MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Ngã Trong Bóng TốiChương 9: CÁI GIÁ CỦA SỰ THẬT

Bản Ngã Trong Bóng Tối

Chương 9: CÁI GIÁ CỦA SỰ THẬT

1,109 từ · ~6 phút đọc

Tiếng máy đo nhịp tim từ chiếc bộ đàm vẫn phát ra những tiếng bíp... bíp... đều đặn nhưng thưa dần. 50... 48... 45... Mỗi nhịp giảm xuống như một nhát búa nện thẳng vào dây thần kinh của Trần Vũ. Qua ô cửa kính nhỏ hẹp của cánh cửa thép, anh thấy Hạ Vy đang nằm nghiêng, lồng ngực cô phập phồng yếu ớt. Bên cạnh cô, một chiếc đồng hồ cát lớn đang chảy những hạt cát đen cuối cùng.

"NHẬP NGÀY CÁI CHẾT CỦA SỰ THẬT."

Dòng chữ đỏ trên màn hình điện tử như đang nhạo báng trí tuệ của anh. Trần Vũ áp đôi bàn tay run rẩy lên mặt thép lạnh ngắt. Đầu óc anh quay cuồng với hàng loạt con số. Ngày 14 tháng 5 – đêm em trai mất tích? Hay ngày 20 tháng 10 – ngày mẹ anh tự sát?

"Nghĩ đi Vũ! Mày là chuyên gia giải mã hành vi mà!" Anh tự gầm thét trong tâm trí.

Nhưng rồi, anh chợt nhớ lại lời của bác sĩ Phan: Mật mã nằm trong cuốn hồ sơ bệnh án của mẹ cậu... thứ mà cậu đã đốt đi. Đêm mẹ mất, Vũ đã tìm thấy nhật ký của bà. Trong đó có một dòng chữ bị nhòe bởi nước mắt: "Sự thật đã chết vào ngày tôi chọn im lặng để bảo vệ chồng mình." Đó là ngày cha anh gây ra tai nạn. Ngày mùng 9 tháng 7.

Vũ run rẩy nhập: 0907.

Cạch.

Tiếng chốt cửa thủy lực vang lên khô khốc. Cánh cửa thép nặng nề từ từ hé mở. Một luồng khí lạnh lẽo và mùi hóa chất nồng nặc tràn ra. Vũ lao vào bên trong, bỏ qua mọi sự cẩn trọng.

"Hạ Vy! Vy ơi!" Anh bế xốc cô lên. Gương mặt cô trắng bệch, môi tím tái vì thiếu oxy trầm trọng.

Nhưng ngay khi anh chạm vào người cô, Vũ nhận thấy một điều kinh khủng. Tay Vy không hề bị trói. Cô đang ôm khăng khăng một chiếc hộp kim loại nhỏ trước ngực. Trên hộp có một sợi dây mảnh nối trực tiếp vào một thiết bị đặt trên sàn nhà.

Đó không phải là bình oxy. Đó là một hệ thống kích nổ bằng áp suất. Chỉ cần Vy ngừng thở, hoặc nhịp tim của cô giảm xuống dưới mức 40, mạch điện sẽ đóng.

"Vũ..." Hạ Vy khẽ mở mắt, hơi thở của cô chỉ còn là những tiếng rít nhỏ. "Anh... anh không nên... vào đây..."

"Đừng nói gì cả, Vy! Anh sẽ đưa em ra!" Vũ cuống cuồng tìm cách tháo gỡ sợi dây, nhưng đôi tay anh – đôi tay từng giải phẫu tâm lý những kẻ sát nhân điềm tĩnh nhất – giờ đây lại run rẩy không kiểm soát được.

"Vũ... nhìn kìa..." Vy chỉ tay về phía góc tối của căn hầm.

Dưới ánh đèn pin lờ mờ, Vũ thấy một bóng người nhỏ bé đang ngồi bó gối trong một chiếc lồng sắt treo lơ lửng. Đó là một đứa trẻ, mặc bộ đồ y hệt Phong năm xưa. Đứa trẻ đó đang cầm một chiếc điều khiển từ xa.

"Phong?" Vũ thốt lên, hy vọng cháy bùng lên trong tuyệt vọng.

Nhưng khi đứa trẻ ngẩng đầu lên, Vũ nhận ra đó chỉ là một nạn nhân khác – một đứa trẻ lang thang bị hung thủ bắt về và tẩy não. Đứa trẻ nhìn Vũ với ánh mắt vô hồn, rồi từ từ nhấn nút trên chiếc điều khiển.

Nút bấm không kích nổ bom. Nó kích hoạt một hệ thống loa phóng thanh khắp tòa nhà. Giọng của Kẻ Sưu Tầm vang lên, lần này tràn đầy sự hân hoan độc địa:

"Lựa chọn đi, Trần Vũ. Để cứu cô cảnh sát này, ngươi phải cắt sợi dây màu đỏ. Nhưng sợi dây đó đồng thời sẽ kích hoạt hệ thống hỏa thiêu cái lồng sắt kia. Đứa bé đó sẽ chết thay cho cô ta. Ngươi chọn công lý, hay chọn sự cứu rỗi cá nhân? Ngươi chọn người cộng sự bên cạnh, hay chọn hình bóng của đứa em trai mà ngươi đã bỏ mặc?"

"Không..." Vũ khuỵu xuống giữa hai lựa chọn nghiệt ngã.

Hạ Vy nắm chặt lấy tay Vũ, cô nhìn vào mắt anh, một cái nhìn thanh thản đến đau lòng. Cô biết anh đang nghĩ gì. Cô biết đứa bé trong lồng chính là cái bóng của em trai anh mà anh đã tìm kiếm suốt 10 năm.

"Vũ... cứu... đứa bé..." Vy thầm thì, những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt lấm lem.

"Không! Anh không thể mất thêm ai nữa!" Vũ gào lên.

Nhưng Hạ Vy đã dùng chút sức tàn cuối cùng, cô đẩy mạnh Vũ ra phía cái lồng sắt và tự mình giật phăng sợi dây nối với hộp kim loại trên ngực.

"KHÔNGGGG!"

Một tiếng nổ nhỏ vang lên, không phải bom lớn, mà là một lượng nhỏ thuốc nổ đặt ngay trong hộp kim loại để phá hủy trái tim của người cầm nó. Hạ Vy đổ gục xuống sàn nhà, máu đỏ thẫm loang ra, nhuộm đỏ cả tà áo khoác của Vũ.

Cùng lúc đó, chiếc lồng sắt rơi xuống, cánh cửa lồng mở ra. Đứa bé hoảng sợ chạy thoát ra ngoài hành lang.

Vũ ôm lấy cơ thể đang nguội dần của Hạ Vy. Anh gào thét tên cô giữa căn hầm vắng lặng, nhưng đáp lại chỉ là tiếng cười lẫy lừng của Kẻ Sưu Tầm vang vọng qua loa phóng thanh.

"Vy... tỉnh lại đi... Vy..."

Hạ Vy không bao giờ tỉnh lại nữa. Cô đã chọn cái chết để bảo vệ bản ngã cuối cùng của anh, để anh không trở thành một kẻ giết người. Nhưng đối với Trần Vũ, sự hy sinh này còn tàn khốc hơn cả cái chết.

Kẻ Sưu Tầm đã lấy đi người duy nhất tin tưởng anh, người duy nhất là sợi dây liên kết giữa anh và thế giới ánh sáng.

Trong bóng tối của căn hầm, Trần Vũ đứng dậy. Máu của Hạ Vy vẫn còn nóng trên tay anh. Đôi mắt anh không còn nước mắt, chỉ còn một màn sương đen kịt. Anh không còn là chuyên gia tâm lý Trần Vũ nữa.

Anh nhặt khẩu súng của Vy lên, nạp đạn.

"Ngươi muốn thấy bản ngã thật sự của ta sao?" Vũ thì thầm vào khoảng không, giọng anh lạnh lẽo như từ cõi chết trở về. "Được thôi. Ta sẽ cho ngươi thấy."

Chương 9 khép lại với cái chết của Hạ Vy – một mất mát không thể bù đắp, chính thức đẩy Trần Vũ vào con đường của một "kẻ hành pháp bóng đêm".