Âm thanh của bản nhạc piano càng lúc càng rõ rệt, nó len lỏi qua những kẽ nứt của bức tường vôi vữa, lạnh lẽo và sắc lẹm như một lưỡi dao cứa vào thính giác. Trần Vũ bước đi giữa hành lang tầng hai, nơi những chiếc giường bệnh rỉ sét bị vứt chỏng chơ. Mùi thuốc tẩy nồng nặc đến mức khiến mắt anh cay xè, một thứ mùi nhân tạo cố tình khơi gợi lại những ký ức kinh hoàng nhất về những ngày anh đến thăm mẹ.
Anh dừng lại trước phòng bệnh số 204. Cánh cửa gỗ có ô kính nhỏ mờ đục. Tiếng đàn phát ra từ bên trong.
Vũ không đạp cửa. Anh từ từ xoay nắm đấm. Một luồng ánh sáng xanh loét từ những bóng đèn huỳnh quang chập chờn hắt ra. Giữa phòng, một người đàn ông mặc bộ đồ bệnh nhân trắng muốt đang ngồi bên chiếc đàn piano điện. Hắn quay lưng về phía cửa, đôi tay gầy guộc lướt trên phím đàn với một sự điêu luyện đến lạ lùng.
"Mẹ tôi rất ghét khi ai đó chơi sai nốt thứ mười hai của bản nhạc này," Vũ nói, giọng anh bình thản một cách đáng sợ. Anh đứng tựa lưng vào khung cửa, tay vẫn thủ sẵn trong túi áo khoác.
Tiếng đàn đột ngột dừng lại. Người đàn ông từ từ quay đầu. Hắn không đeo mặt nạ. Gương mặt hắn gầy gò, đôi mắt sâu hoắm và làn da tái nhợt như thiếu ánh sáng mặt trời lâu ngày. Đó là bác sĩ tâm thần Phan, người từng trực tiếp điều trị cho mẹ Vũ mười năm trước.
"Trần Vũ... cậu trưởng thành hơn tôi tưởng," Phan nở một nụ cười méo mó. "Cậu có bao giờ tự hỏi, tại sao mẹ cậu lại chọn cách ra đi ở chính gian phòng này không?"
"Ông là 'Kẻ Sưu Tầm'?" Vũ tiến lại gần, ánh mắt anh găm chặt vào đối phương.
Phan bật cười, tràng cười khùng khục trong cổ họng như tiếng sỏi cọ vào nhau. "Tôi? Không. Tôi chỉ là một người canh giữ những mảnh ký ức. Kẻ Sưu Tầm... hắn vĩ đại hơn thế nhiều. Hắn là người đã cho tôi thấy rằng, cái ác không nằm ở hành động, mà nằm ở sự im lặng."
Vũ lao tới, túm lấy cổ áo Phan, ấn mạnh hắn vào chiếc đàn piano khiến những nốt nhạc chát chúa vang lên. "Hắn là ai? Hắn đang giữ em trai tôi ở đâu?"
Phan không hề sợ hãi, hắn nhìn thẳng vào mắt Vũ với một vẻ thương hại. "Cậu vẫn tin là nó còn sống sao? Hay cậu đang cố bám víu vào cái ảo tưởng đó để không phải đối mặt với sự thật rằng chính sự yếu đuối của cậu đã giết chết nó? Đêm đó, nếu cậu không mải đọc cuốn sách về tâm lý học hành vi, nếu cậu chạy ra sớm hơn năm phút..."
Bốp!
Vũ vung nắm đấm vào mặt Phan. Cú đấm chứa đựng mười năm kìm nén khiến gã bác sĩ ngã nhào xuống sàn, máu tươi chảy ra từ khóe miệng. Nhưng Phan vẫn cười, tiếng cười càng lúc càng lớn hơn.
"Đúng rồi! Đó chính là bản ngã của cậu! Sự bạo lực, nỗi căm hận!" Phan gào lên. "Hắn nói đúng, cậu là tác phẩm hoàn hảo nhất. Một chuyên gia tâm lý mang trong mình trái tim của một kẻ sát nhân!"
Đột nhiên, chiếc máy nghe nhạc giấu dưới gầm đàn piano tự động bật lên. Một giọng nói vang lên, lần này là tiếng của một đứa trẻ: "Anh Vũ ơi... em lạnh quá... cứu em..."
Vũ khựng lại. Toàn thân anh run rẩy. Đó chính xác là giọng của Phong. Không thể là giả được. Anh buông Phan ra, điên cuồng tìm kiếm nguồn phát âm thanh.
"Dưới sàn nhà!" Phan hét lên, gương mặt lộ rõ vẻ phấn khích.
Vũ nhìn xuống. Một ô gạch dưới chân anh hơi lún xuống. Anh dùng hết sức cạy nó lên. Bên dưới không có đứa trẻ nào, chỉ có một chiếc bộ đàm đang phát tín hiệu. Và cạnh đó, một chiếc máy đo nhịp tim đang hiển thị một con số đang giảm dần: 60... 58... 56...
"Cái gì đây?" Vũ gầm lên.
"Đó là nhịp tim của 'món quà' tiếp theo," Phan đứng dậy, lau máu trên mặt. "Ở dưới hầm của bệnh viện này có một buồng oxy. Nhịp tim đó là của một người đang lịm đi vì thiếu khí. Cậu có 5 phút để tìm ra mật mã cửa hầm. Mật mã nằm trong cuốn hồ sơ bệnh án của mẹ cậu... thứ mà cậu đã đốt đi năm xưa."
Vũ cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt. Anh không hề đốt cuốn hồ sơ đó, anh đã giấu nó đi. Nhưng làm sao hắn biết?
"Hạ Vy đang ở đó đấy, Vũ ạ," Phan bồi thêm một cú sốc cuối cùng. "Cô cảnh sát nhỏ bé của cậu đã tìm đến đây trước anh. Và cô ấy đã chọn hy sinh bản thân để vào đó tìm em trai cậu."
Trần Vũ không kịp suy nghĩ thêm. Anh lao ra khỏi phòng, chạy như điên xuống tầng hầm tối tăm. Phía sau anh, bác sĩ Phan lẳng lặng rút một ống tiêm ra, đâm thẳng vào cổ mình. Trước khi gục xuống, gã thầm thì: "Màn kịch chính thức bắt đầu rồi, chủ nhân."
Dưới hầm, không khí lạnh lẽo và đặc quánh. Vũ đứng trước một cánh cửa thép dày lạnh ngắt. Trên bảng điện tử là dòng chữ: NHẬP NGÀY CÁI CHẾT CỦA SỰ THẬT.
Vũ đứng lặng người. Ngày cái chết của sự thật? Là ngày em trai anh mất tích? Hay là ngày anh bắt đầu nói dối chính mình? Tim anh đập loạn xạ, mồ hôi chảy ròng ròng trên gương mặt tái nhợt. Anh nhìn thấy qua ô kính nhỏ của cửa hầm, Hạ Vy đang nằm bất tỉnh bên trong, và cạnh cô là một chiếc bình oxy đang cạn dần.
Bản ngã của một người hùng và bản ngã của một kẻ báo thù đang gào thét trong đầu anh. Nếu anh chọn sai, anh sẽ mất tất cả.