MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBẢN THẢO ĐẪM MÁUChương 7: NGƯỜI DUY NHẤT CÒN TIN TƯỞNG

BẢN THẢO ĐẪM MÁU

Chương 7: NGƯỜI DUY NHẤT CÒN TIN TƯỞNG

700 từ · ~4 phút đọc

Vũ hé mở cửa, sợi dây xích bảo vệ vẫn cài chặt. Qua khe hở hẹp, mùi nước hoa thanh nhẹ của người phụ nữ đối diện xộc vào, át đi cái mùi ẩm mốc bủa vây căn phòng suốt mấy ngày qua.

Linh không giống những biên tập viên Vũ từng gặp. Cô không có vẻ ngoài mệt mỏi hay ánh nhìn soi mói. Đôi mắt cô to, đen láy và toát lên một sự thông minh sắc sảo đến mức như thể cô có thể nhìn thấu qua lớp cửa gỗ để thấy được sự hoảng loạn bên trong anh.

"Tôi không tiếp khách. Bản thảo tôi đã bị cảnh sát thu giữ rồi," Vũ nói bằng giọng khàn đặc.

"Tôi không đến vì bản thảo cũ. Tôi đến vì 'Lời nguyền của nhà văn' đang xôn xao trên mạng," Linh bình tĩnh đáp, đôi mắt không rời khỏi khe cửa. "Và tôi đến vì tôi biết anh không phải là hung thủ, anh Vũ."

Cánh cửa khựng lại. Câu nói của Linh giống như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào sự u mê của Vũ. Anh tháo xích, mở toang cửa.

Linh bước vào, thản nhiên lướt nhìn đống hỗn độn trong phòng. Cô đặt túi xách xuống chiếc bàn gỗ duy nhất rồi quay lại nhìn anh.

"Tại sao cô tin tôi?" Vũ hỏi, giọng run run.

"Vì tôi đã đọc toàn bộ các tác phẩm trước đây của anh, kể cả những truyện ngắn bị từ chối," Linh mở một xấp tài liệu, bên trong là những trang phân tích chi tiết. "Lối viết của Vũ luôn có một sự thương hại dành cho nạn nhân. Anh có thể viết về sự tàn bạo, nhưng anh không có cái tâm lý hưng phấn của kẻ trực tiếp gây ra nó. Hung thủ ngoài kia đang 'trình diễn', còn anh... anh đang bị cầm tù bởi chính sự sáng tạo của mình."

Vũ sững sờ. Lần đầu tiên sau bao nhiêu năm, có một người thực sự "đọc" được tâm hồn anh qua con chữ, chứ không phải chỉ soi xét những vụ án mạng.

Linh tiến lại gần chiếc máy tính bảng của kẻ nặc danh đang đặt trên giường. Vũ định lao ra ngăn cản nhưng Linh đã nhanh hơn. Cô không chạm vào, chỉ nhìn lướt qua màn hình vẫn còn dòng chữ: 'Tôi nghĩ đã đến lúc chúng ta cần một nhân vật nữ'.

Gương mặt Linh không hề biến sắc, trái lại, một nụ cười nhạt xuất hiện trên môi cô.

"Hắn muốn tôi trở thành nạn nhân tiếp theo của anh sao?"

"Cô phải rời khỏi đây ngay!" Vũ gầm lên. "Hắn thực hiện được tất cả! Hắn đã giết người bằng lông vũ vàng ngay trong phòng kín. Cô ở gần tôi là cô sẽ chết!"

"Nếu tôi đi, anh sẽ hoàn toàn mất kiểm soát và sớm muộn gì cũng bị cảnh sát Nam tống vào ngục," Linh khoanh tay, phong thái tự tin lạ kỳ. "Tôi là biên tập viên, Vũ ạ. Công việc của tôi là định hướng cốt truyện. Nếu tên sát nhân kia muốn viết một cuốn tiểu thuyết đời thực, vậy thì chúng ta sẽ cùng nhau viết một cái kết mà hắn không ngờ tới."

Linh ngồi xuống chiếc ghế dựa duy nhất, lấy ra một chiếc bút ghi âm.

"Bây giờ, anh hãy kể cho tôi nghe từ đầu. Không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào, kể cả những email đã bị xóa. Chúng ta sẽ không đi tìm hung thủ theo cách của cảnh sát. Chúng ta sẽ tìm hắn qua 'lỗi logic' trong cách hắn hành văn."

Ánh đèn tuýp trên trần nhà chợt nhấp nháy rồi vụt tắt, để lại căn phòng trong bóng tối lờ mờ. Trong sự im lặng đến đáng sợ, tiếng lật giấy của Linh vang lên đều đặn. Lần đầu tiên sau nhiều ngày, Vũ cảm thấy nhịp tim mình bắt đầu ổn định lại.

Anh không còn đơn độc trong chương truyện đẫm máu này nữa. Nhưng liệu Linh là một đồng minh cứu rỗi, hay cô chính là mảnh ghép hoàn hảo mà kẻ sát nhân đang chờ đợi để hoàn tất "tuyệt tác" của hắn?