MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Lĩnh Hoa Hồng GaiChương 9: VỰC THẲM

Bản Lĩnh Hoa Hồng Gai

Chương 9: VỰC THẲM

1,760 từ · ~9 phút đọc

Tin tức về việc nhóm 12 không chỉ minh oan được vụ đạo nhái mà còn đạt điểm xuất sắc trong bài tập đầu khóa lan nhanh khắp khoa Truyền thông như một cơn gió lạ. Giữa một môi trường mà sự cạnh tranh luôn hiện hữu dưới lớp vỏ bọc xã giao, sự thành công của bốn cô gái với bốn cá tính hoàn toàn khác biệt trở thành một chủ đề bàn tán sôi nổi.

Sáng thứ Hai, khi Tố Nhiên còn đang ngáp ngắn ngáp dài vì vừa kết thúc ca làm đêm tại studio, một người đàn ông trung niên với phong thái nghệ sĩ lãng tử đã đứng chờ sẵn ở cửa phòng thực hành. Đó là thầy Mạnh, một đạo diễn phim tài liệu có tiếng đang thỉnh giảng tại trường.

"Các em là nhóm thực hiện bộ phim 'Vệt Sáng Neon' đúng không?" Thầy Mạnh mỉm cười, ánh mắt dừng lại ở chiếc máy ảnh cơ cũ kỹ trên vai Tố Nhiên. "Tôi có một dự án phim tài liệu ngắn về cuộc sống của những người thợ làm gốm cuối cùng ở làng gốm cổ vùng núi phía Tây tỉnh Hà Bắc. Tôi đang thiếu một nhóm trợ lý hiện trường có tâm huyết và không ngại khổ. Các em có hứng thú không? Tất nhiên, đây là công việc có thù lao, nhưng điều kiện sống ở đó sẽ rất tệ."

Tố Nhiên và Lăng Nhất Hàm nhìn nhau. Ánh mắt Nhất Hàm lóe lên sự phấn khích của một kẻ khao khát chất liệu thực tế cho nghệ thuật, còn Tố Nhiên lại đang tính toán về số tiền thù lao đủ để cô trang trải tiền thuê nhà trong ba tháng tới.

"Chúng em nhận ạ!" Hạ Tiểu Diệp reo lên, gương mặt hớn hở. Với một cô gái tỉnh lẻ như cô, việc được đi thực tế với một đạo diễn nổi tiếng là cơ hội ngàn năm có một để làm đẹp hồ sơ xin việc sau này.

Chỉ có Hoắc Giai Kỳ là khẽ rùng mình khi nghe đến hai chữ "vùng núi". Nhưng nhìn sự quyết tâm của ba người bạn, cô chỉ biết tặc lưỡi: "Được rồi, coi như đi dã ngoại đổi gió vậy."

Chuyến xe khách cũ kỹ lọc cọc lăn bánh rời khỏi Bắc Kinh hoa lệ, đưa bốn cô gái tiến sâu vào vùng núi non trùng điệp của Hà Bắc. Càng đi xa, những tòa nhà cao tầng càng thưa thớt dần, thay vào đó là những con đường đất đỏ bụi mù mịt và những dãy nhà gạch cũ kỹ lúp xúp dưới chân núi.

Sau sáu tiếng đồng hồ hành xác trên xe, họ dừng chân tại một ngôi làng nằm chênh vênh bên sườn núi. Không khí ở đây loãng và lạnh hơn hẳn Bắc Kinh. Giai Kỳ nhìn xuống đôi giày hiệu của mình đã bám đầy bùn đất, lại nhìn căn nhà cổ mà họ sẽ tá túc trong một tuần tới, mặt cô tái mét.

"Không có nhà vệ sinh riêng sao? Lại còn phải ngủ chung trên một cái sập gỗ à?" Giai Kỳ thảng thốt khi thấy "phòng khách sạn" của mình.

"Giai Kỳ, cậu bớt kêu ca đi. Ở đây là vùng sâu vùng xa, có chỗ ngủ ấm là may rồi," Nhất Hàm lạnh lùng đáp, tay đã bắt đầu lôi máy ảnh ra để ghi lại những thước phim tư liệu đầu tiên về những lò gốm cũ đang tỏa khói nghi ngút.

Tiểu Diệp nhanh nhẹn quét dọn căn phòng, vừa làm vừa cười hì hì: "Để mình trải chăn cho, chăn này thơm mùi nắng lắm. Giai Kỳ ngồi nghỉ đi, để mình đun nước nóng cho cậu rửa mặt."

Sự tận tụy của Tiểu Diệp luôn là liều thuốc an thần cho cả nhóm. Tố Nhiên nhìn Tiểu Diệp lụi cụi dưới bếp lò, bỗng cảm thấy có chút kỳ lạ. Cách Tiểu Diệp nhóm lửa, cách cô ấy cầm chiếc gáo gỗ múc nước dường như rất thuần thục, không giống như một cô gái lớn lên hoàn toàn ở thành phố như lời cô ấy từng kể. Nhưng Tố Nhiên không hỏi, cô biết mỗi người đều có những khoảng lặng không muốn chạm tới.

Công việc thực tế bắt đầu khắc nghiệt hơn họ tưởng. Thầy Mạnh yêu cầu họ phải hòa nhập hoàn toàn vào cuộc sống của người dân làng gốm. Nhất Hàm đảm nhận việc phỏng vấn các nghệ nhân già, cô phải ngồi hàng giờ trong những xưởng gốm đầy bụi đất để lắng nghe những câu chuyện đời, chuyện nghề. Gương mặt thanh sạch của cô giờ đây thường xuyên lấm lem những vết bùn xám.

Tố Nhiên thì vác máy quay chạy khắp các triền đồi để tìm góc quay bình minh trên những lò gốm cổ. Vai cô đau nhức, đôi tay chai sần thêm vì phải bê vác thiết bị trên những địa hình hiểm trở. Có những lúc cô suýt trượt chân xuống vực, nhưng vẫn khăng khăng bảo vệ chiếc máy ảnh trong lòng như bảo vệ sinh mạng.

Giai Kỳ, lần đầu tiên trong đời, phải đóng vai trò hậu cần thực sự. Cô phải đi bộ quãng đường dài xuống chân núi để mua thực phẩm và nước uống cho cả đoàn. Đôi bàn chân phồng rộp khiến cô bật khóc giữa rừng, nhưng khi nhìn thấy Nhất Hàm vẫn kiên trì làm việc dưới cái nóng của lò gốm, nhìn Tố Nhiên lầm lũi trong sương sớm, Giai Kỳ lại gạt nước mắt đứng dậy đi tiếp. Sự kiêu kỳ của tiểu thư nhà họ Hoắc đang dần bị cái nắng, cái gió của vùng núi mài mòn.

Tuy nhiên, đỉnh điểm của sự khó khăn là vào ngày thứ tư, khi một trận mưa lớn đổ xuống khiến toàn bộ khu vực lò gốm bị ngập, đe dọa làm hỏng những mẻ gốm quan trọng nhất mà thầy Mạnh đang quay phim.

"Nhanh lên! Giúp các bác vận chuyển gốm vào kho!" Thầy Mạnh hô lớn.

Bốn cô gái không ai bảo ai, lập tức lao vào màn mưa. Nhất Hàm không còn giữ kẽ, cô cùng các nghệ nhân già bê những chiếc bình gốm nặng trịch. Tố Nhiên dùng áo khoác che cho máy quay, một tay vẫn giữ chặt chân máy để quay lại cảnh tượng hỗn loạn nhưng đầy xúc động này. Giai Kỳ và Tiểu Diệp chạy đôn chạy đáo khuân vác những bao đất sét.

Trong lúc hỗn loạn, Tiểu Diệp bỗng nhiên trượt chân ngã vào đống gốm vỡ. Máu chảy ròng ròng trên bắp chân cô, nhưng Tiểu Diệp không kêu lên một tiếng, cô nghiến răng đứng dậy, tiếp tục đẩy chiếc xe rùa chứa đầy gốm vào chỗ khô ráo.

"Tiểu Diệp, cậu điên à! Chân cậu chảy máu kìa!" Giai Kỳ hét lên, chạy lại đỡ lấy xe.

"Không sao đâu Giai Kỳ, giúp các bác xong đã. Đống gốm này là cả gia tài của họ đấy!" Tiểu Diệp hét lại trong tiếng mưa, ánh mắt cô lúc đó rực lên một sự thấu cảm kỳ lạ.

Tối hôm đó, khi mọi việc đã ổn định, cả bốn cô gái ngồi quây quần bên bếp lửa để sưởi ấm. Tố Nhiên đang băng bó vết thương cho Tiểu Diệp. Căn phòng im lặng, chỉ có tiếng củi nổ lách tách.

"Tiểu Diệp," Tố Nhiên vừa thắt nút băng vừa hỏi, giọng cô trầm xuống. "Cậu không phải sinh ra ở Bắc Kinh đúng không?"

Tiểu Diệp cúi đầu, im lặng một lúc lâu rồi khẽ gật đầu. Giọng cô nhỏ như tiếng gió thoảng qua khe cửa: "Thực ra... nhà mình ở một làng quê nghèo miền Trung. Bố mẹ mình gom góp cả đời mới mua được một căn hộ nhỏ cũ kỹ ở ngoại ô Bắc Kinh chỉ để mình có cái hộ khẩu mà đi học. Mình luôn nói dối là người thành phố vì mình sợ... sợ bị mọi người coi thường, sợ không hòa nhập được với những người tài giỏi như các cậu."

Nhất Hàm dừng việc lau ống kính, cô nhìn Tiểu Diệp với ánh mắt dịu dàng hiếm thấy: "Đồ ngốc. Cậu nghĩ tụi mình chơi với cậu vì cái hộ khẩu sao?"

Giai Kỳ cũng vứt chiếc gương soi xuống, cô tiến lại ngồi cạnh Tiểu Diệp, đặt tay lên vai cô bạn: "Cậu nhìn tôi đi, có tiền, có hộ khẩu Bắc Kinh xịn, nhưng tôi có biết làm gì đâu? Lúc nãy nếu không có cậu, tôi chắc đã ngồi khóc giữa đám bùn rồi. Cậu là người mạnh mẽ nhất nhóm này đấy, Tiểu Diệp ạ."

Tiểu Diệp ngẩng đầu lên, nước mắt nhạt nhòa: "Thật không?"

"Thật," Tố Nhiên dứt khoát. "Ở đây không có người thành phố hay người tỉnh lẻ. Chỉ có bốn đứa điên đang cùng vác máy quay đi làm phim giữa rừng thôi."

Cả bốn cùng cười xòa. Bí mật cuối cùng cũng được gỡ bỏ, gánh nặng trong lòng Tiểu Diệp bấy lâu nay tan biến theo làn khói bếp. Đêm đó, giữa vùng núi Hà Bắc hoang sơ, bốn cô gái ngủ chung trên một cái sập gỗ chật hẹp, hơi ấm từ người này truyền sang người kia, xua tan cái lạnh lẽo của đại ngàn.

Hành trình thực tế này không chỉ cho họ những thước phim tài liệu quý giá về làng gốm, mà còn giúp họ nhìn thấu được bản ngã của chính mình. Nhất Hàm học được cách lắng nghe thay vì chỉ quan sát; Tố Nhiên học được cách chia sẻ gánh nặng thay vì chỉ gánh vác một mình; Giai Kỳ học được giá trị của lao động; và Tiểu Diệp học được cách tự hào về nguồn gốc của mình.

Ngày họ rời làng gốm, các nghệ nhân già đã tặng mỗi người một chiếc bình gốm nhỏ tự tay họ làm. Thầy Mạnh nhìn bốn học trò của mình, hài lòng gật đầu: "Các em đã có thứ quan trọng nhất của người làm truyền thông: đó là sự thấu cảm với nhân vật. Bộ phim này chắc chắn sẽ rất thành công."

Trên chuyến xe khách trở về Bắc Kinh, Tố Nhiên mở máy ảnh ra, xem lại những đoạn phim quay cảnh Tiểu Diệp lao đi trong mưa. Cô biết, bộ phim này không chỉ là về những thợ làm gốm, mà nó còn ghi lại sự trưởng thành của chính bốn người họ – những mảnh đời lệch tâm đang dần xoay chung một trục.