MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Lĩnh Hoa Hồng GaiChương 8: CHIẾC LỒNG KÍNH

Bản Lĩnh Hoa Hồng Gai

Chương 8: CHIẾC LỒNG KÍNH

1,722 từ · ~9 phút đọc

Bắc Kinh bước vào những ngày cuối thu, lá ngân hạnh rụng vàng rực cả một góc sân trường Đại học Truyền thông. Thế nhưng, vẻ đẹp thơ mộng ấy không chạm được tới tâm trạng đang đóng băng của Hoắc Giai Kỳ. Suốt buổi học sáng nay, cô ngồi thẫn thờ, đôi mắt vốn sắc sảo giờ chỉ nhìn chăm chằm vào một điểm vô định trên mặt bàn. Trên màn hình điện thoại đặt cạnh tay cô là một email gửi từ bộ phận tuyển sinh của một trường kinh tế danh tiếng tại London, kèm theo đó là tin nhắn dứt khoát của chị gái: "Hồ sơ đã được duyệt. Tháng Một em bay. Đừng phí thời gian vào mấy trò quay phim vô bổ đó nữa."

Đối với gia đình họ Hoắc, việc Giai Kỳ học truyền thông chỉ là một bước đệm để cô "tu tâm dưỡng tính", còn tương lai của cô đã được định sẵn trên những con số và những bản hợp đồng thương mại.

"Giai Kỳ? Cậu có nghe tôi nói gì không?"

Tiếng của Lăng Nhất Hàm vang lên làm Giai Kỳ giật mình. Nhất Hàm đang chỉ vào bản phân cảnh mới, lông mày khẽ nhíu lại. Tố Nhiên và Hạ Tiểu Diệp cũng đang nhìn cô với ánh mắt lo lắng.

"À... tôi hơi mệt. Mọi người cứ bàn tiếp đi," Giai Kỳ uể oải đáp, rồi thình lình cô đứng dậy, vơ lấy chiếc túi xách đắt tiền và bước thẳng ra khỏi lớp mà không đợi giảng viên cho phép.

Ba người còn lại nhìn nhau. Tố Nhiên nhận ra có gì đó không ổn. Sự lười biếng của Giai Kỳ thường mang nét thong dong, nhưng hôm nay, nó mang màu sắc của sự tuyệt vọng.

Đêm đó, Bắc Kinh đổ một cơn mưa rào trái mùa. Nước mưa xối xả gột rửa những con ngõ nhỏ, làm không khí càng thêm tái tê. Tố Nhiên đang ở studio làm thêm thì nhận được điện thoại từ Tiểu Diệp, giọng cô ấy run rẩy:

"Nhiên ơi, chị của Giai Kỳ vừa gọi cho mình hỏi Giai Kỳ có ở chỗ tụi mình không. Cậu ấy bỏ nhà đi từ chiều, điện thoại không liên lạc được. Chị ấy mắng mình thậm tệ, nói là tại tụi mình lôi kéo Giai Kỳ vào mấy chuyện không đâu nên cậu ấy mới hư hỏng..."

Tố Nhiên buông chiếc máy ảnh xuống, lòng thắt lại: "Cậu gọi cho Nhất Hàm đi. Tôi biết Giai Kỳ có thể ở đâu rồi."

Tố Nhiên nhớ lại một lần Giai Kỳ say rượu đã từng lảm nhảm về một nơi mà cô cảm thấy tự do nhất. Đó không phải là những quán bar sang trọng ở Tam Lý Truân, mà là sân thượng của một khu chung cư cũ nát ở ngoại ô – nơi cô từng trốn gia đình để tự tay chụp những tấm ảnh đầu tiên bằng chiếc máy phim rẻ tiền năm mười sáu tuổi.

Hai tiếng sau, dưới cơn mưa tầm tã, ba cô gái hội ngộ tại chân tòa nhà cũ kỹ. Nhất Hàm tóc tai bết bát vì nước mưa, Tiểu Diệp thì run rẩy trong chiếc áo khoác mỏng, còn Tố Nhiên thì dẫn đầu, leo lên những bậc cầu thang bộ tối tăm.

Khi cánh cửa sân thượng mở ra, họ thấy Giai Kỳ đang ngồi bệt trên nền xi măng ướt đẫm. Cô không khóc, chỉ để mặc nước mưa dội xuống gương mặt xinh đẹp. Chiếc máy ảnh Mirrorless đắt tiền bị vứt sang một bên, ống kính lấm lem bùn đất.

"Cậu điên rồi à? Ngồi đây để chết rét sao?" Tố Nhiên quát lên, chạy lại kéo Giai Kỳ dậy.

Giai Kỳ đẩy Tố Nhiên ra, giọng cô khản đặc: "Mấy người đến đây làm gì? Về đi! Tôi chẳng còn gì để quay phim với các người nữa đâu. Tôi sắp phải đi London, sắp phải đi làm một con búp bê trong tủ kính của chị tôi rồi."

Lăng Nhất Hàm bước tới, cô không an ủi mà nhìn thẳng vào mắt Giai Kỳ, giọng nói lạnh lùng nhưng đanh thép: "Cậu định từ bỏ như vậy sao? Cái Hoắc Giai Kỳ kiêu ngạo, cái người dám mượn cả quán bar để nhóm chúng ta quay phim đâu rồi? Hóa ra cậu cũng chỉ là một đứa trẻ to xác, hễ gặp chuyện là trốn chạy."

"Nhất Hàm, đừng nói vậy mà!" Tiểu Diệp vội can ngăn, rồi cô chạy đến ôm chầm lấy Giai Kỳ, mặc cho nước mưa thấm sang cả người mình. "Giai Kỳ ơi, tụi mình không cho cậu đi đâu. Nếu cậu không muốn đi, tụi mình sẽ cùng cậu tìm cách mà."

Giai Kỳ lúc này mới vỡ òa. Cô gục đầu vào vai Tiểu Diệp mà khóc nức nở. Những giọt nước mắt kìm nén bao năm dưới sự áp đặt của gia đình giờ đây tuôn ra như suối. Cô kể về việc mình bị so sánh với người chị hoàn hảo ra sao, về việc sở thích nhiếp ảnh bị coi là "rác rưởi" thế nào.

Tố Nhiên đứng nhìn cảnh tượng đó, bàn tay cô nắm chặt. Cô hiểu rằng, mỗi người trong nhóm họ đều có một "nhà tù" riêng. Cô là cái nghèo, Nhất Hàm là trách nhiệm, Tiểu Diệp là kỳ vọng, còn Giai Kỳ chính là sự áp đặt.

Gần sáng, mưa ngớt dần. Tố Nhiên quyết định không để Giai Kỳ về nhà. Cô dẫn cả ba về căn phòng thuê chật hẹp của mình. Đây là lần đầu tiên ba cô tiểu thư, người thành phố bước chân vào không gian sống của Tố Nhiên.

Căn phòng chỉ rộng chưa đầy 15 mét vuông, đồ đạc giản dị nhưng ngăn nắp. Mùi mì tôm và mùi nước rửa ảnh thoang thoảng. Tố Nhiên lôi ra ba bộ quần áo cũ của mình cho mọi người thay.

"Xin lỗi nhé, chỗ này hơi chật," Tố Nhiên nói, tay bận rộn đun nước.

Giai Kỳ mặc chiếc áo phông bạc màu của Tố Nhiên, ngồi bó gối trên giường, nhìn quanh: "Tố Nhiên, cậu sống ở đây thật sao? Sao cậu có thể... mạnh mẽ như vậy?"

Tố Nhiên đưa cho mỗi người một ly trà gừng nóng, thản nhiên đáp: "Vì tôi không có sự lựa chọn. Nếu tôi không mạnh mẽ, tôi sẽ bị Bắc Kinh này nuốt chửng. Cậu cũng vậy thôi Giai Kỳ, cậu có sự lựa chọn, chỉ là cậu có dám đánh đổi hay không."

Nhất Hàm nhấp một ngụm trà, nhìn Giai Kỳ: "Ngày mai, chúng tôi sẽ cùng cậu về gặp chị gái cậu."

"Không được đâu, chị ấy đáng sợ lắm..." Giai Kỳ lắc đầu.

"Sợ cái gì? Tụi mình có bốn người cơ mà," Tiểu Diệp nắm tay Giai Kỳ, ánh mắt kiên định lạ thường. "Tụi mình sẽ đưa cho chị ấy xem bộ phim 'Vệt Sáng Neon'. Tụi mình sẽ chứng minh rằng cậu có tài năng, và cậu thực sự hạnh phúc khi ở đây."

Sáng hôm sau, chiếc xe đạp điện của Tố Nhiên và chiếc xe buýt chở ba người còn lại dừng trước cổng biệt thự nhà họ Hoắc. Hoắc Giai Kỳ hít một hơi thật sâu, lần đầu tiên cô không đi vào bằng dáng vẻ lười biếng, mà là một tư thế hiên ngang, bên cạnh là ba người bạn "kỳ lạ" của mình.

Cuộc đối thoại với người chị gái diễn ra trong phòng khách sang trọng. Chị của Giai Kỳ nhìn ba cô gái với ánh mắt khinh miệt: "Các cô đến đây để làm gì? Để cổ xúy cho sự nổi loạn của em gái tôi sao?"

Tố Nhiên bước lên, cô không hề run sợ trước sự giàu sang của đối phương. Cô mở laptop, đặt lên bàn: "Chúng tôi đến để cho chị thấy em gái chị đã làm được gì. Đây không phải là trò chơi, đây là thành quả lao động nghiêm túc."

Đoạn phim "Vệt Sáng Neon" vang lên. Những khung hình lung linh, những góc quay đầy cảm xúc và đặc biệt là sự góp sức hậu cần tuyệt vời của Giai Kỳ hiện lên rõ nét. Chị gái Giai Kỳ im lặng, ánh mắt bà dần thay đổi khi thấy một Giai Kỳ rất khác trên màn hình – một cô gái đầy sức sống, tỉ mỉ xịt từng làn khói nghệ thuật, ánh mắt rạng rỡ niềm đam mê mà bà chưa bao giờ thấy ở nhà.

"Chị thấy đó," Nhất Hàm lên tiếng, giọng nói trầm ổn. "Giai Kỳ có thể không giỏi kinh tế như chị, nhưng trong giới truyền thông, cậu ấy là một mảnh ghép không thể thiếu. Chị ép cậu ấy đi, là chị đang giết chết một tài năng."

Tiểu Diệp cũng thêm vào: "Chị ơi, Giai Kỳ rất yêu chị, nhưng cậu ấy cũng rất yêu ống kính. Xin chị cho cậu ấy một cơ hội."

Sau một hồi im lặng kéo dài tưởng như vô tận, chị gái Giai Kỳ nhìn sang cô em gái đang đứng run rẩy nhưng ánh mắt đầy khẩn thiết. Bà thở dài, gập chiếc laptop lại:

"Tháng Một này... cô không cần bay nữa. Nhưng với một điều kiện, kết thúc năm nhất, bài tập của nhóm các cô phải đạt điểm tuyệt đối của khoa. Nếu không, đừng trách tôi."

Giai Kỳ vỡ òa, cô lao đến ôm chầm lấy chị mình. Ba cô gái đứng bên cạnh cũng thở phào nhẹ nhõm, nụ cười rạng rỡ hiện trên môi.

Bước ra khỏi căn biệt thự, ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu xuống con đường rộng thênh thang.

"Này, mọi người nghe chưa? Phải đạt điểm tuyệt đối đấy nhé!" Giai Kỳ reo lên, cô lại trở về với vẻ sang chảnh thường ngày nhưng lần này là một sự tự tin thật sự.

"Biết rồi, bà cô ạ. Lo mà đi mượn địa điểm cho bài tập tới đi," Tố Nhiên cười, gõ nhẹ vào đầu Giai Kỳ.

Họ cùng nhau đi bộ về phía trạm xe buýt. Bốn cô gái, bốn hoàn cảnh sống khác nhau, giờ đây đã cùng chung một nhịp đập. Căn phòng thuê của Tố Nhiên đêm qua, cơn mưa trên sân thượng, và bát mì tôm ăn chung đã trở thành những mảnh ký ức không bao giờ quên.