MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBẢN HỢP ĐỒNG GẤU ĐÁChương 9: KHI MẠNH GẤU BIẾT BUỒN VÌ BỊ CHÊ DỐT

BẢN HỢP ĐỒNG GẤU ĐÁ

Chương 9: KHI MẠNH GẤU BIẾT BUỒN VÌ BỊ CHÊ DỐT

1,593 từ · ~8 phút đọc

Bầu không khí sau vụ náo loạn ở sảnh nhà đa năng vẫn chưa kịp lắng xuống thì một áp lực mới đã đè nặng lên vai Quách Mạnh. Dù đã có một màn "anh hùng cứu mỹ nhân" đầy ấn tượng bằng lý lẽ, nhưng trong thâm tâm Mạnh, những lời miệt thị của Linh về việc anh là "loại phá làng phá xóm" vẫn cắm sâu như một cái gai trong lòng. Anh chưa bao giờ quan tâm đến miệng đời, nhưng lần này khác, vì người ta không chỉ lôi anh ra làm trò đùa, mà còn lôi cả Hiền vào – người duy nhất thực sự đối đãi với anh bằng sự tử tế.

Sáng thứ Sáu, trường tổ chức một buổi kiểm tra tập trung môn Toán cho toàn khối 12 để phân loại lại năng lực học sinh trước kỳ thi chính thức. Mạnh bước vào phòng thi với tâm thế của một chiến binh vừa mới học được vài chiêu thức cơ bản nhưng lại phải đối đầu với boss cuối. Anh ngồi đó, nhìn đề bài mười trang trắng xóa những hình vẽ đồ thị và các biểu thức logarit phức tạp, cảm thấy bàn tay cầm bút của mình bỗng chốc trở nên lạnh ngắt.

Suốt 90 phút, Mạnh không nộp giấy trắng. Anh cắm cúi viết, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán dù quạt trần đang quay hết công suất. Anh làm tất cả những gì Hiền đã dạy: vẽ bảng biến thiên, tìm điều kiện xác định, thử lại đáp án. Thế nhưng, khi tiếng trống thu bài vang lên, anh nhìn lại tờ giấy thi chằng chịt những vết gạch xóa, lòng bỗng dâng lên một nỗi bất an vô hình.

Kết quả có ngay vào tiết cuối buổi chiều. Thầy giám thị bước vào lớp với xấp bài thi trên tay, gương mặt không mấy vui vẻ. Khi thầy gọi đến tên Mạnh, cả lớp bỗng im bặt.

"Quách Mạnh... bài này em có tự làm không?" – Thầy hỏi, ánh mắt đầy nghi hoặc.

"Dạ... có ạ." – Mạnh lắp bắp đứng dậy.

"Em đúng được những câu khó nhất ở phần hàm số, nhưng lại sai sạch sẽ ở phần tính toán căn bản. Kết quả cuối cùng vẫn chỉ là dưới trung bình. Mạnh này, thầy khuyên em nên thực tế một chút. Những gì không thuộc về mình thì đừng cố gượng ép. Nếu em thuê người khác làm bài tập hộ thì khi đi thi thật, ai sẽ làm cho em?"

Cả lớp rộ lên tiếng cười. Một vài tiếng xì xào vang lên: "Chắc lại nhờ con bé Hiền làm hộ đề cương rồi chép vẹt vào chứ gì", "Loại đó mà biết giải toán thì mặt trời mọc hướng Tây".

Mạnh nhận lấy tờ bài thi, bàn tay anh run lên bần bật. Không phải vì giận dữ, mà là vì một nỗi buồn tủi nghẹn đắng ở cổ họng. Anh đã thức đến hai giờ sáng, đã nhịn chơi game một tuần liền, đã cố gắng hiểu từng cái đạo hàm... vậy mà trong mắt mọi người, tất cả chỉ là "thuê người làm hộ" hoặc "chép vẹt". Sự cố gắng của anh rẻ rúng đến thế sao?

Tan học, Mạnh không về nhà ngay. Anh cũng không đến quán nét. Anh dắt xe đi bộ lang thang trên vỉa hè, mặc cho tiếng còi xe đô thị gầm rú bên tai. Lần đầu tiên trong đời, Quách Mạnh thấy ghét cái biệt danh "Mạnh Gấu". Anh ghét cái vẻ ngoài bặm trợn khiến người ta luôn mặc định anh là kẻ xấu. Anh ghét cả sự thật rằng anh đã bỏ bê việc học quá lâu đến mức giờ đây, dù có nỗ lực gấp mười, người ta vẫn chỉ nhìn thấy cái bóng của một thằng dốt nát.

Anh ngồi xuống một băng ghế đá ở công viên vắng, nhìn tờ giấy thi bị gió thổi tung bay. Anh không nhặt nó lên. Anh thấy mình thật nực cười. Có lẽ Linh nói đúng, anh chỉ đang làm khổ Hiền, đang kéo cô xuống cái vũng bùn của mình.

"Sao lại ngồi đây một mình?"

Một giọng nói quen thuộc vang lên. Mạnh không ngẩng đầu, anh biết đó là Hiền. Anh không muốn cô thấy gương mặt mình lúc này – một gương mặt đầy vẻ thất bại và nản chí.

"Cậu về đi. Tôi muốn yên tĩnh." – Mạnh nói, giọng khàn đặc.

Hiền không về. Cô lặng lẽ đi nhặt tờ giấy thi dưới đất, phủi bụi rồi ngồi xuống cạnh anh. Cô nhìn vào những vệt mực đỏ trên giấy, rồi nhìn vào đôi vai đang rũ xuống của gã khổng lồ bên cạnh.

"Thầy nói anh gian lận à?" – Hiền hỏi nhỏ.

"Cậu cũng nghĩ thế đúng không? Một thằng đứng hạng 498 mà lại làm đúng được câu phân loại 9 điểm. Chắc là tôi 'vừa may' chép đúng của ai đó thôi." – Mạnh cười nhạt, một nụ cười đầy cay đắng.

"Tôi không nghĩ thế. Vì câu này tôi chỉ anh dùng cách tư duy hình ảnh, và trong bài anh đã vẽ đúng cái sơ đồ mà chúng ta đã làm ở quán trà sữa. Người chép vẹt không bao giờ vẽ sơ đồ tư duy theo cách đó cả."

Hiền xoay người lại, đối diện với Mạnh. Cô thấy mắt anh đỏ hoe. Một đại ca chưa từng sợ đánh nhau, giờ đây lại đang khóc vì một con điểm kém và những lời chỉ trích. Trái tim Hiền bỗng chùng xuống, một cảm giác xót xa len lỏi vào tâm trí cô.

"Mạnh, nhìn tôi này."

Mạnh từ từ ngẩng đầu lên. Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả không gian, phản chiếu qua lớp kính cận của Hiền một vẻ dịu dàng đến nao lòng.

"Anh có biết tại sao người ta lại chê anh không? Vì họ sợ. Họ sợ thấy một Quách Mạnh đang thay đổi. Họ sợ rằng nếu anh thành công, thì cái định kiến bấy lâu nay của họ sẽ sụp đổ. Đừng buồn vì bị chê dốt, hãy buồn nếu anh tin rằng mình thực sự dốt."

"Nhưng tôi thực sự dốt mà Hiền." – Mạnh nghẹn ngào. "Tôi không tính nổi những phép tính đơn giản. Tôi làm khổ cậu, làm cậu bị người ta nói ra nói vào. Có lẽ... chúng ta nên dừng lại ở đây thôi. Cậu cứ là lớp trưởng ưu tú, còn tôi cứ là thằng đại ca phá phách. Như thế sẽ tốt cho cậu hơn."

Hiền im lặng một lúc lâu. Đột nhiên, cô đưa tay ra, nhẹ nhàng áp lòng bàn tay nhỏ nhắn của mình vào đôi bàn tay đầy vết chai của Mạnh. Một luồng điện nhẹ chạy qua người Mạnh, khiến anh sững sờ.

"Hợp đồng của chúng ta chưa kết thúc. Và tôi không phải hạng người thấy khó mà bỏ cuộc. Mạnh này, anh không làm khổ tôi. Ngược lại, dạy anh học khiến tôi thấy việc học có ý nghĩa hơn nhiều so với việc chỉ ngồi giải đề một mình. Đừng vì vài lời nói của những người không hiểu mình mà vứt bỏ nỗ lực của bản thân."

Cô lấy từ trong cặp ra một cây bút bi mới, đặt vào tay Mạnh.

"Ngày mai là thứ Bảy. 8 giờ sáng, tôi sẽ đợi anh ở thư viện. Chúng ta sẽ làm lại từ những phép tính căn bản nhất. Nếu anh không đến, lúc đó tôi mới thực sự coi thường anh."

Hiền đứng dậy, vỗ nhẹ vào vai Mạnh rồi bước đi. Mạnh ngồi lại trên băng ghế đá, nhìn cây bút bi trong tay. Vị trí cô vừa chạm vào trên tay anh vẫn còn vương lại một chút hơi ấm. Nỗi buồn lúc nãy bỗng chốc vơi đi phân nửa, nhường chỗ cho một cảm giác thôi thúc mãnh liệt.

Anh đứng dậy, cầm lấy tờ giấy thi, lần này anh gấp nó lại cẩn thận và cất vào túi quần. Anh nhìn về phía chân trời, nơi những ánh đèn đô thị bắt đầu rực sáng. Quách Mạnh tự hứa với bản thân, con điểm 2 này sẽ là lần cuối cùng anh để người khác có quyền coi thường mình. Anh sẽ không dừng lại, không phải chỉ vì dàn PC, mà còn vì cô gái đã tin tưởng vào một "cái xô thủng" như anh.

Tối hôm đó, Mạnh về nhà muộn. Mẹ anh đang ngồi chờ cơm ở bàn. Thấy con trai bước vào với vẻ mặt mệt mỏi nhưng đôi mắt lại sáng quắc, bà định hỏi nhưng Mạnh đã chủ động lên tiếng:

"Mẹ... cho con xin lỗi về kết quả hôm nay. Nhưng mẹ đừng thanh lý máy tính vội. Con hứa, lần sau con sẽ không để thầy giáo phải nghi ngờ con nữa."

Nói xong, anh đi thẳng vào phòng, đóng cửa lại và mở sách giáo khoa ra. Dưới ánh đèn bàn, Mạnh bắt đầu viết lại những bảng cửu chương, những quy tắc đổi dấu căn bản mà anh đã hổng kiến thức từ lâu. Anh không còn thấy xấu hổ vì học lại những thứ tiểu học, vì anh biết, muốn xây tháp cao thì nền móng phải thật vững chắc. Ở một nơi khác, Hiền cũng đang ngồi bên bàn học, cô đang biên soạn riêng một bộ giáo trình "Siêu căn bản" dành cho Mạnh. Cô mỉm cười, thầm nghĩ: "Gấu đá ạ, anh mà bỏ cuộc thì tôi mới là người buồn nhất đấy."