MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Giao Hưởng MáuChương 13: Kẻ Săn Lùng

Bản Giao Hưởng Máu

Chương 13: Kẻ Săn Lùng

806 từ · ~5 phút đọc

Ánh bình minh ở cao nguyên Scotland mang theo cái lạnh cắt da thịt và mùi của cỏ dại đẫm sương. Lâu đài Blackwood phía sau họ giờ chỉ còn là một cột khói đen kịt vươn lên bầu trời. Julian bước đi trên những tảng đá gập ghềnh, trên tay vẫn bế chặt Clara. Dù đã kiệt sức sau trận chiến kinh hoàng với thực thể nguyên thủy, đôi chân anh vẫn di chuyển với tốc độ đáng kinh ngạc. Anh biết rằng cái chết của Malakai sẽ tạo nên một cơn chấn động trong thế giới ngầm, và chẳng bao lâu nữa, những "con chó săn" tinh nhuệ nhất của Hội đồng sẽ kéo đến đây.

"Chú Julian... đặt cháu xuống đi," Clara khẽ lên tiếng, giọng cô vẫn còn run rẩy. "Cháu có thể tự đi được."

Julian dừng lại bên một dòng suối nhỏ. Anh cẩn thận đặt cô ngồi xuống một tảng đá phẳng. Gương mặt anh lúc này trông già đi vài tuổi, đôi mắt nâu sẫm trũng sâu đầy vẻ lo âu. Anh không nói gì, chỉ lẳng lặng vốc nước suối rửa sạch những vết máu khô trên tay mình, sau đó giúp Clara lau đi những bụi bẩn trên mặt.

"Chúng ta không thể dừng lại lâu," Julian nói, giọng trầm đục. "Hội đồng Vĩnh hằng có một lực lượng mà ngay cả những ma cà rồng quý tộc cũng phải khiếp sợ. Họ gọi đó là 'Vệ Binh Bạc' – những con người được đào tạo để giết chúng tôi, trang bị những vũ khí mà ma thuật cũng khó lòng chống lại."

Clara nhìn vào lòng bàn tay mình – vết rạch để mở mật thất đã khép lại thành một vết sẹo mờ. Cô cảm thấy một sự thay đổi kỳ lạ. Các giác quan của cô dường như sắc bén hơn: cô nghe được tiếng cánh đập của một con chim ưng cách đó hàng dặm, và cảm nhận được dòng nhựa chảy bên trong những cây thông.

"Chú Julian, sau khi kích hoạt mật thất... cháu cảm thấy rất lạ," cô thì thầm. "Cháu không thấy mệt mỏi hay đau đớn nữa. Ngược lại, cháu thấy một nguồn năng lượng đang cuộn trào."

Julian cầm lấy bàn tay cô, quan sát kỹ. Sắc diện của anh trở nên nghiêm trọng. "Dòng máu Blackwood trong cô đã thức tỉnh hoàn toàn. Ma thuật của mật thất đã gột rửa phần người yếu ớt, nhưng nó cũng khiến cô trở thành mục tiêu 'ngon lành' hơn đối với bất kỳ ma cà rồng nào. Cô không còn là một con người bình thường, nhưng cũng chưa phải là một ma cà rồng. Cô là một 'Huyết Nhân' – chiếc chìa khóa sống."

Đột nhiên, Julian đứng bật dậy, đẩy Clara vào sau một bụi cây lớn. Anh rút thanh Lệ Quỷ, đôi mắt chuyển sang màu đỏ rực cảnh giác. Từ phía sương mù dày đặc của thung lũng, một bóng người mặc áo choàng da dài, đầu đội mũ vành rộng đang chậm rãi bước tới. Trên lưng kẻ đó đeo một chiếc hộp gỗ dài, và bên hông là hai khẩu súng sáu nòng có nạm bạc sáng loáng.

Kẻ lạ mặt dừng lại cách Julian khoảng mười mét. Hắn tháo chiếc mũ ra, để lộ một gương mặt chằng chịt những vết sẹo và một đôi mắt xám tro lạnh lẽo như băng.

"Julian Blackwood," kẻ đó nói, giọng khàn đặc. "Một trăm năm trong hầm mộ không làm giảm đi cái mùi đặc trưng của dòng họ ông nhỉ? Mùi của sự kiêu ngạo và máu thối."

"Gabriel Van Helsing," Julian nghiến răng. "Ta tưởng dòng họ săn quỷ của ngươi đã tuyệt diệt từ lâu rồi."

Gabriel cười khẩy, một nụ cười không có chút hơi ấm. "Chúng tôi chỉ biến mất khi lũ quái vật các ông biến mất. Hội đồng đã treo thưởng một vạn bảng vàng cho cái đầu của ông và mạng sống của con bé kia. Ở cái thời đại công nghiệp này, danh dự không nuôi sống được ai, nhưng vàng thì có."

Gabriel rút súng nhanh như chớp. Tiếng đạn nổ vang động cả thung lũng. Không giống đạn bình thường, đây là những viên đạn chứa tinh thể bạc và tỏi cô đặc. Julian lộn nhào trên không trung, dùng lưỡi kiếm gạt bay những viên đạn, nhưng sức ép từ các vụ nổ nhỏ khiến anh bị đẩy lùi.

"Chạy đi, Clara! Vào rừng sâu!" Julian hét lớn.

Nhưng Gabriel không chỉ đi một mình. Từ trong bóng tối, hai kẻ săn trộm khác cầm lưới bạc lao về phía Clara. Trận chiến mới lại bắt đầu, và lần này, đối thủ không phải là lũ ma cà rồng khát máu, mà là những bộ óc săn mồi tinh ranh nhất của loài người.