MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Giao Hưởng MáuChương 12: Giữa Ánh Sáng

Bản Giao Hưởng Máu

Chương 12: Giữa Ánh Sáng

775 từ · ~4 phút đọc

Trận chiến dưới mật thất diễn ra trong một không gian chật hẹp, khiến sức mạnh của Julian bị hạn chế. Con quái vật nguyên thủy di chuyển với tốc độ mà ngay cả mắt ma cà rồng cũng khó lòng theo kịp. Nó lao vào Julian, những bộ móng sắc như dao cạo để lại những vết thương sâu hoắm trên ngực anh.

Clara đứng nép vào bục đá, cô biết mình phải làm gì đó. Cô nhìn vào cuốn sách cổ. Những dòng chữ như đang nhảy múa trước mắt cô. "Máu của người gác cổng... sự hy sinh... ánh sáng vĩnh cửu..."

Cô nhận ra một điều: Cuốn sách này không chỉ là một kho lưu trữ, nó là một thiết bị bảo vệ. Nếu một người mang dòng máu thuần khiết hy sinh một lượng máu lớn lên bục đá, mật thất sẽ tự hủy và chôn vùi mọi thứ bên trong.

"Chú Julian! Cháu có cách rồi! Chú phải cầm chân chúng thêm một chút nữa!" Clara hét lớn.

Julian đang vật lộn với con quái vật, anh nghe thấy tiếng cô nhưng không thể quay đầu lại. "Đừng làm gì dại dột, Clara!"

Malakai thấy Clara đang định chạm vào cuốn sách, hắn điên cuồng lao về phía cô. "Tránh xa thứ đó ra, đồ con người hạ đẳng!"

Nhưng Julian đã kịp thời phóng thanh Lệ Quỷ về phía Malakai. Thanh kiếm xuyên qua đùi hắn, ghim chặt tên thủ lĩnh vào sàn đá. Malakai gầm rú trong đau đớn.

Trong khi đó, con quái vật nguyên thủy đã dồn Julian vào góc tường. Nó nhe hàm răng lởm chởm, chuẩn bị tung đòn kết liễu.

Clara không chần chừ thêm nữa. Cô áp cả hai bàn tay đang chảy máu vào vòng tròn ma thuật trên bục đá. "Nhân danh dòng họ Blackwood, ta ra lệnh cho nơi này đóng lại!"

Một luồng ánh sáng trắng lòa mắt bùng lên từ tâm bục đá. Nó không phải là ánh sáng mặt trời, nhưng nó mang theo năng lượng thanh tẩy tinh khiết nhất. Con quái vật nguyên thủy thét lên khi da thịt nó bắt đầu tan chảy dưới luồng ánh sáng đó. Malakai cũng không ngoại lệ, hắn quằn quại trong ánh sáng trước khi bị biến thành tro bụi.

Julian cảm thấy sức mạnh ma cà rồng trong mình bị ức chế dữ dội, nhưng vì anh là một Blackwood, ánh sáng không giết chết anh mà chỉ đẩy lùi bóng tối đang chiếm hữu tâm trí anh.

Cả mật thất bắt đầu rung chuyển dữ dội. Những khối đá khổng lồ trên trần nhà rơi xuống.

"Clara! Lại đây!" Julian dùng hết sức bình sinh, lao đến ôm lấy Clara khi cô đang dần lịm đi vì mất máu và kiệt sức do tác động của ma thuật.

Anh bế cô chạy ngược lên cầu thang xoắn ốc ngay khi mật thất bên dưới sụp đổ hoàn toàn. Cuốn sách bí mật, những mẫu vật kinh tởm và cả tham vọng của Malakai đều bị chôn vùi vĩnh viễn dưới hàng tấn đất đá.

Khi họ thoát ra được đại sảnh lâu đài, trời đã gần sáng. Những tia nắng đầu tiên của ngày mới bắt đầu len lỏi qua những đám mây xám của Scotland. Lâu đài Blackwood bắt đầu bốc cháy, ngọn lửa thanh tẩy thiêu rụi những tàn tích của một đế chế đẫm máu.

Julian đứng trên đồi, nhìn lâu đài sụp đổ. Anh nhìn xuống Clara đang nằm trong tay mình, hơi thở cô đã ổn định nhưng gương mặt vẫn xanh xao.

"Mọi chuyện kết thúc rồi sao, chú Julian?" Clara thều thào khi tỉnh lại, đôi mắt cô phản chiếu ánh bình minh.

Julian nhìn về phía chân trời. Anh biết Hội đồng Vĩnh hằng vẫn còn những chi nhánh khác ở khắp châu Âu, và anh vẫn là một kẻ bị săn đuổi. Nhưng giờ đây, anh không còn cô đơn. Anh đã tìm thấy lý do để giữ lại phần người trong mình.

"Kết thúc một bản giao hưởng này, nhưng một bản giao hưởng mới chỉ vừa bắt đầu," Julian nói nhẹ nhàng. "Chúng ta sẽ đi đến một nơi mà ánh nắng không còn là kẻ thù, Clara. Một nơi mà chúng ta có thể sống đúng với cái tên của mình."

Dưới ánh bình minh rạng rỡ, hai bóng hình một cao một thấp bước đi trên những cánh đồng cỏ xanh mướt của vùng cao nguyên, để lại sau lưng bóng tối của quá khứ, hướng tới một tương lai mà máu không còn là sợi dây ràng buộc duy nhất, mà còn là tình thân và sự hy sinh.