Đây là nội dung chi tiết cho Chương 10. Đây là chương khép lại giai đoạn 1, nơi sự thật kinh hoàng về việc bị giám sát được phơi bày, đẩy kịch tính lên đỉnh điểm.
CHƯƠNG 10: CON MẮT TRONG BÓNG TỐI
Tiếng nổ từ căn hộ của Hoàng vẫn còn ù vang trong màng nhĩ khi Vũ và Linh kịp lao ra khỏi tòa nhà. Ngọn lửa bốc lên ngùn ngụt phía sau, thiêu rụi mọi manh mối mà Hoàng "Quạ" vừa tiết lộ. Vũ run rẩy nhìn đôi bàn tay mình; chúng không dính máu, nhưng chúng đang ám mùi khói của một cái chết vừa xảy ra ngay trước mắt.
"Hắn không chỉ là một độc giả," Vũ thầm thì, giọng lạc đi giữa tiếng còi cứu hỏa. "Hắn là đạo diễn. Và tôi... tôi chỉ là con rối đang múa theo kịch bản của hắn."
Linh không nói gì, cô lẳng lặng lái xe đưa anh trở về căn hộ áp mái. Cô biết nơi này không còn an toàn, nhưng họ cần một điểm tựa để xâu chuỗi lại những gì Hoàng đã nói. Thuật ngữ ngành sự kiện, sự thù hận từ quá khứ, và cái chết của nạn nhân thứ hai... tất cả đều xoay quanh Vũ.
Về đến nhà, Vũ ngồi xuống bàn làm việc một cách máy móc. Anh nhìn vào chiếc laptop đã bị cảnh sát trả lại nhưng bị niêm phong phần mềm. Anh chợt nhớ lại cảm giác rùng mình mỗi đêm khi viết lách. Một ý nghĩ điên rồ nảy ra trong đầu anh.
"Linh, tắt hết đèn đi," Vũ ra lệnh, giọng đầy kiên quyết.
"Anh định làm gì?"
"Hắn biết tôi viết gì trước khi tôi đăng tải. Hắn biết chúng ta đang nói gì trong căn phòng này. Nếu không phải là hacker, thì chỉ có một khả năng duy nhất."
Vũ bật ứng dụng camera trên điện thoại, bật chế độ quay đêm và bắt đầu rà soát từng ngóc ngách trong căn phòng tối om. Anh lướt qua đống sách, gầm giường, rồi dừng lại ở một vị trí không ai ngờ tới: Chiếc đồng hồ treo tường cũ kỹ – món quà tân gia từ một người bạn cùng lớp đại học mà anh đã quên tên.
Qua màn hình điện thoại, một đốm sáng màu đỏ cực nhỏ, mỏng manh như tia máu, đang nhấp nháy bên trong con số 6.
Vũ cảm thấy tim mình như rụng rời. Anh với tay lấy chiếc ghế, trèo lên và giật phăng chiếc đồng hồ xuống. Với một nhát đập mạnh vào cạnh bàn, lớp vỏ nhựa vỡ tan, lộ ra một bộ vi mạch tinh vi cùng ống kính camera siêu nhỏ đang hướng thẳng về phía bàn làm việc của anh.
"Hắn đã xem mình viết mỗi ngày..." Vũ nghẹn ngào. "Hắn xem tôi đau đớn, xem tôi hoảng loạn, xem tôi nặn ra từng chữ để giết người."
Anh nhìn vào ống kính nhỏ xíu đó, biết rằng ở phía bên kia màn hình, kẻ sát nhân đang mỉm cười. Một cảm giác bị xâm phạm tột cùng khiến Vũ gào lên, anh định giẫm nát bộ vi mạch nhưng Linh đã kịp ngăn lại.
"Đừng! Nếu anh phá nó, hắn sẽ biết chúng ta đã phát hiện ra. Hãy để hắn tưởng rằng hắn vẫn còn quyền kiểm soát," Linh nói, hơi thở cô gấp gáp.
Cô cầm bộ vi mạch lên, soi dưới ánh đèn pin. Ở mặt sau của tấm bảng mạch, có một dòng chữ nhỏ được khắc bằng laser, lạnh lùng và chuyên nghiệp:
"PROPERTY OF THE SHOWRUNNER - SCENE 10: THE DISCOVERY" (Tài sản của Người điều hành chương trình - Cảnh 10: Sự khám phá)
Vũ ngã khuỵu xuống sàn. Hắn không gọi đây là chương truyện. Hắn gọi đây là "Cảnh phim". Hắn đã dàn dựng căn phòng này, cuộc đời của Vũ thành một phim trường đẫm máu. Và sự kiện anh phát hiện ra chiếc camera này... cũng nằm trong kịch bản của hắn.
"Linh... chúng ta không phải đang điều tra vụ án," Vũ ngước lên nhìn cô, đôi mắt đầy vẻ tuyệt vọng. "Chúng ta đang tham gia một show truyền hình thực tế của một kẻ điên. Và hắn vừa kết thúc Giai đoạn 1."
Đúng lúc đó, chiếc máy tính bảng trên giường vang lên một âm thanh lạ. Không phải tiếng email, mà là tiếng vỗ tay lẹt bẹt được ghi âm sẵn. Một tin nhắn mới hiện lên màn hình:
"Diễn xuất tuyệt vời cho cảnh cuối của Giai đoạn 1. Bây giờ, hãy chuẩn bị cho Giai đoạn 2: Truy đuổi. Nhân vật tiếp theo sẽ khiến anh phải thực sự đổ mồ hôi đấy, nhà văn của tôi."