Sau cuộc tàn sát tại đại sảnh, lâu đài Blackwood trở nên vắng lặng một cách đáng sợ. Những tên ma cà rồng cấp thấp đã bỏ chạy khi thấy các trưởng lão bị tiêu diệt. Malakai tuy bị thương nặng nhưng đã biến mất vào những lối đi bí mật sau tường.
Julian bế thi thể của Duncan đặt lên một chiếc giường phủ vải nhung trong thư phòng cũ. Anh đứng lặng hồi lâu, bóng lưng cô độc hiện lên dưới ánh trăng chiếu qua khe hở của trần nhà bị sập.
"Chú Julian..." Clara bước lại gần, tay cô vẫn còn dính máu của Duncan. "Chúng ta phải đi thôi. Malakai vẫn còn sống, hắn sẽ quay lại với toàn bộ lực lượng của Hội đồng."
Julian quay lại, gương mặt anh lộ rõ vẻ mệt mỏi. "Tôi không thể đi, Clara. Mật thất nằm ngay bên dưới căn phòng này. Nếu Malakai chiếm được nó, hắn sẽ có được 'Cuốn Sách Huyết Thống'. Đó là thứ chứa đựng công thức hoàn chỉnh của máu nhân tạo. Những gì hắn làm ở đại sảnh mới chỉ là thử nghiệm thô sơ."
Clara nhìn quanh căn phòng đầy bụi bặm. "Làm sao để mở nó? Duncan nói cần máu của cháu?"
Julian gật đầu. Anh dẫn cô đến trước một bức tường đá lớn có khắc hình một con rồng đang ngậm một đóa hoa hồng đen. "Gia tộc chúng ta không chỉ là ma cà rồng. Chúng ta là những người gác cổng. Máu của cô không chỉ là nguồn sống, nó là chìa khóa cơ khí sinh học mà tổ tiên đã thiết kế."
Clara hít một hơi thật sâu, cô lấy con dao găm nhỏ, rạch một đường ở lòng bàn tay và áp chặt vào nhụy hoa hồng đá.
Một tiếng gầm gừ từ lòng đất vang lên. Bức tường đá từ từ dịch chuyển, để lộ một cầu thang xoắn ốc dẫn xuống sâu dưới lòng đất. Khác với sự u ám của lâu đài phía trên, dưới này lại ngập tràn ánh sáng xanh dịu nhẹ từ những viên đá phát quang gắn trên tường.
Dưới đáy cầu thang là một căn phòng hình tròn, giữa phòng đặt một bục đá cao. Trên bục là một cuốn sách cổ bọc da người, tỏa ra một áp lực tinh thần khiến Clara cảm thấy chóng mặt.
"Đây là lịch sử thật sự của chúng ta," Julian thầm thì, anh vuốt ve bìa sách. "Nhưng nhìn kìa..."
Ở góc phòng, những lồng kính chứa đựng những thứ khiến Clara kinh hãi: Những bộ xương ma cà rồng khổng lồ, những mẫu vật không giống người nhưng cũng chẳng giống thú.
"Hội đồng Vĩnh hằng không phải là kẻ thù duy nhất," Julian đọc những dòng chữ cổ trong sách, sắc mặt anh càng lúc càng tái đi. "Có một giống loài khác... 'Những kẻ ăn đêm nguyên thủy'. Ma cà rồng chỉ là một sản phẩm lỗi của một cuộc thí nghiệm cổ xưa nhằm tìm kiếm sự bất tử. Malakai muốn tìm lại công thức này để biến mình thành một thực thể nguyên thủy, không sợ bạc, không sợ ánh sáng mặt trời."
Đúng lúc đó, một giọng cười vang dội khắp mật thất. "Cảm ơn cậu đã dẫn đường, Julian! Tôi đã tìm kiếm lối vào này suốt năm mươi năm qua!"
Malakai xuất hiện ở cửa hầm, nhưng lần này hắn không đi một mình. Đi cùng hắn là một sinh vật cao lớn, gầy gộc với đôi cánh rách nát và đôi mắt trắng dã – một "Kẻ ăn đêm nguyên thủy" vừa được hắn giải phóng từ một hầm ngục khác.
"Gặp gỡ tổ tiên của cậu đi, Julian," Malakai đắc thắng. "Và bây giờ, hãy dâng cuốn sách đó cho ta, hoặc xem cô bé này bị xé xác."
Julian chắn trước mặt Clara, thanh Lệ Quỷ bùng lên ngọn lửa đỏ rực. "Muốn cuốn sách sao? Bước qua xác ta đã!"