MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Giao Hưởng Máu Trong Tu Chương 8: CƠ CHẾ CỦA SỰ LỪA DỐI

Bản Giao Hưởng Máu Trong Tu

Chương 8: CƠ CHẾ CỦA SỰ LỪA DỐI

1,216 từ · ~7 phút đọc

Julian Vane đứng trong không gian hẹp của tháp chuông, nơi những bánh răng khổng lồ của chiếc đồng hồ lâu đài đang chuyển động chậm chạp. Tiếng tích tắc vang vọng như nhịp tim của một con quái vật kim loại. Anh quan sát những dây cáp thép điều khiển quả lắc. Một trong những sợi dây có dấu hiệu bị mòn mới, lớp dầu mỡ bảo vệ bị quệt đi một mảng nhỏ.

Anh lấy ra chiếc gương nhỏ, dùng ánh sáng phản chiếu để soi vào kẽ hở giữa tường đá và hệ thống bánh răng. Ở đó, anh tìm thấy một thứ: một đoạn dây cước bằng lụa chắc chắn, đầu dây có gắn một cái móc nhỏ bằng thép.

"Một hệ thống truyền động," Vane tự nhủ. "Kẻ sát nhân đã lợi dụng nhịp chuyển động của đồng hồ để thực hiện một phần của kế hoạch."

Anh đi xuống đại sảnh, nơi mười một vị khách vẫn đang bị giữ lại dưới sự giám sát của các nhân viên phục vụ lâu đài. Vane tiến thẳng đến chỗ Bác sĩ Miller, người đang cố giữ bình tĩnh bằng cách lau đi lau lại cặp kính của mình.

"Bác sĩ Miller," Vane cất tiếng, phá vỡ sự im lặng ngột ngạt. "Ông đã nói với tôi rằng nhiệt độ gan của nạn nhân chỉ ra thời điểm tử vong là khoảng một giờ trước khi phát hiện. Đó là một dữ liệu y học chuẩn mực. Nhưng ông quên mất một yếu tố vật lý: sự truyền nhiệt cưỡng bức."

Miller ngước nhìn, đôi mắt nheo lại: "Ngài đang nói gì vậy, Vane? Nhiệt động lực học không thay đổi chỉ vì ngài muốn thế."

"Đúng, nó không thay đổi, nhưng nó có thể bị thao túng," Vane bình thản đáp. "Trong phòng đọc sách có một hệ thống sưởi âm tường dẫn trực tiếp từ lò rưởi trung tâm. Nếu ai đó tăng nhiệt độ của căn phòng lên mức 40 độ C ngay sau khi nạn nhân chết, và sau đó mở cửa sổ để làm lạnh đột ngột trước khi tôi vào, tốc độ giảm nhiệt của cơ thể sẽ bị nhiễu loạn nghiêm trọng. Nó tạo ra một ảo giác về thời gian tử vong muộn hơn thực tế ít nhất hai giờ."

Vane quay sang nhìn Giáo sư Marcus, người vẫn đang ôm lấy bàn tay bị xước của mình. "Và ông, Giáo sư. Ông không vào phòng đọc sách bằng lối đi bí mật để giết người. Ông vào đó để thu hồi lại chiếc hộp rỗng sau khi vụ án đã hoàn thành. Kẻ sát nhân thực sự đã giết Nam tước ngay khi bữa tối vừa kết thúc, trước cả khi chúng ta thấy ông ấy rời khỏi phòng ăn."

"Vô lý!" Phu nhân Clarissa kêu lên. "Chúng tôi đều thấy Nam tước đứng dậy và đi về phòng sau bữa tối mà!"

"Cái mà bà thấy," Vane chỉ tay lên bức chân dung Nam tước trên tường, "là một người đàn ông mặc bộ lễ phục giống ông ấy, đi trong hành lang mờ tối. Với một bộ râu giả và vóc dáng tương đồng, bất cứ ai am hiểu về kịch nghệ hoặc cải trang đều có thể đánh lừa thị giác của những người đang mệt mỏi và lo âu."

Vane bước tới trước mặt y tá Elena – người vừa từ tầng trên đi xuống sau khi đã ổn định vết thương cho Thomas. Anh nhìn thẳng vào mắt cô.

"Cô Elena, cô nói cô mang trà cho Phu nhân Clarissa lúc bảy giờ hai mươi. Nhưng cô không nói rằng trong khay trà đó có chứa một lượng nhỏ hợp chất atropine – thứ làm giãn đồng tử và gây ra sự mờ mắt tạm thời. Đó là lý do tại sao Phu nhân Clarissa nghĩ rằng mình đã thấy Nam tước đi ngang qua hành lang."

Elena đứng yên, không phủ nhận cũng không thừa nhận. Vane tiếp tục:

"Nhưng kẻ chủ mưu thực sự không phải là cô. Cô chỉ là người quan sát. Kẻ thực hiện nhát đâm định mệnh đó, kẻ có kiến thức y khoa để biết cách làm chậm quá trình đông máu bằng hóa chất, và kẻ vừa nổ súng trên tầng áp mái để thủ tiêu nhân chứng duy nhất biết về sự thật của năm 1870..."

Vane đột ngột xoay người, hướng họng súng về phía Bác sĩ Miller.

"Chính là ông, Miller. Hay tôi nên gọi ông bằng cái tên thật trong hồ sơ lưu trữ của cảnh sát Lyon: Michel 'Đồ tể' – kẻ đào tẩu khỏi vụ cướp ngân hàng năm đó."

Miller cười lớn, một nụ cười khô khốc không chút hơi ấm. "Lập luận rất tốt, ngài Vane. Nhưng ngài thiếu một thứ quan trọng nhất trong trinh thám: Bằng chứng vật chất. Ngài không thể tìm thấy hung khí, và ngài cũng không thể giải thích làm thế nào tôi có thể ở hai nơi cùng một lúc."

"Hung khí?" Vane nhếch môi. "Ông đã không vứt nó đi. Ông đã giấu nó ở nơi mà không ai nghĩ tới. Hung khí không phải là dao. Nó là một chiếc trâm cài đầu bằng thép không gỉ, được mài sắc đến mức phân tử, giấu bên trong ống nghe y tế của ông. Chính vì thế mà vết thương mới nhỏ và sắc gọn đến vậy."

Vane ra hiệu cho các nhân viên lâu đài. "Hãy kiểm tra chiếc ống nghe trong túi y tế của bác sĩ Miller. Và hãy dùng dung dịch luminol mà tôi đã chuẩn bị trong vali. Sắt trong huyết sắc tố của máu sẽ phát quang khi tiếp xúc với nó, dù ông có lau sạch đến thế nào đi chăng nữa."

Khi một nhân viên tiến lại gần, Miller đột ngột lùi lại, tay thò vào túi áo. Nhưng Vane đã nhanh hơn. Một tiếng nổ chát chúa vang lên, viên đạn của Vane ghim chính xác vào cổ tay của Miller, khiến khẩu súng giấu kín của ông ta rơi xuống sàn.

"Trong quân đội, chúng tôi không đợi đối phương giải thích," Vane nói, khói súng vẫn còn vương trên nòng.

Trận bão tuyết bên ngoài dường như dịu đi đôi chút. Ánh sáng ban ngày cuối cùng cũng tràn ngập đại sảnh, soi rõ những sự thật trần trụi. Miller bị khống chế, gương mặt già nua hiện rõ sự độc ác đã che giấu suốt hàng thập kỷ.

Vane cất súng vào bao. Anh lấy cuốn sổ tay ra, gạch một đường dứt khoát qua sơ đồ các nghi phạm.

"Khoa học không tạo ra sự thật," anh nói với Elena khi cô tiến lại gần. "Nó chỉ loại bỏ những lời nói dối. Phần còn lại, dù vô lý đến đâu, chính là sự thật."

Vụ án tại Saint-Lazare đã có lời giải, nhưng Vane biết rằng đây chỉ là sự khởi đầu. Bí mật về số vàng Lyon và những kẻ đứng sau vẫn còn là một bóng đen dài phủ lên châu Âu. Anh nhìn về phía rặng núi Alps xa xăm, nơi tuyết đang bắt đầu tan, để lộ ra những con đường mòn đầy sỏi đá – giống như lộ trình của công lý mà anh đã chọn để theo đuổi.