Tiếng súng nổ vang vọng qua những hành lang đá của lâu đài Saint-Lazare, tạo nên một chuỗi âm thanh phản xạ kéo dài khiến người ta khó lòng xác định chính xác vị trí phát ra. Tuy nhiên, với Julian Vane, đôi tai đã được rèn luyện qua những năm tháng trên chiến trường và trong các ngõ ngách của London lập tức phân tích được độ trễ của âm thanh. Anh lao lên cầu thang gỗ xoắn ốc dẫn lên tầng áp mái, mỗi bước chân đều tính toán để trọng tâm không làm sàn gỗ phát ra tiếng động quá lớn.
Phía sau anh, mật vụ Elena cũng rút súng đuổi theo với sự quyết đoán của một người được đào tạo bài bản. Những vị khách còn lại đứng chôn chân tại chỗ trong đại sảnh, gương mặt họ trắng bệch dưới ánh sáng mờ nhạt của buổi sớm mùa đông.
Khi Vane chạm tới hành lang tầng áp mái, mùi thuốc súng – một hỗn hợp của lưu huỳnh, than củi và kali nitrat – xộc vào mũi anh. Luồng khói mỏng màu xám nhạt vẫn còn lơ lửng trong không khí lạnh lẽo. Cánh cửa phòng của Edgar Von Zale đang mở toang. Vane dừng lại ở cạnh cửa, áp lưng vào tường đá, kiểm tra ổ xoay của khẩu súng lục lần cuối trước khi đột kích vào bên trong.
"Ngừng bắn! Tôi là Julian Vane!" Anh hô lớn, một thủ thuật tâm lý nhằm đánh lạc hướng sự tập trung của đối phương.
Không có tiếng trả lời. Vane xoay người, tiến vào phòng với tư thế sẵn sàng chiến đấu. Căn phòng áp mái hẹp và dốc, với những xà gồ gỗ sồi thô mộc. Trên chiếc giường sắt ở góc phòng, một người đàn ông gầy gò, râu tóc bạc phơ đang nằm bất động. Đó là Edgar Von Zale. Nhưng ông ta không phải là người nổ súng. Dưới sàn nhà, cạnh cửa sổ mái, quản gia Thomas đang nằm co quắp, tay vẫn nắm chặt một khẩu súng lục kiểu cũ. Máu từ vai ông ta thấm ra chiếc áo sơ mi đen.
Vane nhanh chóng tước vũ khí của Thomas và kiểm tra vết thương. "Vết đạn xuyên qua phần mềm, không chạm vào động mạch chủ," anh nhận định một cách lạnh lùng. Ánh mắt anh quét qua căn phòng và dừng lại ở chiếc cửa sổ mái đang mở. Gió tuyết tràn vào, thổi tung những tờ giấy vương vãi trên sàn.
"Hắn đã chạy thoát qua đường mái nhà," Elena bước vào, hơi thở hổn hển. Cô nhìn về phía cửa sổ, nơi những dấu chân trên tuyết đang nhanh chóng bị lấp đầy.
Vane không đuổi theo ngay. Anh bước đến bên giường của Edgar. Người đàn ông này dường như không hề hay biết về thảm kịch vừa xảy ra. Đôi mắt ông ta đờ đẫn, miệng lẩm bẩm những âm thanh vô nghĩa. Vane cầm lấy bàn tay của Edgar, kiểm tra các khớp ngón tay và trương lực cơ.
"Sự teo cơ là thật," Vane nói với Elena. "Ông ta bị liệt thực sự. Edgar không thể là người đã thực hiện vụ ám sát Nam tước dưới phòng đọc sách. Cấu trúc xương và cơ của ông ta không cho phép thực hiện một nhát đâm đòi hỏi lực phát động mạnh và độ chính xác cao như vậy."
Anh quay lại nhìn Thomas, người quản gia đang rên rỉ vì đau đớn. "Thomas, ông đã bắn ai? Hay chính xác hơn, ai đã bắn ông?"
Thomas mấp máy môi, giọng nói thều thào: "Hắn... hắn muốn thủ tiêu Edgar. Tôi đã cố ngăn cản..."
Vane nhặt một vỏ đạn đồng dưới sàn nhà. Anh đưa lên mắt quan sát kỹ phần đáy. "Đạn 7.62mm, loại thường dùng cho súng ngắn quân dụng Pháp. Thomas, súng của ông là loại 9mm. Vỏ đạn này không phải từ súng của ông. Có một kẻ thứ ba đã ở đây."
Anh bước đến bàn nhỏ cạnh giường Edgar, nơi đặt những lọ thuốc mà Elena vẫn thường mang lên. Có một chiếc bát sứ chứa súp còn dở, bắt đầu đóng màng. Vane lấy một chiếc que thử hóa học nhỏ từ túi áo – một loại giấy tẩm dung dịch đặc biệt để phát hiện các hợp chất gốc amoniac và xyanua. Khi nhúng vào bát súp, tờ giấy không đổi màu. Nhưng khi anh nhúng vào cốc nước lọc cạnh đó, tờ giấy lập tức chuyển sang màu tím đậm.
"Nước đã bị nhiễm độc," Vane nói. "Nhưng không phải xyanua nồng độ cao. Đây là một loại thuốc ngủ liều cực mạnh pha lẫn với một lượng nhỏ thạch tín. Kẻ sát nhân muốn Edgar chết một cách từ từ, trông giống như một sự suy kiệt tự nhiên của người bệnh."
Sự logic bắt đầu hiện rõ trong đầu Vane. Kẻ sát nhân không chỉ muốn giết Nam tước Von Zale vì số vàng Lyon, mà còn muốn xóa sổ toàn bộ dòng họ Von Zale để chiếm đoạt quyền thừa kế hoặc bịt đầu mối vĩnh viễn.
Vane nhìn ra cửa sổ mái nhà. Cấu trúc của mái lâu đài Saint-Lazare là một mê cung của những ống khói và những gờ đá hẹp. Một người bình thường không thể di chuyển trên đó trong điều kiện bão tuyết. Trừ khi... người đó am hiểu về kỹ thuật leo núi hoặc đã được đào tạo đặc biệt về di chuyển địa hình.
"Elena, cô hãy ở lại đây bảo vệ Edgar và Thomas," Vane ra lệnh. "Tôi bắt đầu thấy rõ diện mạo của bóng ma này rồi. Hắn không phải là kẻ xa lạ. Hắn vẫn luôn ở quanh chúng ta, sử dụng chính những kiến thức chuyên môn của mình để tạo ra một màn kịch hoàn hảo."
Vane bước ra hành lang. Anh không đi xuống đại sảnh mà đi ngược về phía tháp chuông của lâu đài. Anh nhớ lại sơ đồ vật lý của tòa nhà. Hệ thống thông gió của phòng đọc sách – nơi Nam tước bị giết – có một đường ống dẫn thẳng lên phía tháp chuông để thoát hơi ẩm. Nếu một người sử dụng một sợi dây mảnh và một cơ chế ròng rọc đơn giản, hắn có thể thả hung khí xuống hoặc kéo nó lên mà không cần có mặt trong phòng khi cánh cửa bị khóa.
Nhưng còn vết đâm? Một nhát đâm trực diện yêu cầu sự hiện diện vật lý.
"Trừ khi," Vane dừng bước, ánh mắt anh lóe lên một tia sáng của sự giải mã. "Trừ khi thời điểm tử vong đã bị đánh tráo bởi một thủ thuật hóa sinh."