Tiếng khóa cửa lạch cạch vang lên khô khốc. Vũ bị áp giải ra khỏi căn hộ trong ánh mắt tò mò, xì xào của những người hàng xóm. Anh chưa kịp rửa mặt, chiếc áo sơ mi nhăn nhúm đầy mùi khói thuốc càng làm anh trông giống một kẻ tội phạm vừa thực hiện xong hành vi đê hèn.
Căn phòng thẩm vấn tại đồn cảnh sát lạnh lẽo với ánh đèn tuýp trắng dã chiếu thẳng vào mặt. Đối diện Vũ là Đại úy Nam – một người đàn ông có đôi mắt sắc như dao cau và gương mặt không chút biểu cảm. Trên bàn, ngoài chiếc máy ghi âm đang nhấp nháy đèn đỏ, là tập hồ sơ hiện trường còn vương mùi mực mới.
"Anh Vũ, anh giải thích thế nào về việc này?" Nam đẩy một tấm ảnh hiện trường ra trước mặt Vũ.
Trong ảnh, thi thể nạn nhân ở ngõ 404 trông còn thảm khốc hơn những gì Vũ tưởng tượng. Nhưng thứ khiến anh kinh hãi nhất chính là góc chụp: Nó giống hệt như góc nhìn mà anh đã miêu tả trong bản thảo.
"Tôi... tôi không biết. Đó chỉ là một sự trùng hợp," Vũ lắp bắp, giọng khô khốc.
"Trùng hợp?" Nam bật cười, một nụ cười không hề có sự vui vẻ. "Ngõ 404 là một khu vực hẻo lánh, camera an ninh hỏng đã ba tháng. Cách thức gây án bằng vết cắt đặc thù này chưa từng xuất hiện trong hồ sơ tội phạm của chúng tôi. Và cái nắp chai bia... Tại sao lại là nắp chai bia, anh Vũ?"
Vũ im lặng. Anh không thể nói rằng đó là "chữ ký nghệ thuật" mà anh vừa nghĩ ra trong lúc say xỉn.
"Chúng tôi đã thu giữ laptop của anh," Nam nói tiếp, giọng trầm xuống đầy đe dọa. "Kỹ thuật viên báo cáo rằng tập tin bản thảo của anh được lưu lần cuối vào lúc 3 giờ 15 phút sáng. Vụ án mạng được xác định xảy ra vào khoảng từ 3 giờ đến 4 giờ sáng. Anh viết về cái chết của một người đúng lúc người đó đang chết thật ngoài đời. Anh là nhà văn, hay là kẻ tiên tri?"
"Tôi bị cài bẫy! Có kẻ đã gửi email cho tôi!" Vũ hét lên, định chồm tới nhưng bị viên cảnh sát đứng sau ấn vai xuống ghế.
"Email nặc danh à? Một mô-típ quá cũ kỹ cho một tiểu thuyết gia hết thời như anh." Nam lắc đầu. "Kỹ thuật kiểm tra hòm thư của anh rồi. Không có email nào từ 'Người hâm mộ số 1' cả. Hòm thư đến của anh trống rỗng kể từ tối qua."
Vũ bàng hoàng. Không thể nào! Anh tận mắt đọc nó cơ mà? Một luồng điện chạy dọc sống lưng anh. Hắn không chỉ giết người, hắn còn có khả năng xóa sạch dấu vết kỹ thuật số. Hắn muốn cô lập anh, biến anh thành kẻ tâm thần phân liệt trong mắt cảnh sát.
"Nạn nhân là ông Trần, một người vô gia cư. Ông ta không có kẻ thù, không có tài sản. Tại sao anh lại chọn ông ta làm nhân vật chính cho 'vở kịch' máu me của mình?"
"Tôi không chọn ông ta! Tôi thậm chí còn không biết ông ta tồn tại!"
"Nhưng anh cần một cú hích để nổi tiếng trở lại, đúng không?" Nam châm một điếu thuốc, phả khói vào mặt Vũ. "Một nhà văn giết người để lấy chất liệu sáng tác... Đó sẽ là tiêu đề nóng nhất trên các mặt báo. Anh đã đạt được mục đích rồi đấy, Vũ ạ. Hiện tại, anh là nghi phạm duy nhất và lớn nhất."
Vũ nhìn xuống đôi bàn tay mình đang run rẩy. Anh chợt nhận ra mình đang rơi vào đúng cái bẫy "phòng kín" mà mình thường giăng ra cho các nhân vật. Chỉ khác là lần này, không có thám tử nào đến cứu anh. Anh chính là kẻ phản diện trong mắt cả thế giới.
"Chương tiếp theo anh định viết gì?" Nam ghé sát tai Vũ, thì thầm. "Liệu sẽ có thêm một cái xác nữa để anh chứng minh sự vô tội... hay để anh hoàn tất bộ sưu tập của mình?"