MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBẢN THẢO ĐẪM MÁUChương 2: KHI ĐỜI THỰC ĐẠO VĂN

BẢN THẢO ĐẪM MÁU

Chương 2: KHI ĐỜI THỰC ĐẠO VĂN

590 từ · ~3 phút đọc

Vũ bị đánh thức không phải bởi tiếng báo thức, mà bởi tiếng còi xe cảnh sát hú vang dội từ phía đại lộ và tiếng đập cửa rầm rầm của bà chủ nhà trọ đòi tiền điện. Anh uể oải ngồi dậy, đầu đau như búa bổ vì dư vị của cà phê đặc và sự thiếu ngủ kinh niên.

Như một thói quen vô thức, Vũ với tay lấy chiếc điện thoại màn hình đã nứt vỡ, lướt qua các dòng tin tức buổi sáng. Một tiêu đề đỏ rực trên trang báo mạng lớn nhất khiến anh khựng lại, hơi thở dường như đông cứng:

“RÚNG ĐỘNG VỤ ÁN MẠNG TRONG NGÕ HẺM: NẠN NHÂN BỊ CẮT CỔ, HIỆN TRƯỜNG ĐỂ LẠI DẤU VẾT KỲ LẠ.”

Vũ bật dậy nhanh đến mức làm đổ cả ly mì tôm dở từ tối qua. Run rẩy, anh nhấn vào bài báo. Những dòng chữ nhảy múa trước mắt anh như những con dòi:

“...Vào lúc 4 giờ sáng nay, người dân tại ngõ 404 đã phát hiện thi thể một người đàn ông trung niên. Theo thông tin ban đầu từ phía điều tra, nạn nhân tử vong do một vết cắt sắc lẹm ở vùng cổ. Điểm kỳ quái nhất là trong lòng bàn tay nạn nhân có một chiếc nắp chai bia bị bóp méo...”

Máu trong người Vũ như chảy ngược.

Ngõ 404. Vết cắt cổ. Nắp chai bia.

Tất cả đều nằm trong bản thảo anh vừa viết xong lúc 3 giờ sáng. Một bản thảo chưa hề được gửi đi, chưa hề được đăng tải, thậm chí chưa một ai trên thế giới này được đọc ngoài anh.

"Không thể nào... Chỉ là trùng hợp thôi. Chắc chắn là trùng hợp," Vũ lẩm bẩm, mồ hôi lạnh vã ra như tắm.

Anh lao đến bàn làm việc, mở chiếc laptop vẫn còn ấm nóng. Những dòng chữ trong tệp tin mang tên "Ban_thao_moi_Final.docx" vẫn nằm im lìm ở đó. Anh so sánh từng chữ một với bài báo. Tình tiết trùng khớp đến mức sởn gai ốc. Ngay cả vị trí nạn nhân dựa lưng vào bức tường rêu mốc cũng không sai một li.

Bỗng nhiên, một suy nghĩ xẹt qua khiến Vũ lạnh sống lưng: Nếu có ai đó biết được nội dung này, họ sẽ nghĩ gì? Họ sẽ nghĩ anh là hung thủ, hoặc ít nhất là kẻ đồng lõa. Nhưng làm sao hắn có thể đọc được suy nghĩ của anh? Hay hắn đã ở trong căn phòng này?

Vũ đưa mắt nhìn quanh căn hộ chật chội. Cửa sổ vẫn đóng kín, khóa cửa chính vẫn cài then. Thế nhưng, cảm giác bị theo dõi từ tối qua lại ập đến, mãnh liệt hơn bao giờ hết.

Đúng lúc đó, một âm báo email vang lên giữa không gian tĩnh lặng.

Người gửi: Unknown ([email protected]) Tiêu đề: Chương 1 rất tuyệt!

Vũ run rẩy click vào. Nội dung chỉ vỏn vẹn một dòng:

"Vết cắt của tôi có đủ gọn gàng như anh mong muốn không, nhà văn? Đừng để độc giả phải chờ lâu, tôi đang đợi Chương 2 của anh đấy."

Chiếc điện thoại trên tay Vũ rơi xuống sàn nhà. Cùng lúc đó, tiếng đập cửa lại vang lên, nhưng lần này không phải giọng bà chủ nhà.

"Cảnh sát đây! Anh Vũ, đề nghị anh mở cửa để phối hợp điều tra!"

Vũ đứng chôn chân giữa phòng. Anh nhận ra, trò chơi quỷ quyệt này không còn nằm trên trang giấy nữa. Nó đã bắt đầu nuốt chửng cuộc đời anh.