trói cho Wiggins.

“Ông ổn chứ, chiến binh?”

Wiggins nhìn Julian bằng đôi mắt mờ đục.

“Cảm ơn Ngài... Tôi cứ tưởng mình đã chết trong cái hầm hôi hám này.”

Lestrade bước vào, há hốc mồm trước đống tài liệu được giấu trong các khuôn sáp.

“Chúa ơi, Blackwood. Đây là mạng lưới tình báo lớn nhất mà tôi từng thấy. Ông đã làm thế nào?”

“Sự thật thường nằm ở những nơi chúng ta ít ngờ tới nhất, Lestrade. Trong một bảo tàng sáp, người ta chỉ quan tâm đến vẻ ngoài của các bức tượng, mà quên mất rằng bên trong chúng có thể chứa đựng cả một đế chế.”

Julian nhặt một tập hồ sơ bị cháy dở từ đống lửa. Trên đó là biểu tượng của Văn phòng Chiến tranh Anh. Hóa ra, tổ chức "Đại bàng đen" không chỉ ám sát, họ còn đang đánh cắp những bí mật quân sự ngay tại trung tâm London.

Vài giờ sau, khi sương mù bắt đầu nhạt dần và những tia nắng sớm của một ngày mới len lỏi qua các tòa nhà, Julian Blackwood đứng trên cầu Westminster, nhìn xuống dòng sông Thames đục ngầu. London đang bắt đầu một ngày mới như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Những công nhân vẫn đổ xô đến các nhà máy, các quý ông vẫn vội vã đến văn phòng.

Ông lấy chiếc đồng hồ quả quýt ra. Bảy giờ sáng. Vụ án tại bảo tàng sáp đã khép lại, nhưng Julian biết rằng cuộc chiến trong bóng tối giữa các đế quốc vẫn đang tiếp diễn. Những bức tượng sáp vô hồn kia có thể đã bị phá hủy, nhưng những kẻ đứng sau chúng vẫn đang ẩn nấp đâu đó trong mạng lưới chằng chịt của châu Âu.

“Ngài Blackwood!” Lestrade gọi từ phía sau. “Chúng tôi vừa nhận được thông tin về một vụ đầu độc kỳ lạ tại dinh thự của một Công tước ở vùng Scotland. Có vẻ như hung thủ đã dùng một loại chất độc chiết xuất từ hoa phong lan hiếm.”

Julian mỉm cười nhạt, một nụ cười pha chút mệt mỏi và thích thú. Ông chỉnh lại chiếc mũ phớt trên đầu.

“Hoa phong lan sao? Có vẻ như mùa xuân ở Scotland sẽ không hề yên bình. Hãy chuẩn bị ngựa đi, Lestrade. Phép toán của cái chết dường như không bao giờ cho tôi được nghỉ ngơi.”

Julian Blackwood bước đi trong màn sương mờ ảo của London, dáng hình cao lớn của ông dần tan biến vào đám đông. Với ông, mỗi vụ án là một thử thách đối với trí tuệ và bản lĩnh, và chừng nào sự thật còn bị che phủ bởi sương mù và lừa dối, ông vẫn sẽ là người thám tử đơn độc đi tìm kiếm ánh sáng của công lý.