Tháng Mười Hai, Bắc Kinh đã hoàn toàn chìm trong cái lạnh thấu xương, nhưng tại sân bay quốc tế Thủ Đô, bốn cô gái của nhóm 12 lại đang mang trong mình một ngọn lửa sục sôi. Họ chuẩn bị lên đường sang Tokyo, Nhật Bản để tham dự lễ trao giải Liên hoan phim Sinh viên Châu Á.
Lần đầu tiên trong đời, Hạ Tiểu Diệp được cầm trên tay cuốn hộ chiếu còn thơm mùi mực mới. Cô lóng ngóng kiểm tra túi xách không dưới mười lần, gương mặt vừa háo hức vừa lo sợ. Tố Nhiên thì vẫn vậy, chiếc máy ảnh cơ cũ kỹ treo trước ngực như một vật bất ly thân, nhưng hôm nay cô mặc một chiếc áo măng tô đen cắt may chỉn chu – món quà mà cả nhóm đã cùng góp tiền mua tặng cô cho chuyến đi này.
"Này, mọi người phải giữ thần thái nhé," Hoắc Giai Kỳ vừa đẩy chiếc vali hiệu vừa chỉnh lại chiếc kính râm. "Chúng ta sang đó không chỉ để nhận giải, mà còn để khẳng định vị thế của khoa Truyền thông Trung Quốc đấy."
Lăng Nhất Hàm im lặng nhìn ra cửa sổ máy bay, nơi những đám mây trắng xóa đang lướt qua. Trong túi áo cô là bản thảo kịch bản mới cho dự án phim tốt nghiệp. Với cô, giải thưởng sắp tới chỉ là một tấm vé để cô bước vào những sân chơi lớn hơn, khắc nghiệt hơn.
Tokyo đón họ bằng cơn mưa tuyết nhẹ và ánh đèn neon rực rỡ của khu Shibuya. Khách sạn nơi ban tổ chức sắp xếp nằm ngay trung tâm, sang trọng hơn nhiều so với trí tưởng tượng của Tiểu Diệp.
Đêm trước lễ trao giải, không khí trong phòng của bốn cô gái vô cùng náo nhiệt. Họ được yêu cầu chuẩn bị trang phục trang trọng cho thảm đỏ. Hoắc Giai Kỳ trở thành "chuyên gia tư vấn" bất đắc dĩ. Cô lôi từ trong vali ra bốn bộ váy dạ hội mà chị gái cô đã đặc biệt đặt may riêng cho nhóm.
"Tố Nhiên, cậu không được mặc quần jeans đi nhận giải đâu đấy!" Giai Kỳ la lớn khi thấy Tố Nhiên đang định lén nhét chiếc quần bò vào túi.
"Nhưng cái váy này... nó hở vai quá, tôi không quen," Tố Nhiên nhíu mày, nhìn bộ váy màu xanh rêu bằng lụa satin trên tay.
Tiểu Diệp thì đang loay hoay với đôi giày cao gót mười phân: "Mọi người ơi, nếu mình ngã trên thảm đỏ thì sao? Chắc mình sẽ trở thành trò cười cho cả Châu Á mất."
Nhất Hàm bước đến bên cửa sổ, nhìn xuống dòng người tấp nập phía dưới. Cô mặc bộ váy đen tuyền, kín đáo nhưng sang trọng, tôn lên vẻ thanh lãnh như một đóa hoa tuyết. "Cứ là chính mình thôi. Chúng ta đứng đó vì bộ phim, không phải vì bộ váy."
Ngày lễ trao giải diễn ra tại một nhà hát cổ kính ở trung tâm Tokyo. Khi bước chân lên thảm đỏ, ánh đèn flash từ các phóng viên quốc tế nháy liên hồi khiến Tiểu Diệp lóa mắt. Cô run rẩy bám chặt lấy tay Tố Nhiên. Tố Nhiên siết nhẹ tay bạn, gương mặt cô bình thản nhưng đôi mắt lại sắc sảo quan sát mọi thứ xung quanh. Cô không nhìn vào ống kính của các phóng viên, mà nhìn vào cách họ điều chỉnh tiêu cự, cách họ bắt sáng – bản năng của một tay máy chuyên nghiệp không bao giờ ngủ quên.
Trong hội trường lớn, giữa hàng trăm sinh viên ưu tú đến từ Nhật Bản, Hàn Quốc, Thái Lan... Nhóm 12 trông thật nổi bật. Khi cái tên "Hơi Thở Từ Đất Sét" được xướng lên ở hạng mục "Phim tài liệu ngắn xuất sắc nhất", cả bốn cô gái sững sờ trong giây lát.
Nhất Hàm là người đầu tiên đứng dậy. Cô dẫn đầu nhóm bước lên bục vinh dự. Cầm chiếc cúp pha lê trên tay, Nhất Hàm nhìn xuống khán phòng, giọng cô vang lên dõng dạc bằng tiếng Anh:
"Bộ phim này không phải chỉ của bốn người chúng tôi. Nó thuộc về những nghệ nhân làng gốm ở Hà Bắc, những người đã dạy chúng tôi rằng: Nghệ thuật thật sự được nhào nặn từ bùn đất và sự kiên trì, không phải từ những phòng thu hào nhoáng."
Dưới khán đài, Tố Nhiên thấy môi mình khẽ run. Cô nhớ lại những ngày vác máy chạy dưới mưa, nhớ vết thương trên chân Tiểu Diệp, nhớ sự hy sinh của Giai Kỳ trước áp lực gia đình. Chiếc cúp này nặng hơn cô tưởng.
Tuy nhiên, sự nổi tiếng luôn đi kèm với những cái bẫy ngọt ngào. Ngay tại buổi tiệc sau lễ trao giải, một nhà sản xuất phim giải trí nổi tiếng của Trung Quốc đã tiếp cận họ.
"Chào các cô gái tài năng," ông ta đưa danh thiếp cho từng người. "Tôi rất ấn tượng với cách các cô xử lý hình ảnh. Công ty tôi đang chuẩn bị một dự án phim thần tượng dài tập. Tôi muốn mời Nhất Hàm làm trợ lý đạo diễn, và Tố Nhiên làm quay phim chính. Thù lao sẽ gấp mười lần những gì các cô có thể kiếm được từ phim tài liệu."
Nhà sản xuất nọ nhìn Giai Kỳ và Tiểu Diệp: "Hai em cũng có thể tham gia vào đội ngũ sản xuất. Với danh tiếng từ giải thưởng này, chúng ta sẽ biến bộ phim sắp tới thành một cú nổ truyền thông."
Hoắc Giai Kỳ mắt sáng rực. Đây chính là thứ cô hằng mơ ước – sự hào nhoáng, tiền bạc và sự công nhận từ giới giải trí thương mại. Nhưng Nhất Hàm lại khẽ cau mày. Cô biết dòng phim thần tượng đó – những kịch bản sáo mòn, những khung hình bóng bẩy nhưng rỗng tuếch.
"Cảm ơn lời mời của ông, nhưng chúng tôi cần thời gian suy nghĩ," Tố Nhiên lên tiếng thay cho cả nhóm khi thấy sự lưỡng lự của Nhất Hàm.
Đêm đó, trong căn phòng khách sạn ở Tokyo, một cuộc tranh luận nảy lửa đã nổ ra.
"Tại sao chúng ta không nhận?" Giai Kỳ lớn tiếng. "Nhất Hàm, cậu chê tiền sao? Đây là cơ hội để chúng ta bước chân vào giới chuyên nghiệp nhanh nhất!"
Nhất Hàm lắc đầu: "Giai Kỳ, đó không phải là con đường tôi chọn. Tôi muốn làm phim có giá trị xã hội, không phải làm những thứ mì ăn liền chỉ để kiếm tiền."
"Nhưng nghệ thuật cũng cần phải ăn chứ!" Giai Kỳ vặc lại. "Cậu có bà nội cần chăm sóc, Tố Nhiên có tiền nhà cần trả, Tiểu Diệp có bố mẹ ở quê. Các cậu định sống bằng lý tưởng đến bao giờ?"
Tiểu Diệp im lặng nhìn hai người bạn. Cô cảm thấy cả hai đều đúng. Tiền thực sự rất quan trọng với cô, nhưng cô cũng nhớ cảm giác thiêng liêng khi quay cụ già nghệ nhân gốm.
Tố Nhiên lúc này mới lên tiếng, giọng cô trầm và chắc chắn: "Chúng ta vừa mới nhận giải thưởng về sự chân thực, giờ lại đi làm một bộ phim giả dối chỉ để lấy tiền sao? Giai Kỳ, cậu có tiền, cậu có thể không hiểu, nhưng với tôi – một kẻ thèm tiền hơn bất cứ ai ở đây – tôi cũng cảm thấy lời mời này có mùi của sự lợi dụng. Họ không cần tài năng của chúng ta, họ cần cái danh tiếng 'đạt giải quốc tế' để đánh bóng cho dự án của họ."
Nhất Hàm nhìn Tố Nhiên, một sự đồng cảm sâu sắc hiện lên trong mắt hai người. Họ là hai thái cực: một kẻ mơ mộng đỉnh cao, một kẻ thực tế gai góc, nhưng ở điểm giao nhau, họ đều tôn trọng cái "tâm" của người cầm máy.
Buổi tối ở Tokyo kết thúc trong sự trầm mặc. Giai Kỳ giận dỗi bỏ đi ngủ sớm. Tiểu Diệp lén ra ban công nhìn tuyết rơi.
Sáng hôm sau, trước khi ra sân bay về nước, Tố Nhiên rủ Nhất Hàm đi bộ ra khu chợ cá Tsukiji. Giữa tiếng rao hò của những người lao động, giữa mùi cá tươi và sự hối hả của cuộc sống mưu sinh, Tố Nhiên đưa máy ảnh lên chụp một người phụ nữ đang miệt mài xẻ cá.
"Cậu thấy không?" Tố Nhiên nói, mắt vẫn nhìn vào ống ngắm. "Cuộc đời thật vốn dĩ đã đủ đẹp rồi. Chúng ta không cần phải tô vẽ thêm những thứ lấp lánh giả tạo."
Nhất Hàm mỉm cười, cô lấy cuốn sổ tay ra, gạch bỏ một dòng trong kịch bản cũ và viết đè lên đó: Lấy sự thật làm gốc.
Họ trở về Bắc Kinh, mang theo chiếc cúp pha lê và cả những vết rạn nứt đầu tiên trong định hướng nghề nghiệp. Nhưng chính những vết rạn đó mới tạo nên hình hài của sự trưởng thành. Giải thưởng quốc tế không biến họ thành những ngôi sao chỉ sau một đêm, mà nó đặt họ trước một thử thách lớn hơn: Giữ mình trước sự cám dỗ của hào quang.
Khi chiếc máy bay hạ cánh xuống sân bay Thủ Đô, gió mùa đông lại thổi mạnh. Bốn cô gái bước ra, mỗi người mang một tâm thế khác nhau, nhưng chiếc túi đựng máy ảnh trên vai Tố Nhiên vẫn nặng trĩu những thước phim chưa quay. Cuộc hành trình 52 chương của họ chỉ mới đi được một phần năm, và bão tố thực sự của giới giải trí Trung Quốc vẫn đang chờ họ phía trước.