Đêm tại Saint-Lazare trôi qua trong một sự tĩnh lặng đến mức cực đoan. Julian Vane không ngủ. Anh ngồi trên chiếc ghế gỗ bành ở sảnh chính, đối diện với cầu thang dẫn lên các tầng. Một chiếc đèn dầu đặt trên chiếc bàn tròn bên cạnh tỏa ra ánh sáng vàng vọt, hắt bóng anh lên bức tường đá xám xịt như một hình nhân khổng lồ. Trong tay anh là khẩu súng lục ổ quay nạp sẵn đạn, đặt hờ trên đùi. Tuy nhiên, vũ khí thực sự của Vane lúc này lại là sự minh mẫn tuyệt đối của lý trí.
Khi chiếc đồng hồ đứng ở góc sảnh điểm ba giờ sáng, Vane đứng dậy. Anh lấy chiếc đèn bão và tiến về phía phòng đọc sách của Nam tước. Cánh cửa vẫn khóa chặt, đúng như anh đã để lại. Sau khi bước vào trong, anh không nhìn lại thi thể của Von Zale – thứ giờ đây chỉ còn là một khối vật chất đang dần biến đổi theo các quy luật hóa sinh. Mục tiêu của anh là lối đi bí mật phía sau giá sách.
Vane kích hoạt cơ quan ở cuốn sách "Lịch sử các cuộc viễn chinh". Giá sách xoay ra, mở ra một khoảng không gian đen ngòm phả ra mùi ẩm mốc của đất đá và nitrat – thành phần chính của phân dơi và sự phân hủy khoáng chất lâu ngày. Anh đưa đèn bão lên cao. Lối đi hẹp, chỉ vừa một người đi, tường đá thô ráp không được mài giũa.
Anh cúi người, rọi sát ánh đèn xuống sàn đá. Một người bình thường sẽ chỉ thấy bụi bẩn, nhưng Vane nhìn thấy nhiều hơn thế. Anh quan sát những vệt xước mới trên lớp rêu xanh bám ở chân tường.
"Dấu vết của kim loại va chạm với đá," Vane lẩm nhẩm. "Vết xước nằm ở độ cao mười lăm centimet so với mặt sàn. Có khả năng là gậy chống hoặc mũi giày bọc sắt."
Anh tiến sâu vào bên trong. Lối đi dốc xuống theo hình xoắn ốc, ăn sâu vào lòng vách đá mà lâu đài tọa lạc. Sau khoảng năm mươi bước chân, anh gặp một ngã ba. Một lối dẫn ra ngoài vườn như lời quản gia Thomas nói, và một lối đi xuống sâu hơn nữa. Vane chọn lối đi xuống. Anh nhận thấy sự thay đổi trong áp suất không khí; không khí ở đây lưu thông tốt hơn nhờ những khe nứt tự nhiên của địa chất.
Cuối lối đi là một cánh cửa sắt nặng nề. Vane thử đẩy nhẹ, cánh cửa không khóa. Nó mở ra một không gian mà anh không ngờ tới: một phòng thí nghiệm hóa học thu nhỏ. Trên các kệ gỗ là hàng loạt ống nghiệm, bình chưng cất và những lọ thủy tinh chứa đầy các loại dung dịch màu sắc khác nhau. Ở giữa phòng là một bàn thao tác lớn, trên đó đặt một chiếc hộp gỗ sồi đang mở toang.
Chiếc hộp rỗng.
Vane tiến lại gần bàn thao tác. Anh dùng nhíp gắp lên một mẩu vụn màu trắng xám nằm ở đáy hộp. Anh đưa lên ánh đèn. Đó là thạch cao khô. Bên cạnh chiếc hộp là một bản vẽ phác thảo cấu trúc của một bộ khóa phức tạp, loại thường dùng cho các két sắt ngân hàng trung ương tại London hoặc Paris.
"Một kẻ làm khóa giả, hoặc một kẻ phá khóa chuyên nghiệp," Vane suy luận. "Nam tước Von Zale không chỉ là một nhà kỹ nghệ than đá. Ông ta đang nghiên cứu cách xâm nhập vào một nơi nào đó."
Sự chú ý của Vane bị thu hút bởi một cuốn nhật ký bìa da đặt dưới chân bàn. Anh nhặt nó lên và lật nhanh qua các trang. Những dòng chữ bên trong không phải là tiếng Pháp hay tiếng Anh thông thường, mà là một hệ thống mật mã dựa trên các ký hiệu hóa học và toán học. Tuy nhiên, ở trang cuối cùng, có một cái tên được viết bằng chữ thường, kèm theo một mốc thời gian: “Vụ án Lyon – 1870. Kẻ sống sót duy nhất: M.”
Vane khép cuốn sổ lại. Vụ án Lyon năm 1870 là một trong những vụ cướp ngân hàng lớn nhất lịch sử Pháp, nơi một số lượng lớn vàng thỏi đã biến mất mà không để lại dấu vết. Nếu Nam tước có liên quan đến vụ án đó, thì những vị khách có mặt tại đây không đơn thuần là khách mời. Họ có thể là những nhân chứng, đồng phạm, hoặc nạn nhân của quá khứ.
Anh quay trở ra, cẩn thận xóa mọi dấu vết hiện diện của mình. Khi bước ra khỏi giá sách và trở lại phòng đọc sách, anh dừng lại ở thi thể của Nam tước một lần nữa. Anh chú ý đến bàn tay phải của nạn nhân. Các ngón tay co quắp lại theo một hình dạng kỳ lạ, không giống như sự co cứng tử thi thông thường (rigor mortis).
"Đây là một chỉ dấu," Vane nhận ra. "Ông ta đã cố gắng ra hiệu trước khi chết."
Ba ngón tay khép lại, chỉ có ngón trỏ và ngón út duỗi thẳng. Trong ký hiệu quân sự mà Vane từng biết tại chiến trường, nó ám chỉ số "2" và số "5". Phòng số 25 là phòng của Giáo sư Marcus.
Vane rời khỏi phòng đọc sách, tâm trí anh bắt đầu xâu chuỗi các dữ kiện. Xyanua, vết đâm giải phẫu, lối đi bí mật, và con số 25. Mọi thứ đang hội tụ về một điểm, nhưng anh cần bằng chứng vật chất cụ thể hơn là những giả thuyết. Anh nhìn xuống đồng hồ: năm giờ sáng. Ánh sáng bình minh đang dần xuyên qua lớp tuyết dày, báo hiệu một ngày điều tra căng thẳng bắt đầu.