Ánh sáng ngày mới tại Saint-Lazare không mang lại sự ấm áp. Nó chỉ phơi bày sự trần trụi của tuyết trắng và những khuôn mặt xám xịt vì thiếu ngủ của các nghi phạm. Julian Vane yêu cầu Thomas chuẩn bị trà đặc và tập trung mọi người tại phòng sinh hoạt chung – nơi có không gian rộng và tầm nhìn thoáng đạt hơn để quan sát phản ứng của từng người.
"Thưa các vị," Vane mở lời khi mọi người đã ổn định chỗ ngồi. "Tôi đã dành cả đêm để nghiên cứu cấu trúc của tòa lâu đài này. Có những thứ mà Nam tước đã giấu kín, và tôi tin rằng một trong số các vị ở đây biết rất rõ chúng là gì."
Anh đặt cuốn nhật ký mật mã lên bàn. Phản ứng của đám đông rất đa dạng: Phu nhân Clarissa thờ ơ, Bác sĩ Miller cau mày, nhưng Giáo sư Marcus thì đột ngột thắt chặt cà vạt – một biểu hiện của sự phòng vệ tâm lý.
"Giáo sư Marcus," Vane gọi tên. "Ông là chuyên gia về các bản thảo cổ và hệ thống ký hiệu. Ông có thể giải thích tại sao số phòng của ông lại là thứ cuối cùng mà Nam tước nghĩ đến trước khi chết không?"
Marcus cười khẩy, nhưng giọng ông ta có chút lạc nhịp: "Ngài Vane, đó chỉ là sự suy diễn của ngài. Nam tước có thể đang chỉ vào bất cứ thứ gì. Có lẽ ông ấy đang tìm một cuốn sách ở kệ số 25?"
"Tôi chưa hề nói rằng ông ấy dùng ngón tay để chỉ," Vane lạnh lùng đáp trả. "Tôi chỉ nói rằng ông ấy nghĩ đến số phòng của ông. Tại sao ông lại biết tôi đang nói về ký hiệu ngón tay nếu ông không phải là người có mặt trong căn phòng đó vào thời điểm ông ta hấp hối?"
Cả căn phòng rơi vào im lặng. Marcus nhận ra mình vừa rơi vào một cái bẫy logic cơ bản. Ông ta lắp bắp: "Tôi... tôi chỉ đoán thôi. Đó là cách suy luận thông thường."
"Trong khoa học hình sự, đoán là điều tối kỵ," Vane tiếp tục. "Bây giờ, hãy nói về vụ án Lyon năm 1870. Các vị ở đây, ngoại trừ cô Elena, đều có độ tuổi đủ để nhớ về sự kiện đó. Một vụ cướp vàng mà kẻ chủ mưu được cho là đã chết trong một vụ nổ hầm lò. Nhưng nếu hắn không chết? Nếu hắn đã dùng số vàng đó để mua lại một tu viện cũ và biến nó thành lâu đài Saint-Lazare?"
Bác sĩ Miller đột ngột đứng bật dậy: "Ngài Vane, điều này thật quá quắt! Ngài đang biến một vụ án mạng thành một câu chuyện tiểu thuyết rẻ tiền. Chúng tôi đến đây vì lời mời hợp pháp!"
"Lời mời hợp pháp để chia chác số vàng còn lại, đúng không bác sĩ?" Vane không hề nao núng. "Tôi đã kiểm tra hồ sơ quân y của ông. Năm 1870, ông là bác sĩ thực tập tại Lyon. Phu nhân Clarissa, chồng bà là một trong những cổ đông của ngân hàng bị cướp. Và Giáo sư Marcus, ông là người đã giám định các thỏi vàng giả được tráo vào kho bạc."
Những gương mặt bắt đầu biến đổi. Sự hoảng sợ hiện rõ trên khuôn mặt Phu nhân Clarissa. Bà ta lắp bắp: "Chúng tôi không giết ông ấy! Chúng tôi đến đây vì ông ấy đe dọa sẽ tố cáo tất cả nếu chúng tôi không giúp ông ấy thực hiện phi vụ cuối cùng."
"Phi vụ gì?" Vane hỏi, giọng anh nhọn như một mũi dùi.
"Một chiếc két sắt," Elena đột ngột lên tiếng, phá vỡ sự im lặng của mình từ nãy đến giờ. "Nam tước đã tìm thấy chiếc két sắt của người đồng phạm năm xưa đang được cất giữ tại một ngân hàng ở Thụy Sĩ. Ông ấy cần kỹ năng của tất cả mọi người để lấy được mật mã. Nhưng hôm qua, ông ấy phát hiện ra rằng một trong số những người có mặt ở đây đã bí mật liên lạc với 'người đồng phạm' đó – kẻ lẽ ra phải chết từ lâu."
Vane nhìn Elena. "Làm sao cô biết điều này, cô y tá?"
Elena lấy từ trong túi áo ra một tấm thẻ kim loại nhỏ có biểu tượng của Cục Cảnh sát Tư pháp Pháp. "Tôi không phải y tá. Tôi là mật vụ được cài vào để theo dõi Von Zale từ sáu tháng nay. Tôi cũng đang điều tra vụ án Lyon."
Sự thật vỡ òa khiến bầu không khí trở nên hỗn loạn. Tuy nhiên, Vane vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Anh biết rằng ngay cả khi danh tính của Elena được tiết lộ, nó vẫn chưa giải thích được cơ chế của vụ sát hại trong phòng kín.
"Vậy là chúng ta có một nhóm những kẻ tống tiền và những mật vụ," Vane tổng kết. "Nhưng ai là người đã cầm dao? Kẻ đó phải là người biết về lối đi bí mật, biết về chất độc xyanua và có đủ sự lạnh lùng để thực hiện một nhát đâm hoàn hảo."
Anh quay sang nhìn Thomas, người quản gia nãy giờ vẫn đứng im lìm như một cái bóng ở góc phòng.
"Thomas, ông nói chỉ có ông và Nam tước có chìa khóa lối đi bí mật. Nhưng ông quên mất một điều về cơ học. Những bản lề của giá sách đó được tra dầu rất kỹ. Một người quản gia già với đôi tay run rẩy như ông không thể thực hiện việc bảo trì đó một mình. Ai là người đã giúp ông?"
Thomas không trả lời, nhưng ánh mắt ông ta vô tình liếc về phía tầng áp mái – nơi bệnh nhân Edgar Von Zale đang nằm.
Vane nhận ra lỗ hổng trong logic của mình từ tối qua. Anh đã quá tập trung vào những người có mặt trong bữa tối mà quên mất người duy nhất không xuất hiện. Edgar Von Zale – người được cho là bị liệt và mất trí nhớ.
"Bác sĩ Miller, ông là người điều trị cho Edgar," Vane nói. "Lần cuối cùng ông khám cho ông ta là khi nào?"
"Sáng hôm qua," Miller đáp, giọng run rẩy.
"Ông ta có thực sự bị liệt không?"
Miller cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào Vane. "Về mặt y học... là có. Nhưng... đôi khi có những sự hồi phục kỳ diệu mà chúng ta không thể giải thích bằng sinh lý học thông thường."
Vane đứng dậy. "Tôi nghĩ đã đến lúc chúng ta nên lên tầng áp mái để thăm 'bệnh nhân' này. Nhưng trước đó, tôi muốn kiểm tra một thứ."
Anh đi đến bên cạnh Giáo sư Marcus, bất thần chụp lấy bàn tay trái của ông ta. Marcus cố gắng rụt lại nhưng không kịp. Trên mu bàn tay của Marcus có một vết xước dài, vẫn còn vảy máu đỏ tươi.
"Vết xước này," Vane nói, "chính xác là những gì sẽ xảy ra khi một người cố gắng đóng chốt cửa sắt của lối đi bí mật trong bóng tối mà không có đèn bão. Mũi kim loại của chốt cửa sẽ cào vào da nếu người đó vội vàng."
"Tôi... tôi đã nói là tôi vào thư viện!" Marcus gào lên.
"Đúng, ông vào thư viện," Vane bình thản, "nhưng thư viện của lâu đài này có một lối đi bí mật thông với lối đi từ phòng đọc sách. Ông đã giết Nam tước theo lệnh của một người khác, Marcus. Và kẻ đó đang hứa sẽ cho ông một phần trong kho báu Lyon."
Giữa lúc đó, một tiếng súng nổ vang lên từ phía tầng trên. Tiếng súng khô khốc, xé tan không gian im lặng của Saint-Lazare. Vane không chần chừ, anh lao về phía cầu thang, khẩu súng lục trong tay sẵn sàng khai hỏa.
Sự thật không còn nằm trong những cuốn sổ tay hay những phân tích hóa học nữa. Nó đang lộ diện bằng máu.