MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Giao Hưởng Máu Trong Tu Chương 11: LỬA TRÊN DÒNG THAMES

Bản Giao Hưởng Máu Trong Tu

Chương 11: LỬA TRÊN DÒNG THAMES

1,168 từ · ~6 phút đọc

Màn sương mù đặc quánh của London vào tháng Giêng năm 1895 như một tấm liệm xám xịt bao phủ lấy những bến tàu dọc sông Thames. Khi đoàn tàu tốc hành từ lục địa tiến vào ga Victoria, Julian Vane bước xuống toa hạng nhất với vẻ ngoài của một quý ông điềm tĩnh, nhưng mọi giác quan của anh đều đang căng ra để cảm nhận sự thay đổi trong áp suất của bầu không khí chính trị nơi đây. London không lạnh cái lạnh khô khốc của vùng Alps, nó mang cái lạnh ẩm ướt, luồn lách qua lớp áo măng tô và thấm vào tận xương tủy.

Vane vẫy một chiếc xe ngựa kéo kiểu Hansom và yêu cầu bác tài đưa mình về một căn hộ nhỏ trên đường Baker – không phải căn hộ nổi tiếng của vị thám tử hư cấu nào đó, mà là một nơi trú ẩn an toàn mà anh đã duy trì từ khi còn làm việc cho Scotland Yard. Ngồi trong xe, Vane quan sát những cột đèn gas mờ ảo qua cửa kính. London đang ở đỉnh cao của sự phồn vinh nhưng cũng là trung tâm của những âm mưu đen tối nhất.

"Mười tám tháng Giêng," Vane lẩm nhẩm. Anh rút chiếc đồng hồ quả quýt ra xem. Còn đúng bốn ngày nữa là đến cuộc hẹn tại khách sạn Savoy mà kẻ ẩn danh đã nhắc đến.

Khi về đến nơi, việc đầu tiên Vane làm không phải là nghỉ ngơi. Anh thắp ngọn đèn dầu trên bàn làm việc, lấy ra một bộ dụng cụ hóa học chuyên dụng và bắt đầu xử lý mảnh giấy nhỏ mà anh nhận được trên tàu. Anh nghi ngờ rằng mảnh giấy đó chứa nhiều thông tin hơn là một dòng chữ đe dọa đơn thuần. Sử dụng một dung dịch hỗn hợp gồm iot và tinh bột, anh quét nhẹ lên mặt sau của tờ giấy.

Dưới tác động của phản ứng hóa học, những vệt màu xanh tím dần hiện lên, lộ ra một sơ đồ tầng hầm của khách sạn Savoy. Có một điểm được đánh dấu bằng ký hiệu hóa học của nguyên tố Vàng (Au).

"Một sự chỉ dẫn hay một cái bẫy?" Vane tự hỏi. Anh biết rằng kẻ gửi thư – người có thể là Giáo sư Marcus hoặc một kẻ mạo danh ông ta – muốn anh có mặt tại đó. Nhưng tại sao? Nếu họ muốn anh chết, họ đã có thể thực hiện điều đó tại Saint-Lazare. Câu trả lời hợp lý duy nhất là họ cần bộ óc phân tích của anh để giải quyết một chướng ngại vật nào đó mà sức mạnh cơ bắp hay tiền bạc không làm được.

Sáng hôm sau, Vane cải trang thành một người lao động bến tàu với bộ râu giả và bộ quần áo sờn cũ. Anh cần thâm nhập vào khu vực cảng London, nơi những chuyến hàng của gia đình Von Zale thường xuyên cập bến. Theo dữ liệu từ danh sách vũ khí mà anh giải mã được, có một lô hàng "than đá" từ vùng Ruhr sẽ được bốc dỡ tại cầu cảng số 9 vào tối nay.

Tại cầu cảng, không khí nồng nặc mùi bùn đất, cá ươn và khói than đen kịt. Vane đứng nép mình trong bóng tối của một kho hàng, quan sát những công nhân đang khuân vác những bao tải nặng nề từ con tàu mang tên The Chimera. Anh chú ý đến một chi tiết phi vật lý: những bao than đó có độ lún của dây thừng treo không tương xứng với trọng lượng của than đá thông thường.

"Tỷ trọng của than đá trung bình là 1,3 đến 1,5 gam trên centimet khối," Vane tính toán nhanh trong đầu. "Nhưng cách những chiếc ròng rọc kia chuyển động cho thấy vật bên trong phải có tỷ trọng gần với 19 gam trên centimet khối. Đó là tỷ trọng của vàng thỏi hoặc các linh kiện vũ khí hạng nặng được làm từ thép nén."

Bất thình lình, một bóng người từ phía sau lao tới. Vane nghe thấy tiếng xé gió của một vật nặng. Theo bản năng của một cựu đặc nhiệm, anh xoay người, gạt cánh tay của kẻ tấn công và dùng một đòn khóa khớp vai gọn gàng. Kẻ tấn công rên lên một tiếng đau đớn, đánh rơi con dao găm xuống mặt sàn gỗ.

"Ai cử ngươi tới?" Vane hỏi, giọng nói lạnh lùng và không một chút gợn sóng cảm xúc.

Kẻ tấn công là một gã đàn ông lực lưỡng nhưng ánh mắt đầy vẻ sợ hãi. Gã không trả lời mà chỉ cố sức vùng vẫy. Vane không lãng phí thời gian, anh dùng tay ép vào huyệt đạo ở cổ khiến gã ngất đi trong chốc lát. Anh lục soát túi áo của gã và tìm thấy một huy hiệu bằng đồng có hình con rắn quấn quanh một thanh gươm – biểu tượng của hội kín "The Ouroboros", một tổ chức bị nghi ngờ đứng sau các vụ bạo động chính trị tại Paris và London.

Vane rời khỏi bến tàu trước khi các thành viên khác của hội kín kịp phát hiện. Anh hiểu rằng quy mô của vụ án này đã vượt ra khỏi một vụ mưu sát cá nhân. Đây là một bộ máy vận hành toàn cầu. Lâu đài Saint-Lazare chỉ là một trạm trung chuyển, và Nam tước Von Zale chỉ là một mắt xích đã bị hỏng và cần được thay thế.

Trở về căn hộ, Vane bắt đầu tổng hợp lại các dữ liệu. Anh lấy một tấm bản đồ London và dùng những sợi dây đỏ để nối các điểm: Ga Victoria, Bến tàu số 9, Khách sạn Savoy và Sở cảnh sát Scotland Yard. Những sợi dây cắt nhau tại một điểm duy nhất trên bản đồ – một văn phòng luật sư tư nhân nằm ngay cạnh tòa án Old Bailey.

"Luật sư đại diện của Von Zale," Vane nhận ra. "Nếu có một bản di chúc thực sự hoặc một bằng chứng pháp lý nào về số vàng, nó phải nằm ở đó."

Tuy nhiên, khi Vane chuẩn bị rời nhà, một bức điện tín được gửi đến cửa. Nội dung ngắn gọn: "Bác sĩ Miller đã chết trong phòng giam. Tự sát bằng xyanua."

Vane siết chặt tờ giấy. Miller đã chết, có nghĩa là sợi dây liên kết duy nhất với vụ án mạng tại Saint-Lazare đã bị cắt đứt. Kẻ đứng sau đang xóa dấu vết một cách tàn nhẫn và hiệu quả. Giờ đây, Julian Vane chỉ còn lại một mình trong cuộc chiến với những bóng ma của đế chế. Anh nhìn vào gương, chỉnh lại chiếc cravat và nạp đầy đạn cho khẩu súng lục.

"Sự thật không bao giờ tự sát," anh nói thầm. "Nó chỉ chờ đợi một người đủ kiên nhẫn để đào bới nó lên."