Lâu đài Blackwood sừng sững trên đỉnh một ngọn đồi dốc đứng, bao quanh bởi rừng thông đen và những vực thẳm hun hút. Những ngọn tháp nhọn hoắt đâm lên bầu trời xám xịt như những ngón tay của quỷ dữ. Đã từng là một công trình kiến trúc tuyệt mỹ, giờ đây nó chỉ còn là một pháo đài u ám, toát ra hơi thở của sự chết chóc.
Julian, Clara và Duncan tiếp cận lâu đài thông qua một con đường hầm cũ dùng để vận chuyển rượu dưới lòng đất. Con đường tối tăm và ẩm ướt, đầy rẫy xương trắng của những kẻ xấu số từng cố gắng trốn thoát khỏi nơi này.
"Clara, hãy cầm lấy cái này," Julian đưa cho cô một con dao găm nhỏ. "Nếu chúng ta bị tách ra, hãy tìm đến mật thất dưới chân tháp phía Tây. Đó là nơi an toàn nhất."
"Chúng ta sẽ không bị tách ra," Clara nói, cô nắm lấy tay Julian. Bàn tay anh lạnh lẽo, nhưng sự hiện diện của anh mang lại cho cô một sự an tâm kỳ lạ.
Họ ra khỏi đường hầm và thấy mình đang ở trong khu vườn thượng uyển cũ. Cây cối đã héo rũ, những bức tượng thiên thần bị đập vỡ đầu, thay vào đó là những lồng sắt treo lơ lửng trên không trung. Bên trong lồng là những con người tội nghiệp, hơi thở họ yếu ớt, máu của họ được dẫn qua những ống dẫn nhỏ đi thẳng vào trong lâu đài.
Clara không kìm được tiếng nức nở. "Lũ quái vật... làm sao chúng có thể làm thế này?"
"Chúng không còn coi mình là sinh vật sống nữa," Julian nghiến răng. "Chúng coi mình là thần thánh."
Họ lẻn qua hàng rào lính gác ma cà rồng đang đi tuần tra. Với tốc độ và khả năng ẩn mình của mình, Julian dễ dàng hạ gục những tên lính đứng lẻ loi mà không gây ra tiếng động. Tuy nhiên, càng vào sâu bên trong, không khí càng trở nên nặng nề. Một mùi hóa chất nồng nặc trộn lẫn với mùi máu khiến Clara cảm thấy buồn nôn.
Khi họ đến được đại sảnh, một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra. Giữa sảnh lớn là một bồn chứa khổng lồ chứa đầy một loại chất lỏng màu đỏ thẫm đang sủi bọt. Malakai đang đứng trên bục cao, tay cầm một chén vàng, xung quanh hắn là các trưởng lão của Hội đồng Vĩnh hằng.
"Các bạn của tôi," giọng Malakai vang lên, đầy vẻ cuồng tín. "Thời đại của sự lén lút đã kết thúc. Đêm nay, với dòng máu của hậu duệ cuối cùng nhà Blackwood, chúng ta sẽ bước ra ánh sáng. Con người sẽ không còn là chủ nhân của mặt đất này nữa, mà là thực phẩm cho sự vĩ đại của chúng ta!"
"Hắn chưa có máu của cháu, làm sao hắn thực hiện được nghi lễ?" Clara thì thầm.
"Hắn không cần toàn bộ máu của cô," Julian nhận ra với sự kinh hoàng. "Hắn chỉ cần sự hiện diện của cô để kích hoạt lời nguyền trong dòng máu đã được chuẩn bị sẵn."
Ngay lúc đó, Malakai quay đầu lại về phía góc tối nơi họ đang ẩn nấp. Hắn mỉm cười, một nụ cười rùng rợn.
"Chào mừng trở về nhà, Julian. Tôi đã để dành cho cậu một chỗ ngồi danh dự trong bữa tiệc này."
Tiếng chuông lâu đài vang lên báo hiệu trăng máu đã lên đến đỉnh điểm. Hàng chục ma cà rồng từ trong bóng tối nhảy ra, bao vây lấy ba người. Julian rút thanh Lệ Quỷ, lưỡi kiếm bắt đầu rực sáng một màu đỏ rực rỡ.
"Clara, chạy đi!"
Julian lao vào đám đông như một cơn lốc màu đỏ. Tiếng thép va chạm, tiếng gào thét và mùi máu bắt đầu lấp đầy đại sảnh. Đây không còn là một cuộc đột nhập bí mật, đây là một cuộc thảm sát. Duncan dùng cây gậy gỗ có lõi sắt của mình để bảo vệ Clara, nhưng lũ ma cà rồng quá đông và quá mạnh.
Giữa trận chiến, Malakai xuất hiện ngay trước mặt Clara. Hắn không dùng vũ khí, chỉ dùng sức mạnh tinh thần áp chế cô. "Cô bé, dòng máu của cô quá quý giá để bị lãng phí trên sàn đá này. Hãy đi theo ta."
Clara cảm thấy đôi chân mình không còn nghe lời. Cô bị hút về phía Malakai như bị thôi miên. Julian nhìn thấy điều đó, anh gầm lên và cố gắng đột phá vòng vây, nhưng ba trưởng lão của Hội đồng đã chặn đường anh.
"Julian! Cứu cháu!" tiếng gọi của Clara vang vọng trong đại sảnh.