MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản giao hưởng không màu.Chương 10: Những nốt nhạc rướm máu

Bản giao hưởng không màu.

Chương 10: Những nốt nhạc rướm máu

2,692 từ · ~14 phút đọc

Thành phố A vào đông, những cơn mưa phùn bắt đầu kéo dài lê thê, biến không gian trở nên xám xịt và ướt át. Trong phòng nhạc của biệt thự họ Thẩm, ánh đèn vàng ấm áp dường như cũng không đủ để xua đi sự căng thẳng đang bao trùm. Hạ Nam Diệp ngồi trước cây đàn Steinway, mồ hôi vã ra như tắm dù nhiệt độ trong phòng rất thấp.

Cậu đang cố gắng hoàn thành chương ba của bản giao hưởng – chương nhạc của sự đối đầu. Thế nhưng, cứ mỗi khi đôi bàn tay cậu lướt đến những đoạn chạy ngón liên tục ở cường độ cao, một cơn đau buốt nhói đột ngột truyền từ các đầu ngón tay lên đến tận khuỷu tay trái. Nó không phải là cơn đau cơ bắp thông thường, mà là cảm giác như có hàng ngàn mũi kim nung nóng đang đâm xuyên qua hệ thần kinh.

Cộp.

Một nốt nhạc bị hụt. Đôi tay của Nam Diệp đột nhiên mất lực, rơi thõng xuống khỏi bàn phím. Cậu nhìn trân trân vào đôi tay mình – đôi bàn tay từng được ví như báu vật của thượng đế, giờ đây đang run rẩy không kiểm soát được.

Thẩm Nhất Chu đứng ở góc phòng, ánh mắt anh tối sầm lại. Anh đã quan sát Nam Diệp suốt hai tiếng đồng hồ và nhận thấy sự bất thường này từ sớm. Anh không nói gì, chỉ chậm rãi bước đến, cầm lấy bàn tay trái của cậu.

"Để tôi xem."

Nam Diệp vô thức rụt tay lại, gương mặt cậu tái nhợt vì sợ hãi. "Không có gì đâu... chắc chỉ là do tôi tập quá sức thôi."

"Đừng nói dối tôi, Nam Diệp." Thẩm Nhất Chu dùng lực giữ chặt lấy cổ tay cậu. Anh lật lòng bàn tay cậu lên, nhận thấy những đường gân xanh xao nổi rõ và các khớp ngón tay đang có dấu hiệu co quắp nhẹ. Anh dùng ngón tay cái ấn nhẹ vào một điểm ở gan bàn tay.

"A!" Nam Diệp kêu lên một tiếng đau đớn, cả người cậu co rúm lại.

Thẩm Nhất Chu im lặng, nhưng trái tim anh như bị ai đó bóp nghẹt. Anh biết cảm giác này. Đó không phải là mệt mỏi đơn thuần, mà là dấu hiệu của tổn thương dây thần kinh ngoại biên – một di chứng tiềm tàng từ vụ tai nạn năm xưa mà lẽ ra đã phải được phát hiện sớm hơn nếu cậu có điều kiện chữa trị tốt.

"Nhất Chu... anh đừng nhìn tôi như vậy." Nam Diệp thầm thì, nước mắt bắt đầu rơi xuống mu bàn tay của anh. "Tôi có thể tập được. Tôi sẽ làm được. Chỉ cần dùng thuốc giảm đau..."

"Cậu định dùng thuốc để giết chết đôi tay mình sao?" Thẩm Nhất Chu quát khẽ, giọng anh chứa đựng sự giận dữ lẫn xót xa. "Nếu thần kinh bị tổn thương vĩnh viễn, cậu sẽ không bao giờ có thể cầm lấy một chiếc thìa, chứ đừng nói là chơi đàn. Tại sao cậu không nói với tôi sớm hơn?"

"Vì tôi sợ!" Nam Diệp hét lên, lần đầu tiên cậu trực diện đối đầu với anh bằng tất cả sự tuyệt vọng. "Tôi sợ rằng nếu tôi nói ra, anh cũng sẽ giống như những người khác, nhìn tôi như một phế vật! Tôi chỉ còn có âm nhạc thôi, nếu cả đôi tay này cũng phản bội tôi, thì tôi sống để làm gì nữa?"

Căn phòng rơi vào sự im lặng đến đáng sợ. Chỉ còn tiếng hơi thở dồn dập của Nam Diệp và tiếng mưa đập vào cửa kính. Thẩm Nhất Chu không mắng cậu thêm nữa. Anh kéo Nam Diệp đứng dậy, ôm chặt cậu vào lòng. Anh để đầu cậu tựa lên vai mình, bàn tay to lớn vỗ về tấm lưng gầy guộc đang run rẩy vì những cơn nấc nghẹn.

"Nghe này, Nam Diệp. Cậu không bao giờ là phế vật đối với tôi. Dù cậu có chơi đàn hay không, cậu vẫn là Hạ Nam Diệp – người duy nhất khiến tôi muốn quay lại bục chỉ huy." Anh thầm thì, giọng nói trầm ấm xoa dịu đi sự hoảng loạn trong lòng cậu. "Chúng ta sẽ đi tìm bác sĩ giỏi nhất. Tôi sẽ không để cậu mất đi bất cứ thứ gì nữa."

Sáng hôm sau, bất chấp sự phản đối của Nam Diệp, Thẩm Nhất Chu đưa cậu đến bệnh viện chuyên khoa thần kinh lớn nhất thành phố. Vị bác sĩ già, một người bạn lâu năm của họ Thẩm, sau khi thực hiện hàng loạt các xét nghiệm điện cơ và chụp cộng hưởng từ, đã đưa ra một kết luận khiến cả hai như rơi xuống hầm băng.

"Dây thần kinh trụ ở tay trái của cậu ấy bị chèn ép nghiêm trọng do những mảnh xương vỡ từ vụ tai nạn cũ chưa được xử lý triệt để. Việc tập luyện cường độ cao những ngày qua đã làm tình trạng viêm cấp tính trở nên trầm trọng. Nếu tiếp tục biểu diễn bản 'Trống rỗng' hay những tác phẩm nặng đô như vậy, khả năng liệt hoàn toàn bàn tay trái là 80%."

Nam Diệp ngồi trên ghế, đôi mắt trống rỗng nhìn vào bản phim chụp X-quang. Cậu cảm thấy thế giới quanh mình đang vỡ vụn thêm một lần nữa. Số phận dường như rất biết cách trêu đùa, nó trả lại cho cậu niềm tin, trả lại cho cậu một người bảo trợ tuyệt vời, rồi đột ngột muốn tước đi công cụ duy nhất để cậu thực hiện ước mơ.

"Có cách nào không, bác sĩ?" Thẩm Nhất Chu hỏi, giọng anh vẫn giữ được sự bình tĩnh nhưng đôi tay giấu dưới bàn đã siết chặt đến trắng bệch.

"Cần phẫu thuật ngay để giải phóng dây thần kinh. Sau đó là ít nhất sáu tháng vật lý trị liệu. Tuyệt đối không được chạm vào đàn trong thời gian này."

"Sáu tháng?" Nam Diệp thảng thốt. "Nhưng buổi diễn chỉ còn chưa đầy một tháng nữa! Tôi không thể đợi, cả thành phố đang chờ đợi để cười nhạo chúng tôi. Tôi không thể để Nhất Chu phải xấu hổ!"

"Nam Diệp, đủ rồi." Thẩm Nhất Chu đứng dậy, anh cúi đầu chào bác sĩ rồi dắt Nam Diệp ra khỏi phòng khám.

Suốt dọc đường về, Nam Diệp không nói một lời nào. Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hàng cây trụi lá đang lướt qua nhanh như những bóng ma. Cậu cảm thấy mình là một gánh nặng, một bản giao hưởng bị lỗi mà dù Thẩm Nhất Chu có cố gắng sửa chữa đến đâu cũng không bao giờ có thể hoàn thiện.

Vừa về đến biệt thự, Nam Diệp đã thấy Lâm Tử Ngôn đang đứng đợi ở phòng khách, đi cùng là một phóng viên tờ báo lá cải danh tiếng. Gã nhìn thấy vẻ mặt thất thần của Nam Diệp và tập hồ sơ bệnh án trên tay cậu, trên môi nở một nụ cười đắc thắng.

"Ồ, nhìn xem ai vừa đi bệnh viện về này." Lâm Tử Ngôn bước tới, giọng nói đầy vẻ quan tâm giả tạo. "Nam Diệp à, tôi nghe nói đôi tay của cậu đã 'hết hạn sử dụng' rồi phải không? Thật tiếc quá, tôi vừa mới tuyên bố với giới truyền thông rằng chúng ta sẽ có một màn song tấu tại lễ kỷ niệm sắp tới."

Thẩm Nhất Chu chắn trước mặt Nam Diệp, ánh mắt anh như muốn đóng băng đối phương. "Cút ngay lập tức trước khi tôi gọi bảo vệ."

"Anh Thẩm, đừng nóng nảy thế." Lâm Tử Ngôn cười nhạt, gã đưa ra một chiếc máy tính bảng, trên đó là một bài báo vừa mới đăng tải: 'Thiên tài tàn phế lừa dối công chúng – Sự thật về đôi tay không thể chơi đàn của Hạ Nam Diệp'.

"Bác sĩ vừa rồi chắc cũng đã nói với các người về nguy cơ liệt tay rồi nhỉ? Các người định che giấu công chúng đến bao giờ?" Lâm Tử Ngôn nhìn thẳng vào Nam Diệp, ánh mắt tràn đầy sự căm hận. "Hạ Nam Diệp, mày không nghe thấy, giờ tay mày cũng hỏng. Mày lấy cái gì để đấu với tao? Hãy khôn hồn mà rút lui đi, đừng để Thẩm Nhất Chu phải thân bại danh liệt vì mày."

Nam Diệp đứng sau lưng Thẩm Nhất Chu, cả người cậu run lên vì uất ức. Cậu nhìn vào đôi bàn tay mình, những nốt nhạc rướm máu của sự nỗ lực trong suốt thời gian qua hiện về như một cuốn phim buồn. Cậu chợt nhận ra, nếu cậu bỏ cuộc bây giờ, Lâm Tử Ngôn sẽ chiến thắng, và Thẩm Nhất Chu sẽ mãi mãi mang danh là kẻ bao che cho một sự dối trá.

Bất ngờ, Nam Diệp bước lên phía trước. Cậu không còn trốn chạy sau lưng Thẩm Nhất Chu nữa. Cậu nhìn thẳng vào ống kính máy ảnh của gã phóng viên, rồi nhìn vào Lâm Tử Ngôn.

"Tôi sẽ không rút lui." Giọng cậu thanh thoát và vững chãi đến lạ thường. "Kể cả khi đôi tay này phải rướm máu trên phím đàn, tôi cũng sẽ chơi đến nốt nhạc cuối cùng. Lâm Tử Ngôn, buổi diễn vẫn sẽ diễn ra đúng hạn. Và tôi sẽ cho cậu thấy, âm nhạc của một người không nằm ở dây thần kinh, mà nằm ở linh hồn họ."

Lâm Tử Ngôn khẽ biến sắc, gã không ngờ một kẻ đang ở bờ vực sụp đổ như Nam Diệp lại có thể nói ra những lời như vậy. Gã hừ lạnh một tiếng rồi quay lưng bỏ đi cùng tên phóng viên, để lại một bầu không khí đặc quánh trong căn phòng.

Khi chỉ còn lại hai người, Thẩm Nhất Chu xoay người lại, anh nhìn Nam Diệp bằng một ánh mắt vừa giận vừa thương. "Cậu có biết mình vừa hứa điều gì không? Cậu đang đặt cược cả mạng sống của mình vào một tháng này."

"Tôi không đặt cược mạng sống, tôi đang đặt cược vào anh." Nam Diệp nắm lấy tay Thẩm Nhất Chu, đặt nó lên tim mình. "Nhất Chu, tôi biết anh có cách. Anh đã dạy tôi nghe bằng cơ thể, hãy dạy tôi chơi đàn bằng ý chí. Tôi không cần sáu tháng, tôi chỉ cần một đêm duy nhất để chứng minh rằng anh đã không chọn lầm người."

Thẩm Nhất Chu nhìn sâu vào đôi mắt chứa đầy lửa của Nam Diệp. Anh thấy được một sự can trường mà anh chưa từng thấy ở bất kỳ nghệ sĩ nào khác. Anh biết mình đang làm một việc điên rồ, một việc đi ngược lại mọi nguyên tắc y khoa và đạo đức nghề nghiệp, nhưng nhìn vào Nam Diệp, anh không thể nói lời từ chối.

"Được." Thẩm Nhất Chu thầm thì. "Nếu cậu đã chọn cách rướm máu trên phím đàn, tôi sẽ là người cầm máu cho cậu. Chúng ta sẽ không tập luyện theo cách cũ nữa."

Kế hoạch luyện tập "điên rồ" bắt đầu ngay đêm hôm đó. Thẩm Nhất Chu không bắt Nam Diệp ngồi vào đàn suốt nhiều giờ. Thay vào đó, anh bắt cậu thực hiện các bài tập châm cứu và massage chuyên sâu để giảm áp lực thần kinh. Anh tự tay nghiên cứu các tài liệu y học cổ truyền, kết hợp với các phương pháp trị liệu bằng tần số âm thanh thấp để kích thích tuần hoàn máu ở đôi tay cậu.

Mỗi tối, trong phòng nhạc, Nam Diệp chỉ được phép chơi đàn trong 30 phút, nhưng đó là 30 phút của sự tập trung cực độ. Thẩm Nhất Chu ngồi cạnh cậu, tay anh luôn đặt trên vai hoặc lưng cậu để điều chỉnh tư thế, giúp giảm tải lực lên cánh tay trái.

"Đừng dùng sức ở cổ tay, hãy để lực đi từ vai xuống." Anh hướng dẫn, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy uy quyền. "Cảm nhận sự rung động của phím đàn như một phần của cơ thể cậu. Đừng chống lại nó, hãy hòa tan vào nó."

Có những lúc, cơn đau quá lớn khiến Nam Diệp bật khóc ngay trên bàn phím. Những giọt nước mắt rơi xuống phím đàn trắng đen, hòa cùng mồ hôi. Những lúc ấy, Thẩm Nhất Chu sẽ dừng buổi tập lại, anh cầm lấy đôi bàn tay cậu, nhẹ nhàng hôn lên những khớp xương đang sưng đỏ.

"Đau không?"

"Đau... nhưng tôi hạnh phúc." Nam Diệp tựa đầu vào ngực anh. "Vì tôi cảm nhận được mình đang sống. Nhất Chu, cảm ơn anh vì đã không bắt tôi dừng lại."

Tình cảm giữa hai người trong những ngày giông bão này càng trở nên khăng khít và sâu nặng hơn bao giờ hết. Họ không còn cần đến những lời tỏ tình hoa mỹ. Mỗi cái chạm tay, mỗi ánh mắt động viên, mỗi đêm thức trắng cùng nhau bên những bản thảo dang dở đều là minh chứng cho một tình yêu vượt lên trên cả nghệ thuật.

Tuy nhiên, áp lực từ dư luận vẫn không hề giảm bớt. Những bài báo của Lâm Tử Ngôn bắt đầu khiến các nhà tài trợ rút lui. Dàn nhạc giao hưởng thành phố cũng bắt đầu do dự về việc hợp tác với Thẩm Nhất Chu trong buổi diễn của Nam Diệp.

"Họ nói nếu cậu không thể vượt qua bài kiểm tra kỹ thuật trước hội đồng nghệ thuật vào tuần tới, buổi diễn sẽ bị hủy bỏ." Thẩm Nhất Chu thông báo tin tức này vào một buổi sáng mưa phùn.

Nam Diệp nhìn đôi tay đang được băng bó của mình, cậu hít một hơi thật sâu. "Tôi sẽ vượt qua. Chỉ cần anh đứng trên bục chỉ huy, tôi sẽ không bao giờ lạc lối."

Tuần lễ trước bài kiểm tra là khoảng thời gian đen tối nhất. Nam Diệp phải đối mặt với những cơn co thắt cơ bắp dữ dội. Có những đêm, cậu tỉnh dậy và thấy đôi tay mình hoàn toàn mất cảm giác. Cậu hoảng loạn, cậu sợ hãi rằng buổi sáng mai khi tỉnh dậy, cậu sẽ không còn cảm nhận được phím đàn nữa.

Thẩm Nhất Chu đã luôn ở đó. Anh thức trắng đêm để xoa bóp tay cho cậu, anh kể cho cậu nghe về những nghệ sĩ vĩ đại đã từng vượt qua nghịch cảnh. Anh là thính giác của cậu, là ý chí của cậu, và giờ đây, anh là cả đôi tay của cậu.

"Nam Diệp, hãy nhớ lấy. Bản giao hưởng này mang tên 'Không màu', vì nó được viết bằng máu và nước mắt. Nó không cần sự hoàn hảo của kỹ thuật, nó cần sự chân thực của nỗi đau."

Đêm cuối cùng trước buổi kiểm tra nghệ thuật, Nam Diệp ngồi trước đàn, cậu không chơi nhạc. Cậu chỉ đặt tay lên phím đàn, cảm nhận hơi lạnh của mặt đá. Cậu biết ngày mai sẽ là một trận chiến sinh tử. Hoặc cậu sẽ tái sinh từ đống tro tàn, hoặc cậu sẽ vĩnh viễn biến mất khỏi thế giới âm nhạc.

Cậu quay lại nhìn Thẩm Nhất Chu đang ngủ gật trên ghế bành cạnh lò sưởi. Gương mặt anh hằn lên vẻ mệt mỏi nhưng vẫn toát lên sự kiên định không gì lay chuyển được. Nam Diệp bước tới, nhẹ nhàng đắp thêm chăn cho anh. Cậu khẽ hôn lên trán anh, một lời hứa thầm lặng:

"Dù đôi tay này có phải phế bỏ sau ngày mai, tôi cũng sẽ để lại cho anh bản nhạc tuyệt vời nhất thế gian này."

Bên ngoài, cơn mưa đã dứt, những tia nắng sớm đầu tiên bắt đầu len lỏi qua làn mây chì. Một chương mới, đau đớn nhưng đầy huy hoàng, đang chờ đợi họ ở phía trước. Những nốt nhạc rướm máu đã sẵn sàng để vang lên, thách thức cả định mệnh và sự tàn nhẫn của lòng người.