Sau dư âm của con điểm 2 đầy cay đắng, bầu không khí học tập của Quách Mạnh dường như không hề chùng xuống mà trái lại, nó trở nên "ngột ngạt" theo một nghĩa tích cực. Thế nhưng, đời học sinh không chỉ có những con số và những buổi học kèm êm đềm tại quán trà sữa. Khi một con "Gấu" bắt đầu học cách làm người hiền lành, thế giới xung quanh dường như lại không muốn để yên cho nó.
Sáng thứ Năm, một tin đồn thất thiệt bắt đầu lan lan khắp các hành lang trường Phan Đình Phùng. Người ta rỉ tai nhau rằng Trịnh Thanh Hiền – niềm tự hào của khối 12, cô gái vốn chỉ biết đến sách vở – đang bị Quách Mạnh "bảo kê" và ép buộc phải làm bài tập hộ mỗi ngày. Những kẻ vốn dĩ ghen tị với sự ưu tú của Hiền nay có dịp được thêu dệt nên những câu chuyện li kỳ về việc cô bị đám đàn em của Mạnh chặn đường, đe dọa.
Đỉnh điểm của sự việc là khi Hiền bước vào lớp và thấy trên bàn mình không còn là những cuốn sách ngay ngắn, mà là một tờ giấy vẽ hình một con rối đang bị điều khiển bởi một bàn tay xăm trổ, kèm theo dòng chữ nguệch ngoạc: "Lớp trưởng hay là nô lệ của đại ca?".
Hiền lặng lẽ vò nát tờ giấy, gương mặt cô vẫn bình thản đến lạ lùng, nhưng đôi bàn tay đang siết chặt lấy quai cặp đã tố cáo sự tổn thương đang âm ỉ phía sau lớp kính cận. Cô không sợ Mạnh, nhưng cô sợ cái cách mà sự nỗ lực của mình bị biến thành một trò đùa rẻ mạt trong mắt người khác.
Trong khi đó, ở lớp 12A8, Mạnh vẫn chưa hay biết gì. Anh đang mải mê vật lộn với những bài tập về đường tiệm cận. Cho đến khi thằng Tèo hớt hải chạy vào, mặt cắt không còn giọt máu: "Đại ca! Hỏng rồi! Bên lớp A1 đang loạn hết cả lên. Đám con gái bên đó đang xúm lại mỉa mai chị Hiền, bảo chị ấy là 'đồ nịnh bợ đại ca' để được yên thân. Có mấy đứa còn bảo chị ấy... chị ấy đang yêu anh để đổi lấy tiền tiêu vặt nữa!"
Mạnh đứng bật dậy, chiếc ghế gỗ đổ sầm xuống sàn tạo ra một tiếng động chói tai. Đôi mắt anh rực lên ngọn lửa giận dữ – thứ cảm xúc mà bấy lâu nay anh đã cố gắng kìm nén để tập trung học hành. "Đứa nào nói? Thằng nào dám đụng đến Hiền?"
"Thì... mấy đứa hội 'hot girl' bên đó chứ ai. Tụi nó đang vây quanh chị ấy ở dưới sảnh nhà đa năng kìa!"
Mạnh không đợi nghe hết câu, anh lao ra khỏi lớp như một cơn lốc. Tèo và Đực vội vã chạy theo sau, lòng thầm nghĩ: "Thôi xong, lần này đại ca lại đi đánh nhau rồi, công sức học hành mấy tuần qua coi như đổ sông đổ biển."
Khi Mạnh đến sảnh nhà đa năng, anh khựng lại trước một cảnh tượng khiến trái tim anh thắt lại. Giữa vòng vây của năm sáu cô gái ăn mặc sành điệu, Hiền đứng đó, nhỏ bé và đơn độc. Một cô gái tên Linh – người vốn dĩ luôn đứng hạng nhì sau Hiền – đang cầm một cuốn vở của cô giơ lên cao, giọng mỉa mai: "Ôi trời, nhìn xem này các bạn. Lớp trưởng gương mẫu của chúng ta giờ còn viết cả hướng dẫn chơi game vào lề vở Toán cơ đấy. Chắc là để chiều lòng 'anh Gấu' chứ gì? Hiền ơi là Hiền, cậu rẻ rúng danh hiệu học sinh giỏi của mình thế sao?"
Những tiếng cười rúc rích vang lên xung quanh. Hiền không khóc, cô chỉ nhìn thẳng vào Linh, giọng nói run run nhưng vẫn đanh thép: "Trả vở cho tôi. Việc tôi dạy ai học không liên quan đến cậu."
"Không liên quan? Cậu làm xấu mặt cả khối A1 chúng tôi đấy! Đi cặp kè với cái loại phá làng phá xóm đó..."
"LOẠI PHÁ LÀNG PHÁ XÓM NÀO?"
Tiếng gầm của Mạnh vang lên khiến cả sảnh đường im bạt. Đám đông dạt ra hai bên như sóng giãn. Mạnh bước tới, gương mặt hầm hố với những đường gân cổ nổi rõ. Linh và đám bạn của cô ta tái mặt, lùi lại vài bước.
Mạnh đứng chắn ngay trước mặt Hiền, thân hình đồ sộ của anh che chở cho cô như một bức tường thành. Anh giật mạnh cuốn vở từ tay Linh, rồi ném cho cô ta một ánh mắt sắc lạnh đến mức khiến Linh phải rùng mình.
"Đại ca... anh định làm gì? Ở đây có camera đấy!" – Linh lắp bắp.
Mạnh hít một hơi thật sâu, đôi bàn tay anh siết chặt đến mức trắng bệch. Anh rất muốn đập nát cái gì đó, muốn mắng chửi cho hả giận. Nhưng đúng lúc đó, một bàn tay nhỏ nhắn và hơi lạnh chạm nhẹ vào cánh tay áo của anh. Hiền đang nhìn anh, đôi mắt cô như muốn nói: "Đừng, đừng phá hỏng tất cả".
Mạnh khựng lại. Anh nhớ đến bản hợp đồng, nhớ đến lời hứa không dùng vũ lực. Anh nhìn quanh đám học sinh đang đứng xem, rồi nhìn thẳng vào Linh, giọng anh không còn gầm thét nữa mà trầm thấp, đầy uy lực:
"Nghe cho kỹ đây. Hiền không nịnh bợ tôi, cũng không phải nô lệ của tôi. Cô ấy là người duy nhất ở cái trường này tin rằng một thằng 'xô thủng' như tôi vẫn có thể vá lại được. Các người học giỏi, các người có điểm cao, nhưng các người lại dùng cái sự học đó để đi hạ nhục người khác sao? Vậy thì cái học đó của các người cũng chỉ là đống rác thôi."
Mạnh giơ cuốn vở của mình ra – cuốn vở chằng chịt những lỗi sai điểm 2 mà anh luôn mang theo. "Nhìn đi! Đây là công sức của Hiền dành cho tôi suốt hai tuần qua. Cô ấy đã dành thời gian quý báu của mình để dạy một thằng không biết gì về đạo hàm như tôi. Nếu các người thấy việc đó là xấu hổ, thì tôi thấy các người mới là những kẻ đáng thương nhất cái trường này."
Nói xong, Mạnh quay sang Hiền, giọng anh bỗng chốc trở nên dịu dàng đến lạ: "Đi thôi Hiền. Ở đây toàn mùi rác, học không vào đâu."
Mạnh cầm lấy balo của Hiền, đeo lên một bên vai của mình (trông cái balo màu xanh nhạt trên vai gã khổng lồ cực kỳ lệch tông nhưng lại vô cùng ấm áp). Anh hiên ngang dẫn cô đi xuyên qua đám đông đang đứng lặng đi vì kinh ngạc. Tèo và Đực đứng phía sau, miệng há hốc, lần đầu tiên chúng thấy đại ca của mình "ngầu" mà không cần dùng đến nắm đấm.
Hai người đi lên sân thượng của tòa nhà B – nơi vốn dĩ là "lãnh địa" của Mạnh khi trốn tiết. Gió từ trên cao thổi lồng lộng, mang theo hơi thở của đô thị nhộn nhịp. Mạnh đặt balo xuống, vẫn còn hơi thở dốc vì giận.
"Này... cậu có sao không?" – Mạnh ngập ngừng hỏi, không dám nhìn thẳng vào Hiền.
Hiền không đáp, cô ngồi xuống bậc thềm xi măng, đôi vai bắt đầu run lên. Mạnh hốt hoảng: "Đấy, tôi biết mà! Tôi đã làm gì sai à? Hay là tôi nói hơi quá? Để tôi xuống xin lỗi tụi nó..."
"Không... Mạnh..." – Hiền ngước lên, nước mắt đã trào ra khỏi lớp kính. Nhưng cô đang cười. "Cảm ơn anh. Thật đấy. Lần đầu tiên... có người đứng ra bảo vệ tôi mà không phải vì điểm số của tôi."
Mạnh ngẩn người. Anh lúng túng rút trong túi ra một tờ giấy ăn nhăn nhúm (vốn là giấy anh dùng để lau mực bút bi tối qua) đưa cho cô. "Đừng khóc. Cậu khóc nhìn giống... giống cái con boss trong game khi bị mất máu ấy, xấu lắm."
Hiền bật cười giữa những giọt nước mắt: "Anh đúng là đồ Gấu đá mà. Không biết an ủi người ta một câu cho ra hồn."
"Thì tôi nói thật mà." – Mạnh ngồi xuống cạnh cô, khoảng cách giữa hai người giờ đây chỉ còn là một gang tay. "Hiền này, sau này ai nói gì cậu, cứ bảo họ đến tìm tôi. Tôi không đánh họ, tôi sẽ đưa bài tập của tôi ra bắt họ giải. Thằng nào không giải được thì tự mà thấy nhục."
Hiền lau nước mắt, cô nhìn xuống sân trường phía dưới, rồi nhìn sang Mạnh. Dưới ánh nắng vàng rực rỡ, cô thấy Quách Mạnh không còn là chàng trai ngang tàng, phá phách nữa. Anh đang trưởng thành, theo một cách rất riêng, rất mạnh mẽ.
"Mạnh này, buổi chiều nay... chúng ta không ra quán trà sữa nữa."
"Hả? Cậu định bỏ rơi tôi thật à?" – Mạnh hoảng hốt.
"Không. Chiều nay tôi sẽ dẫn anh đến thư viện thành phố. Ở đó có nhiều sách tham khảo hay hơn. Và... tôi muốn anh học cách tập trung giữa những người thực sự nỗ lực." – Hiền mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ nhất mà Mạnh từng thấy.
Chiều hôm đó, người ta thấy một đôi bạn trẻ ngồi ở góc thư viện thành phố. Một cô gái nhỏ nhắn nắn nót từng chữ, và một chàng trai to cao đang cắm cúi viết, thỉnh thoảng lại nhìn trộm cô gái bên cạnh rồi mỉm cười ngây ngô. Cơn thịnh nộ của "Bà chùm" 12A1 thực chất không phải là sự giận dữ, mà là sự bùng nổ của một nhân cách mạnh mẽ bên trong cô gái mọt sách, và cũng là lúc Quách Mạnh nhận ra rằng: bảo vệ một người không phải là bằng nắm đấm, mà là bằng việc trở thành một phiên bản tốt hơn để xứng đáng đứng cạnh người đó.
Sóng gió ở trường vẫn còn đó, nhưng giữa họ, một sợi dây liên kết vô hình đã bắt đầu thắt lại, chặt chẽ hơn cả bản hợp đồng "bán thân" ban đầu. Một con Gấu đá, dường như đã bắt đầu biết yêu thương những trang sách – và có lẽ là cả người cầm sách.