Vũ không ngủ. Cả đêm anh thức trắng bên chiếc máy tính bảng của kẻ nặc danh. Cảm giác tội lỗi vì đã viết ra kịch bản cho nạn nhân thứ hai khiến lồng ngực anh thắt lại, nhưng sự tò mò của một nhà văn trinh thám lại đang bùng cháy. Anh cần biết kẻ này là ai, và hắn có thực sự là một "vị thần" có thể thực hiện mọi điều anh viết hay không.
"Mày muốn máu à? Được, vậy thì hãy thử làm điều này xem."
Vũ xóa sạch đoạn văn về "liều thuốc độc ngấm dần vào tim" mà anh vừa gõ trong lúc hoảng loạn. Anh quyết định đặt ra một bài toán không tưởng. Anh sẽ viết về một cái chết mà không một kẻ sát nhân bình thường nào có thể thực hiện được trong thực tế mà không để lại dấu vết hay bị bắt ngay lập tức.
Anh hít một hơi sâu, ngón tay gõ mạnh lên màn hình.
Trích bản thảo Chương 2 (Bản sửa đổi): "Nạn nhân thứ hai là một gã đàn ông giàu có, kẻ sở hữu căn biệt thự kiên cố nhất vùng ngoại ô. Nhưng hắn không chết vì súng hay dao. Hắn bị sát hại ngay trong thư phòng đóng kín bởi một món đồ vật không tưởng: Một chiếc lông vũ bằng vàng nguyên chất đâm xuyên qua màng nhĩ. > Chiếc lông vũ đó không phải là hung khí thông thường, nó là một món cổ vật nặng nề nhưng sắc lẹm, được đặt lại trên bàn làm việc như một vật trưng bày sau khi đã lấy mạng chủ nhân. Không có dấu vết đột nhập, không có vân tay, chỉ có mùi hương của loài hoa tử đằng thoang thoảng trong không khí."
Vũ dừng lại, nở một nụ cười méo mó. Một chiếc lông vũ bằng vàng? Đó là thứ chỉ tồn tại trong thần thoại hoặc các bảo tàng cực kỳ nghiêm ngặt. Việc sát hại một người bằng một vật phẩm như thế mà không để lại dấu vết đột nhập vào một căn biệt thự kiên cố là điều vô lý về mặt vật lý lẫn logic thực tế.
"Để xem mày thực hiện kiểu gì, 'Người hâm mộ số 1'."
Vũ tắt máy, ném chiếc máy tính bảng sang góc giường. Anh hy vọng rằng sự vô lý này sẽ khiến tên sát nhân chùn bước, hoặc ít nhất là buộc hắn phải lộ diện để tranh luận với anh về tính khả thi của "cốt truyện".
Sáng hôm sau, Vũ thức dậy bởi tiếng chuông điện thoại. Không phải cảnh sát Nam, mà là biên tập viên của một tờ báo lá cải mà anh từng cộng tác.
"Vũ! Anh tái xuất rồi đúng không? Anh biết gì về vụ án ở biệt thự họ Lâm không?"
Vũ thấy tim mình như ngừng đập. Anh lao đến chiếc tivi cũ, bật kênh tin tức địa phương.
Trên màn hình là cảnh quay từ xa về một căn biệt thự nguy nga đang bị phong tỏa bởi hàng chục xe cảnh sát. Phóng viên hiện trường đang nói với giọng run rẩy:
"...Một vụ án mạng kỳ lạ nhất trong lịch sử điều tra vừa xảy ra tại biệt thự của doanh nhân Lâm. Nạn nhân được tìm thấy đã tử vong trong phòng đọc sách khóa kín. Theo nguồn tin riêng của chúng tôi, hung khí là một cổ vật cực kỳ quý hiếm hình lông vũ bằng vàng bị mất cắp từ một cuộc triển lãm tuần trước. Tại hiện trường, cảnh sát còn phát hiện một chi tiết kỳ quái: Căn phòng nồng nặc mùi hoa tử đằng dù trong vườn không hề trồng loại hoa này..."
Vũ ngã khuỵu xuống sàn nhà. Chiếc máy tính bảng ở góc giường chợt sáng lên. Một dòng tin nhắn mới xuất hiện, ngay phía dưới đoạn văn "vô lý" của anh:
"Thách thức rất thú vị. Chi phí để lấy được chiếc lông vũ đó hơi cao, nhưng nụ cười của anh khi đọc tin tức này chắc chắn là xứng đáng. Đừng đánh giá thấp khả năng của một 'độc giả' trung thành. Nào, chúng ta sang Chương 3 chứ? Tôi nghĩ đã đến lúc chúng ta cần một nhân vật nữ."
Vũ nôn mửa ngay tại chỗ. Anh không chỉ là người viết kịch bản, anh đã trở thành một vị thần chết đúng nghĩa. Mỗi suy nghĩ điên rồ của anh giờ đây đều trở thành một sắc lệnh tử hình không thể rút lại.