MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Giao Hưởng Máu Trong Tu Chương 4: BÓC TÁCH NHỮNG LỜI NÓI DỐI

Bản Giao Hưởng Máu Trong Tu

Chương 4: BÓC TÁCH NHỮNG LỜI NÓI DỐI

1,235 từ · ~7 phút đọc

Đại sảnh của lâu đài Saint-Lazare vốn mang vẻ tráng lệ nhưng giờ đây nó giống như một phòng thẩm vấn khổng lồ. Ánh lửa từ lò sưởi nhảy múa trên vách đá, tạo nên những bóng đen chập chờn như những con quỷ đang rình rập. Julian Vane ngồi trên một chiếc ghế bành cao tựa lưng, cuốn sổ tay đặt trên đùi. Anh yêu cầu Thomas mang ra một bản danh sách tất cả những người có mặt trong lâu đài cùng với sơ đồ phòng ở của họ.

"Thưa các vị," Vane bắt đầu, giọng nói bình thản nhưng đầy sức nặng. "Vụ án xảy ra vào khoảng thời gian từ bảy giờ mười lăm đến bảy giờ bốn mươi lăm tối. Để tiết kiệm thời gian, tôi yêu cầu mỗi người cung cấp bằng chứng ngoại phạm của mình trong khoảng thời gian này. Hãy nhớ, tôi không cần cảm xúc, tôi cần dữ liệu chính xác về thời gian và vị trí."

Phu nhân Clarissa là người đầu tiên lên tiếng, giọng bà run rẩy: "Sau bữa tối, tôi thấy mệt nên đã về thẳng phòng. Tôi có gọi y tá Elena mang cho tôi một chút trà thảo mộc. Cô ấy có thể làm chứng cho tôi."

Vane quay sang Elena. Cô gái trẻ gật đầu, giọng nói đều đều: "Đúng vậy, thưa ngài. Tôi đưa trà cho Phu nhân lúc bảy giờ hai mươi. Sau đó tôi xuống bếp để chuẩn bị thuốc cho bệnh nhân ở tầng áp mái."

"Bệnh nhân nào?" Vane hỏi nhanh.

"Đó là em trai của Nam tước, ngài Edgar Von Zale. Ông ấy bị liệt và mất trí nhớ từ nhiều năm nay. Nam tước không muốn ai biết về sự hiện diện của ông ấy," Elena giải thích.

Vane ghi chú: Mối liên kết giữa Elena và một nhân vật ẩn số. Anh tiếp tục quay sang Giáo sư Marcus.

"Còn giáo sư? Tôi thấy ông rời phòng ăn rất sớm."

Marcus đẩy gọng kính, ánh mắt lộ vẻ khó chịu: "Tôi vào thư viện ở tầng một để tra cứu một số tài liệu về các bản thảo cổ mà Nam tước đã hứa cho tôi xem. Tôi ở đó một mình cho đến khi nghe thấy tiếng Thomas gọi mọi người tập trung."

"Ở đó một mình?" Vane lặp lại. "Vậy là không có ai xác nhận sự có mặt của ông?"

"Tôi là một học giả, ngài Vane. Tôi không có thói quen sát hại người cấp vốn cho công trình của mình," Marcus đáp trả đầy mỉa mai.

Vane không phản ứng trước lời mỉa mai đó. Anh chuyển hướng sang Bác sĩ Miller. Vị bác sĩ già thở dài, đôi bàn tay đan vào nhau: "Tôi đi dạo ở hành lang phía Tây để tiêu hóa bữa tối. Sau đó tôi về phòng đọc sách của mình. Tôi có gặp quản gia Thomas lúc bảy giờ ba mươi khi ông ấy đi ngang qua để kiểm tra các cửa sổ."

Thomas gật đầu xác nhận: "Đúng vậy, tôi có thấy bác sĩ Miller."

Vane dừng bút. Anh đứng dậy, đi bách bộ quanh vòng tròn những người đang ngồi. Bước chân anh không phát ra tiếng động trên thảm, nhưng sự hiện diện của anh khiến bầu không khí càng thêm căng thẳng.

"Có một điểm mâu thuẫn rất nhỏ nhưng đáng lưu ý," Vane nói, mắt nhìn vào bác sĩ Miller. "Bác sĩ, ông nói ông đi dạo ở hành lang phía Tây. Nhưng hành lang đó hiện đang bị đóng để sửa chữa do thấm nước bão. Sàn nhà ở đó được phủ bằng vôi bột để chống ẩm. Nếu ông đi qua đó, trên đế giày của ông phải để lại dấu vết màu trắng."

Vane chỉ tay xuống đôi giày da đen của Miller. Chúng hoàn toàn sạch sẽ.

Gương mặt bác sĩ Miller lập tức biến sắc. Ông ta lắp bắp: "Tôi... tôi có lẽ đã nhầm. Ý tôi là hành lang phía Đông..."

"Hành lang phía Đông dẫn thẳng đến phòng đọc sách của Nam tước," Vane bồi thêm, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo. "Và thưa các vị, có một chi tiết tôi chưa công bố. Nam tước không chỉ bị đâm. Trong ly rượu của ông ấy có chứa xyanua. Một liều lượng đủ để giết chết một con voi."

Sự im lặng bao trùm. Mọi người nhìn nhau với sự nghi kị tột độ.

"Xyanua là một loại độc chất không dễ kiếm," Vane tiếp tục. "Nó thường được sử dụng trong các phòng thí nghiệm hóa học, hoặc... trong việc bảo quản các mẫu cổ vật và tiêu bản y tế. Giáo sư Marcus, ông thường dùng hóa chất gì để xử lý các bản thảo cổ?"

Marcus khựng lại, mồ hôi bắt đầu rịn trên trán: "Tôi... tôi có sử dụng một số hợp chất, nhưng xyanua thì không..."

"Và bác sĩ Miller," Vane quay sang, "Là một bác sĩ, ông chắc chắn hiểu rõ về độc dược và cách thực hiện một nhát đâm xuyên qua khoang liên sườn thứ năm để chạm tới tim mà không gây ra quá nhiều tiếng động."

"Ngài đang buộc tội chúng tôi?" Miller quát lên, sự sợ hãi đã chuyển thành giận dữ.

"Tôi không buộc tội. Tôi đang phân tích các khả năng dựa trên dữ liệu hiện có," Vane đáp lại một cách lạnh lùng. "Ngoài ra, tôi đã tìm thấy một lối đi bí mật phía sau giá sách trong phòng đọc sách. Lối đi đó dẫn đến đâu, Thomas?"

Quản gia Thomas cúi đầu, giọng ông ta trầm xuống: "Nó dẫn xuống hầm rượu và từ đó có một lối ra sau vườn, thưa ngài. Nhưng lối đi đó đã bị khóa từ nhiều thập kỷ nay."

"Vật lý học dạy chúng ta rằng không có gì là vĩnh cửu, kể cả những ổ khóa rỉ sét," Vane nói. "Thomas, ông là người giữ chìa khóa của lối đi đó chứ?"

"Chỉ có Nam tước và tôi có chìa khóa, thưa ngài."

Vane gật đầu. Anh biết rằng cuộc chơi chỉ mới bắt đầu. Những lời khai vừa rồi chỉ là lớp vỏ bọc bên ngoài. Kẻ sát nhân có thể là bất kỳ ai trong số họ, hoặc thậm chí là một sự phối hợp đồng lõa mà anh chưa nhìn ra.

"Tối nay, mọi người hãy về phòng của mình. Tôi yêu cầu Thomas khóa cửa từ bên ngoài cho từng phòng để đảm bảo an toàn cho các vị. Tôi sẽ canh gác ở sảnh chính," Vane ra lệnh.

Khi mọi người giải tán, Vane quay lại căn phòng của mình một lát. Anh lấy ra một tờ giấy trắng và bắt đầu kẻ một biểu đồ. Trục tung là danh sách các nghi phạm, trục hoành là mốc thời gian. Anh vẽ những đường thẳng kết nối các sự kiện.

Có một khoảng trống trong dữ liệu: Mảnh giấy ghi chú "Đừng mở chiếc hộp trước khi tôi đến". Chiếc hộp đó là cái gì? Và tại sao nó không có mặt tại hiện trường?

Vane nhìn ra ngoài cửa sổ. Tuyết vẫn rơi, dày đặc và tàn nhẫn, như muốn chôn vùi toàn bộ lâu đài Saint-Lazare vào một giấc ngủ vĩnh hằng đầy tội ác. Anh biết rằng ngày mai, khi ánh sáng chiếu rọi, những bằng chứng khoa học mới sẽ lộ diện, và lớp mặt nạ của kẻ thủ ác sẽ bắt đầu rạn nứt.