MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Ngã Trong Bóng TốiChương 7: LẦN THEO DẤU MÁU

Bản Ngã Trong Bóng Tối

Chương 7: LẦN THEO DẤU MÁU

945 từ · ~5 phút đọc

Trần Vũ tỉnh dậy trong bệnh viện sau ba ngày hôn mê, nhưng thứ đầu tiên anh cảm nhận được không phải là cơn đau từ những vết bỏng, mà là một sự trống rỗng đến tận cùng. Ánh sáng trắng của phòng bệnh làm anh chói mắt, nó quá sạch sẽ, quá tương phản với cái thực tại đen tối mà anh vừa bước qua.

Hạ Vy ngồi bên cạnh giường, đôi mắt cô trũng sâu vì thiếu ngủ. Thấy Vũ mở mắt, cô vội vàng đứng dậy, nhưng anh đã ngăn cô lại bằng một ánh nhìn lạnh lẽo. Ánh nhìn đó không còn sự do dự hay nỗi đau, nó chỉ còn lại một ý chí sinh tồn cực đoan.

"Lý Nam chết rồi phải không?" Vũ hỏi, giọng anh khàn đặc.

"Xác của ông ta đã được nhận dạng qua hồ sơ nha khoa. Vụ nổ đã xóa sạch mọi thứ khác," Vy cúi đầu. "Đội trưởng đang chịu áp lực rất lớn. Họ muốn đình chỉ công tác của anh vì... vì tình trạng tâm lý không ổn định."

Vũ nhếch môi, một nụ cười không có chút hơi ấm. "Họ đúng đấy. Một người vừa phát hiện ra cha mình là kẻ giết em trai mình thì làm sao có thể tỉnh táo?"

"Anh tin lời Lý Nam sao?" Vy nắm lấy tay anh. "Hắn là một kẻ tâm thần, hắn muốn thao túng anh!"

Vũ giật tay ra, anh ngồi dậy, mặc kệ những ống truyền dịch đang găm vào da thịt. "Tin hay không không còn quan trọng. Quan trọng là Kẻ Sưu Tầm muốn tôi tin điều đó. Hắn muốn tôi trở thành một kẻ không còn gì để mất, một kẻ giống như hắn. Và hắn đã thành công."

Đêm đó, Trần Vũ lẳng lặng rời khỏi bệnh viện. Anh không về nhà, cũng không đến đồn cảnh sát. Anh tìm đến một căn hộ áp mái lụp xụp ở khu phố cảng, nơi anh từng dùng làm văn phòng riêng để nghiên cứu những vụ án chưa có lời giải.

Trên bức tường của căn phòng, Vũ bắt đầu dán những mảnh giấy, những bức ảnh và tọa độ mới nhất thu được từ đám cháy. Dãy tọa độ dẫn anh đến một bãi rác công nghiệp ở phía Nam thành phố – nơi chuyên xử lý các phế phẩm y tế.

Vũ tự băng bó vết thương, mặc vào chiếc áo khoác đen dài và lấy ra một chiếc điện thoại dùng một lần. Anh bấm một dãy số mà anh đã thề sẽ không bao giờ liên lạc lại: số của một "môi giới thông tin" trong thế giới ngầm tên là Lão Què.

"Tôi cần biết ai đã đặt hàng bộ xương và các thiết bị y tế bảo quản trong hai tuần qua," Vũ nói ngay khi đầu dây bên kia bắt máy.

"Chà, chuyên gia Vũ? Nghe nói anh vừa chết hụt mà," giọng Lão Què khàn đặc tiếng khói thuốc. "Tin này đắt đấy. Và anh biết quy luật rồi, thông tin đổi bằng thông tin."

"Tôi sẽ cho ông biết vị trí của kho hàng mà đội đặc nhiệm sắp cất vó vào tuần tới. Đổi lại, cho tôi cái tên."

Sự im lặng kéo dài vài giây. "Kẻ đặt hàng không lộ mặt, nhưng hắn dùng một tài khoản ngân hàng ảo có nguồn gốc từ một bệnh viện tâm thần đã đóng cửa: Bệnh viện Thanh Xuân."

Vũ sững người. Bệnh viện Thanh Xuân là nơi mẹ anh đã điều trị trầm cảm sau khi em trai anh mất tích, và cũng là nơi bà đã tự sát hai năm sau đó. Mọi con đường đều dẫn về quá khứ, như một vòng lặp địa ngục mà Kẻ Sưu Tầm đã sắp đặt sẵn.

Anh rời căn hộ, băng qua những con hẻm tối tăm để tránh sự giám sát của cảnh sát. Anh biết Hạ Vy chắc chắn đang tìm mình, nhưng giờ đây cô là ánh sáng, và ánh sáng chỉ làm lộ ra những vết sẹo mà anh muốn giấu kín.

Vũ đến bệnh viện tâm thần bỏ hoang Thanh Xuân khi trời đã về khuya. Tòa nhà cũ kỹ nằm lọt thỏm giữa những lùm cây rậm rạp, những ô cửa sổ vỡ vụn trông như những con mắt đen ngòm đang quan sát anh.

Khi anh bước qua cánh cổng sắt han rỉ, mùi của thuốc tẩy nồng nặc bỗng nhiên xuất hiện, dù nơi này đã bỏ hoang hàng chục năm. Trên bức tường gạch ngay lối vào, một dòng chữ lớn được viết bằng sơn nhũ bạc – thứ sơn đã phủ lên nạn nhân đầu tiên:

"BẢN NGÃ LÀ MỘT CON QUỶ. CHÀO MỪNG CON TRAI TRỞ VỀ NHÀ."

Vũ siết chặt khẩu súng trong túi áo. Anh nhận ra Kẻ Sưu Tầm không chỉ biết về em trai, về cha, mà hắn còn biết cả những bí mật kinh hoàng nhất về mẹ anh. Có lẽ, "Kẻ Sưu Tầm" không phải là một người lạ. Hắn là một phần của gia đình anh, một bóng ma từ quá khứ đang đòi nợ.

Từ gác hai của tòa nhà, một tiếng đàn piano vang lên. Bản "Moonlight Sonata" – bản nhạc mà mẹ anh thường chơi mỗi khi lên cơn trầm cảm.

Vũ bước lên cầu thang, từng bậc gỗ rên rỉ dưới chân anh. Anh không còn sợ hãi. Nỗi sợ đã bị thay thế bằng một cơn đói khát sự thật đến điên cuồng.

Hồi 2 của cuộc chơi đã chính thức bắt đầu: Trần Vũ không còn là người đi săn, anh là một kẻ báo thù đang lao vào cái bẫy lớn nhất đời mình.