Trong đại sảnh âm u của lâu đài Blackwood, không khí dường như đặc quánh lại bởi mùi máu và ma thuật cổ xưa. Julian đang bị vây hãm bởi ba trưởng lão của Hội đồng – những sinh vật đã sống qua hàng thế kỷ với sức mạnh tàn bạo. Mỗi bước chân của họ đều để lại những vệt nứt trên sàn đá cẩm thạch.
"Julian, nhìn đi! Nhìn đứa cháu gái yêu quý của ngươi đang dâng hiến linh hồn cho vinh quang của chúng ta!" Malakai cười lớn, bàn tay hắn lướt nhẹ trên mái tóc của Clara trong khi cô đang đứng bất động như một bức tượng bị thôi miên.
Julian cảm thấy một cơn lồng lộn bùng cháy từ sâu trong lồng ngực. Thanh kiếm Lệ Quỷ trong tay anh rung lên bần bật, sắc đỏ của viên đá quý trên chuôi kiếm bắt đầu lan tỏa, nhuộm rực cả lưỡi kiếm. Để cứu Clara, anh không thể chiến đấu như một quý tộc nữa. Anh cần phải trở thành thứ mà anh luôn sợ hãi: Một con quỷ thực thụ.
"Ta đã thề... sẽ không bao giờ để máu của người nhà Blackwood chảy thêm một lần nào nữa!" Julian gầm lên.
Anh nhắm mắt lại, buông bỏ sự kìm kẹp cuối cùng đối với bản năng thú tính. Một luồng áp lực khủng khiếp tỏa ra từ cơ thể Julian, khiến những bức tranh cổ trên tường rách nát và kính cửa sổ vỡ vụn. Khi anh mở mắt, tròng mắt không còn màu nâu hay đỏ đơn thuần, mà là một màu đen thăm thẳm với những tia chớp đỏ rực.
Chỉ trong một cái chớp mắt, Julian biến mất. Một trưởng lão chưa kịp phản ứng đã thấy lồng ngực mình trống rỗng – Julian đã dùng tay không xuyên qua lớp xương sườn, bóp nát trái tim già cỗi của hắn. Hai trưởng lão còn lại lao vào, nhưng Julian di chuyển như một làn khói. Thanh Lệ Quỷ vẽ lên không trung những đường cong chết chóc, cắt đứt đầu kẻ thù nhanh đến mức chúng chưa kịp cảm thấy đau đớn.
Lúc này, Clara chợt bừng tỉnh khỏi cơn thôi miên nhờ tiếng thét của Julian. Cô thấy người chú của mình đang đứng giữa một vũng máu đen, hơi thở anh nặng nề và mang theo mùi của sự hủy diệt. Cô sợ hãi, nhưng cũng đầy xót xa khi thấy anh đang dần đánh mất nhân tính vì mình.
"Đồ quái vật!" Malakai hét lên, hắn đẩy Clara về phía bồn chứa máu nhân tạo. "Nếu ta không có được cô ta nguyên vẹn, ta sẽ dùng cái xác của cô ta làm mồi nhử!"
Hắn rút ra một thanh đoản kiếm bằng bạc nguyên chất, nhắm thẳng vào tim Clara.
"KHÔNG!"
Julian lao đến, nhưng anh quá xa. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, một bóng hình già nua lao ra chắn trước mặt Clara. Đó là Duncan. Thanh kiếm bạc xuyên qua ngực ông lão quản gia trung thành.
"Duncan!" Clara gào lên, đỡ lấy cơ thể đang đổ sụp của ông.
Julian sững sờ. Cơn giận dữ tột cùng đẩy sức mạnh của anh lên đến đỉnh điểm. Anh không còn dùng kiếm, anh dùng chính cơ thể mình tông thẳng vào Malakai, hất văng hắn qua những dãy bàn ghế dài. Julian đè nghiến Malakai xuống sàn, những cú đấm đầy uy lực nện xuống khiến gương mặt của tên thủ lĩnh Hội đồng biến dạng.
"Dừng lại... Julian... làm ơn dừng lại!" Tiếng gọi của Clara vang lên giữa đại sảnh đầy xác chết.
Julian dừng tay, hơi thở hổn hển. Anh nhìn xuống bàn tay đẫm máu của mình, rồi nhìn sang Duncan đang thoi thóp trong vòng tay Clara. Ánh sáng đen trong mắt anh dần tan biến, trả lại vẻ u uất thường ngày. Anh lảo đảo bước lại gần họ.
"Cậu chủ..." Duncan thào thào, nụ cười héo hắt hiện trên môi. "Tôi đã giữ... lời hứa với cha ngài... bảo vệ... Blackwood cuối cùng..."
Bàn tay già nua của Duncan buông thõng. Một người đàn ông đã dành cả đời để chờ đợi sự trở về của chủ nhân, cuối cùng đã ra đi trong niềm thanh thản. Đại sảnh chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng nức nở của Clara và tiếng lửa cháy lách tách từ những tấm rèm đổ nát.