MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBẢN HỢP ĐỒNG GẤU ĐÁChương 7: TRÀ SỮA SIZE XL VÀ NHỮNG CON ĐIỂM 2 ĐẦU TIÊN

BẢN HỢP ĐỒNG GẤU ĐÁ

Chương 7: TRÀ SỮA SIZE XL VÀ NHỮNG CON ĐIỂM 2 ĐẦU TIÊN

1,497 từ · ~8 phút đọc

Cái nắng gắt của buổi trưa không làm dịu đi sự nôn nao trong lòng Quách Mạnh. Anh ngồi trong lớp, tay xoay chiếc bút bi liên tục, mắt không rời khỏi xấp giấy kiểm tra mà thầy Toán đang cầm trên bục giảng. Đây là bài kiểm tra 15 phút đầu tiên kể từ khi anh bắt đầu phi vụ "tầm sư học đạo" với Trịnh Thanh Hiền. Trong suốt một tuần qua, Mạnh đã gần như biến thành một con người khác: ít nói hơn, ít game hơn, và dành nhiều thời gian hơn cho những con số mà anh vốn dĩ coi là kẻ thù.

“Quách Mạnh. 2 điểm.”

Tiếng thầy Toán vang lên, phẳng lặng nhưng đối với Mạnh, nó chẳng khác nào một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt giữa mùa đông. Đám bạn xung quanh xì xào, vài đứa cười khẩy. Một con điểm 2 vốn dĩ chẳng có gì lạ lẫm với hồ sơ "thành tích" của Mạnh, thậm chí có lần anh còn được 0 điểm vì chỉ nộp giấy trắng. Nhưng hôm nay, con số 2 đó làm anh thấy nhói ở ngực. Anh đã thức đến 1 giờ sáng để học cách tính đạo hàm, anh đã nhịn đói để làm đúng bài tập... Vậy mà kết quả vẫn chỉ là một con số lẹt đẹt.

Mạnh bước lên nhận bài, những bước chân nặng nề như đeo chì. Trên tờ giấy, những dấu gạch chéo đỏ rực hiện lên chi chít. Anh làm đúng phương pháp, nhưng lại sai ở những bước tính toán cơ bản nhất: cộng trừ nhầm, quên đổi dấu, và tệ nhất là chép sai đề bài từ dòng trên xuống dòng dưới.

Tan học, Mạnh không đi cùng Tèo và Đực như mọi khi. Anh dắt chiếc moto phân khối lớn đi bộ lững thững dọc hành lang phía lớp 12A1. Anh đứng từ xa nhìn vào, thấy Hiền đang vây quanh bởi đám bạn học giỏi, họ đang thảo luận về một bài toán Olympic nào đó. Trông Hiền thật tỏa sáng, tự tin và thuộc về thế giới tri thức đó. Còn anh? Một kẻ đứng ngoài rìa, cố gắng đến kiệt sức cũng chỉ chạm đến con điểm 2 rẻ mạt.

Anh lẳng lặng quay đi, cảm thấy mình thật nực cười khi nghĩ rằng chỉ cần một tuần là có thể thay đổi mười mấy năm lười biếng.

5 giờ chiều, quán trà sữa "Thần Long" quen thuộc. Mạnh đã gọi sẵn một ly trà sữa trân châu đường đen size XL – loại đắt nhất, nhiều topping nhất – đặt sẵn trên bàn. Anh ngồi đó, mặt cúi gầm, xấp giấy kiểm tra bị vò nát rồi lại vuốt phẳng nằm trơ trọi cạnh ly nước.

Hiền bước vào, vẫn phong thái điềm tĩnh ấy. Cô nhìn ly trà sữa khổng lồ, rồi nhìn vẻ mặt "đưa đám" của Mạnh, lập tức hiểu ra vấn đề. Cô ngồi xuống, không đợi anh nói, tự tay cầm lấy tờ giấy kiểm tra lên xem.

“Làm đúng hướng rồi này. Sao kết quả lại ra số âm thế này?” – Hiền lẩm bẩm, chiếc bút đỏ trong tay cô bắt đầu khoanh vào những chỗ sai ngớ ngẩn nhất của anh.

“Đừng xem nữa.” – Mạnh gằn giọng, tay định giật lại tờ giấy. “Tôi đúng là cái xô thủng mà. Cậu thấy đấy, học cũng thế, không học cũng thế. Tôi mất cả tuần trời chỉ để đổi lấy con điểm 2. Trong khi thằng Tèo đánh bừa còn được 3 điểm. Nực cười thật!”

Hiền đặt tờ giấy xuống, nhìn thẳng vào đôi mắt đang đỏ ngầu vì tự ái và thất vọng của Mạnh. Cô không mắng, cũng không giễu cợt.

“Anh gọi ly size XL này để ăn mừng điểm 2 à?”

“Để giải sầu đấy! Được chưa?” – Mạnh gắt lên, giọng run run. “Cậu không hiểu được đâu. Với những người như cậu, điểm 9, điểm 10 là chuyện đương nhiên. Còn với tôi, con điểm 2 này giống như một cái tát vào mặt vậy. Tôi đã cố gắng, Hiền ạ. Tôi thực sự đã cố gắng!”

Hiền thở dài, cô đẩy ly trà sữa về phía anh, rồi nhẹ nhàng nói:

“Mạnh, anh có biết vì sao người ta gọi là 'xây nền móng' không? Nền móng của anh đã bị bỏ hoang mười mấy năm rồi. Nó không chỉ là cái xô thủng, mà nó là một cái hố sâu. Anh đổ vào đó một gáo nước, làm sao thấy nó đầy ngay được? Con điểm 2 này, đối với tôi, nó còn giá trị hơn điểm 10 của những đứa khác.”

Mạnh ngẩng lên, ngơ ngác: “Cậu lại an ủi kiểu gì đấy? Điểm 2 mà giá trị?”

“Nhìn kỹ đi.” – Hiền chỉ vào câu số 3. “Câu này là kiến thức nâng cao lớp 11. Anh đã làm đúng logic hoàn toàn. Anh chỉ sai ở bước tính 15-7=6 . Đó không phải là do anh không biết làm, mà là do anh quá áp lực và nôn nóng. Một tuần trước, anh còn không biết đạo hàm là gì. Một tuần sau, anh đã giải được một nửa đề thi. Anh thấy mình tiến bộ hay lùi bước?”

Mạnh im lặng. Anh nhìn vào con số 6 định mệnh đó. Đúng là lúc đó anh đã quá vội vàng để nộp bài vì sợ hết giờ.

“Điểm số chỉ là một cái nhãn dán.” – Hiền tiếp tục, giọng cô bỗng trở nên dịu dàng lạ thường. “Cái quan trọng là anh đã bắt đầu có cảm giác 'đau' khi bị điểm kém. Người không học sẽ không thấy đau, họ chỉ thấy bình thường. Khi anh thấy đau, nghĩa là anh đã bắt đầu thực sự quan tâm đến tương lai của mình rồi.”

Cô lấy trong balo ra một hộp nhựa nhỏ, bên trong là những chiếc bánh quy bơ thơm phức.

“Mẹ tôi làm đấy. Ăn đi, rồi uống hết ly trà sữa đó. Sau đó, chúng ta sẽ làm lại bài kiểm tra này. Tôi sẽ không cho anh về cho đến khi anh tính đúng 15-7=8.”

Mạnh cầm lấy một chiếc bánh, vị bơ béo ngậy tan trong miệng, làm cái đắng ngắt trong lòng anh dịu đi đôi chút. Anh nhìn ly trà sữa size XL, rồi nhìn cô gái ngồi đối diện. Hiền vẫn đang chăm chú lật sách, chuẩn bị tài liệu cho buổi học. Dưới ánh đèn vàng của quán, trông cô không còn là "robot" lạnh lùng nữa, mà là một điểm tựa vững chãi mà anh chưa từng có trong đời học sinh của mình.

“Hiền này...” – Mạnh ngập ngừng.

“Gì?”

“Cảm ơn cậu... vì đã không bỏ mặc cái xô thủng này.”

Hiền hơi khựng lại, cô cúi đầu xuống trang sách để che đi một thoáng bối rối trên khuôn mặt.

“Đừng có sến súa nữa. Uống nhanh đi rồi làm bài. Sai một câu nữa là tôi uống hết ly trà sữa XL của anh đấy.”

Mạnh bật cười, nụ cười đầu tiên trong ngày. Anh cầm bút lên, lần này tay anh không còn run vì sợ hãi nữa. Anh bắt đầu viết, chậm rãi và cẩn thận. Bên cạnh anh, ly trà sữa vẫn còn đầy trân châu, và sự kiên nhẫn của Hiền giống như một dòng suối mát lành đang từ từ lấp đầy cái hố sâu trong tâm hồn anh.

Buổi học hôm đó kéo dài đến tận khi quán chuẩn bị đóng cửa. Khi Mạnh bước ra khỏi quán, bầu trời đô thị đã lên đèn rực rỡ. Anh nhìn vào tờ giấy kiểm tra cũ đã được Hiền sửa lại bằng những dòng chữ nắn nót, bỗng thấy con điểm 2 đó không còn đáng ghét nữa. Nó là khởi đầu, là bài học đầu tiên về sự nhẫn nại.

Về đến nhà, Mạnh không trốn vào phòng chơi game. Anh xuống bếp, thấy mẹ đang lúi húi nấu cơm. Anh bước tới, đặt tờ giấy điểm 2 lên bàn ăn.

“Mẹ... con được 2 điểm Toán.”

Mẹ anh khựng lại, bà cầm tờ giấy lên, tay hơi run. Bà không mắng, vì bà thấy những vệt tẩy xóa, những dòng nháp chằng chịt và những lời phê của gia sư. Bà nhìn con trai, ánh mắt hiện lên một sự nhẹ nhõm vô bờ bến.

“Cố lên con trai. Điểm 2 này... mẹ sẽ dán nó lên tủ lạnh.”

Đêm đó, Quách Mạnh ngủ một giấc thật sâu. Trong giấc mơ, anh không thấy mình giành Pentakill trong game, mà anh thấy mình đang đứng trên một bục cao, tay cầm tờ giấy điểm 10, và phía dưới, Trịnh Thanh Hiền đang mỉm cười với anh. Một con điểm 2 chưa là gì cả, nhưng nó đã mở ra một cánh cửa mà bấy lâu nay anh luôn đóng chặt. Hành trình vạn dặm, hóa ra cũng bắt đầu từ một con số 2 đầy nước mắt và hương vị trà sữa sả tắc.