Istanbul hiện ra dưới ánh hoàng hôn như một giấc mơ bằng vàng và đá sa thạch. Những ngọn tháp nhọn của các thánh đường vươn cao, đâm xuyên qua màn sương lam của eo biển Bosphorus. Đối với thế giới, đây là nơi giao thoa giữa phương Đông và phương Tây, giữa sự huyền bí của đế chế cũ và hơi thở của thời đại mới. Nhưng đối với Arthur Sterling, thành phố này là một mạng lưới những đường cong và đường thẳng ẩn chứa một cấu trúc toán học phức tạp.
Sterling đặt chân lên bến cảng Galata khi những tiếng chuông chiều vang vọng khắp các ngõ ngách. Ông mang theo chiếc vali quen thuộc và một tâm trí đã được nạp đầy các dữ liệu về Hội Đồng Cơ Khí. Theo danh sách thu được từ chuyến tàu Phương Đông, Istanbul là nơi đặt "Kho Lưu Trữ Số 0" – trung tâm điều phối các tài liệu gốc về những phát minh bị cấm.
Ông không chọn những khách sạn sang trọng dành cho khách du lịch Âu châu. Sterling thuê một căn phòng nhỏ phía trên một xưởng đóng tàu cũ, nơi tiếng búa nện vào gỗ và mùi hắc ín nồng nặc che giấu sự hiện diện của ông. Tại đây, ông bắt đầu trải rộng bản đồ thành phố lên bàn.
"Hệ thống cấp nước cổ đại," Sterling lẩm bẩm, dùng bút chì khoanh tròn khu vực Basilica Cistern. "Nếu muốn che giấu một kho lưu trữ khổng lồ khỏi sự quan sát của chính quyền Ottoman, không có nơi nào lý tưởng hơn những hầm ngầm bị lãng quên dưới lòng đất."
Theo những tính toán về sự sụt lún địa chất không bình thường mà ông đọc được trong các báo cáo địa phương, có một vùng không gian rỗng mới xuất hiện bên dưới khu vực Sultanahmet. Nó không khớp với bất kỳ bản vẽ kiến trúc nào của thời Byzantine hay Ottoman. Đó là một khoảng trống nhân tạo, được xây dựng bằng kỹ thuật cơ khí hiện đại.
Đêm đó, Sterling cải trang thành một thợ sửa ống nước với bộ quần áo bảo hộ dày và một túi dụng cụ nặng trĩu. Ông lẻn vào khu vực lối vào của các bể chứa nước ngầm. Ánh đèn dầu leo lắt soi bóng xuống mặt nước đen kịt, nơi hàng trăm cột đá cẩm thạch sừng sững đứng như những lính canh từ quá khứ.
Sterling không đi theo những lối đi dành cho khách tham quan. Ông sử dụng một thiết bị đo sóng âm cầm tay, gõ nhẹ vào các cột đá để tìm kiếm sự khác biệt trong tần số phản hồi. Sau hai giờ tìm kiếm, ông dừng lại trước một cột đá có điêu khắc hình đầu Medusa lộn ngược.
"Tần số 440 Hertz," Sterling nhận xét khi nghe thấy âm thanh vang hơn bình thường. "Cột đá này rỗng ruột."
Ông không tìm cách phá vỡ lớp đá. Thay vào đó, ông quan sát các rãnh điêu khắc trên khuôn mặt Medusa. Đôi mắt của nữ thần tóc rắn thực chất là hai đĩa xoay bằng đồng được ngụy trang tài tình. Sterling nhớ lại quy luật đối xứng mà ông đã phát hiện tại điền trang Von Helder. Ông xoay con mắt trái về phía Đông 15 độ và con mắt phải về phía Tây 30 độ – tỉ lệ vàng trong hình học không gian.
Rầm rập.
Một mảng tường đá phía sau cột Medusa từ từ lùi lại, tiết lộ một cầu thang xoắn ốc bằng thép không gỉ dẫn xuống sâu hơn. Sterling kiểm tra nồng độ oxy bằng một ngọn nến nhỏ, sau đó bước xuống.
Càng xuống sâu, nhiệt độ càng giảm và không khí trở nên khô ráo một cách kỳ lạ. Cuối cầu thang là một hành lang dài, được chiếu sáng bằng những ống thủy tinh chứa lân quang tỏa ra ánh sáng xanh lục dịu mắt. Đây là một công nghệ chiếu sáng hóa học mà Sterling chưa từng thấy ứng dụng rộng rãi.
Hành lang dẫn đến một căn phòng hình bát giác khổng lồ. Sterling dừng lại ngay tại ngưỡng cửa. Bản năng đặc nhiệm của ông báo động. Sàn nhà không được lát bằng đá thông thường mà bằng những tấm đồng nhỏ, mỗi tấm có khắc một ký hiệu toán học khác nhau.
"Một mê cung hình học," Sterling nói nhỏ, giọng ông vang vọng trong không gian tĩnh mịch.
Ông nhìn lên trần nhà, nơi một ống kính viễn vọng khổng lồ đang thu nhận ánh sáng từ một khe hở nhỏ dẫn lên mặt đất. Ánh sáng mặt trăng chiếu xuống sàn nhà, rọi thẳng vào một tấm đồng mang biểu tượng số Pi (π).
Sterling hiểu ngay cơ chế bảo vệ. Đây là một hệ thống bẫy áp suất dựa trên chuỗi số. Nếu bước sai vào một tấm đồng không nằm trong dãy số logic, hệ thống phòng vệ sẽ kích hoạt.
Ông bắt đầu di chuyển. Bước đầu tiên là số 3. Bước thứ hai là số 1. Bước thứ ba là số 4. Mỗi khi chân Sterling chạm vào tấm đồng chính xác, một tiếng "tách" nhỏ vang lên, báo hiệu một chốt an toàn được giữ lại. Mồ hôi bắt đầu rỉ ra trên trán ông. Chỉ cần một sai sót nhỏ trong việc ghi nhớ dãy số thập phân của π, ông sẽ bị nghiền nát hoặc bị đầu độc bởi những mũi tên ẩn trong vách tường.
Khi bước đến trung tâm căn phòng, Sterling đối mặt với "Kho Lưu Trữ Số 0". Đó là một khối lập phương bằng thép đen, cao khoảng 3 mét, với hàng ngàn ngăn kéo nhỏ được đánh dấu bằng các mật mã màu sắc.
Sterling rút ra một thiết bị nghe trộm âm thanh cơ khí. Ông áp nó vào bề mặt khối lập phương và bắt đầu xoay ổ khóa trung tâm. Ông không nghe nhịp tim của con người, ông nghe nhịp đập của các bánh răng bên trong.
Tích. Tắc. Cạch.
Khối lập phương mở ra như một bông hoa thép đang nở. Bên trong không có vàng bạc, chỉ có những cuộn vi phim và những tập tài liệu được bọc trong lớp da chống ẩm. Sterling nhanh chóng quét mắt qua các tiêu đề: "Dự án truyền năng lượng không dây", "Công thức hợp kim ghi nhớ hình dạng", "Giải phẫu học thần kinh nhân tạo"...
Giữa đống tài liệu, ông tìm thấy một tập hồ sơ đặc biệt có dán nhãn: Chương trình Chọn lọc Nhân tài - Ứng viên số 1: Arthur Sterling.
Ông mở hồ sơ ra. Bên trong là toàn bộ lịch sử đời tôi, từ những trận đánh ở thuộc địa đến những vụ án nhỏ nhất mà ông từng điều tra tại London. Thậm chí, có cả những bản phân tích về thói quen ăn uống, nhịp tim khi căng thẳng và sơ đồ tư duy của ông.
"Chúng ta không nghiên cứu ông để tiêu diệt ông, Arthur. Chúng ta nghiên cứu ông để hoàn thiện ông."
Giọng nói vang lên từ phía trên cao. Sterling lập tức lùi lại, rút súng hướng về phía phát ra âm thanh. Trên một ban công nhỏ nhô ra từ vách đá, một người đàn ông mặc áo choàng đen, đeo mặt nạ hình chim ưng đang đứng nhìn xuống.
"Hội Đồng Cơ Khí không phải là kẻ thù của ông," người đàn ông nói, giọng nói đã được biến đổi qua một thiết bị lọc âm thanh. "Chúng tôi là những kiến trúc sư của tương lai. Thế giới này đang mục nát bởi những chính trị gia tham lam và những giáo phái ngu muội. Chỉ có khoa học và logic mới có thể cứu rỗi nhân loại."
"Bằng cách biến con người thành những cỗ máy không cảm xúc?" Sterling đáp trả, súng vẫn không rời mục tiêu. "Bằng cách ám sát những người như Von Helder hay dùng xác chết làm công cụ thí nghiệm?"
"Đó là những sự hy sinh cần thiết để đạt được bước nhảy vọt. Ông là một người duy lý, Arthur. Ông hiểu rằng trong một phương trình lớn, các biến số nhỏ đôi khi phải bị triệt tiêu để tìm ra đáp số đúng."
"Logic của các người là một sự ngụy biện," Sterling lạnh lùng nói. "Khoa học không có đạo đức chỉ là một thứ vũ khí hủy diệt hàng loạt. Các người không xây dựng tương lai, các người đang xây dựng một nhà tù bằng thép cho nhân loại."
Người đàn ông mặt nạ chim ưng khẽ cười. "Ông vẫn chưa sẵn sàng để gia nhập chúng tôi. Thật đáng tiếc. Tuy nhiên, Kho Lưu Trữ Số 0 không thể rơi vào tay kẻ khác."
Hắn nhấn một nút trên ban công. Toàn bộ căn hầm bắt đầu rung chuyển. Nước từ các bể chứa phía trên bắt đầu tràn xuống thông qua các khe hở. Hội Đồng đã quyết định tiêu hủy kho lưu trữ để bảo mật.
"Hẹn gặp lại ở chương cuối cùng, Arthur," người đàn ông biến mất vào bóng tối của một lối thoát hiểm phía sau ban công.
Nước dâng lên rất nhanh, lạnh buốt và mạnh mẽ. Sterling biết mình chỉ có vài phút trước khi toàn bộ căn phòng bị nhấn chìm. Ông không thể mang theo toàn bộ kho lưu trữ, nhưng ông nhìn thấy tập hồ sơ về bản thân và một cuộn phim mang nhãn "Bản kế hoạch Master".
Ông nhét chúng vào túi chống nước trong áo khoác, rồi nhìn quanh tìm lối thoát. Cầu thang xoắn ốc đã bị chặn bởi một khối đá sập. Lối thoát duy nhất là phía trên trần nhà, nơi ống kính viễn vọng đang hướng lên.
Nước đã dâng đến ngực. Sterling trèo lên khối lập phương thép, rồi dùng sức bật người bám vào giá đỡ của ống kính viễn vọng. Ông leo lên như một con khỉ, từng thớ cơ bắp gồng lên dưới áp lực của nước đang cuốn trôi mọi thứ bên dưới.
Khi leo đến đỉnh của ống kính, ông thấy một nắp đậy bằng kính cường lực. Sterling dùng báng súng đập mạnh, nhưng kính không vỡ. Ông chợt nhận ra áp suất nước bên dưới đang tạo ra một lực đẩy khổng lồ.
Ông đứng chờ cho đến khi nước dâng sát chân mình, tạo ra một buồng áp suất kín. "3... 2... 1..."
Sterling nổ súng vào khung sắt giữ kính. Sức ép của nước từ bên dưới kết hợp với sự phá vỡ cấu trúc của viên đạn đã khiến nắp kính bắn văng ra ngoài như một nút chai sâm panh. Luồng nước đẩy Sterling vọt lên trên, xuyên qua một đường hầm hẹp và bắn thẳng ra ngoài mặt đất.
Ông rơi xuống thảm cỏ của một khu vườn nằm cạnh thánh đường Hagia Sophia, ướt sũng và kiệt sức. Xung quanh ông, thành phố Istanbul vẫn yên bình trong đêm, không ai hay biết về cuộc chiến sinh tử vừa diễn ra dưới lòng đất.
Sterling nằm ngửa mặt lên trời, thở hổn hển. Ông thò tay vào túi áo, cảm nhận tập hồ sơ vẫn còn đó. Trận chiến tại Istanbul đã cho ông thấy một sự thật đáng sợ: Hội Đồng Cơ Khí không chỉ là một tổ chức, chúng là một tư tưởng đang len lỏi vào nền móng của thế giới hiện đại.
Sáng hôm sau, Sterling ngồi tại một quán trà nhỏ ven eo biển Bosphorus. Ông lấy cuộn vi phim ra, soi dưới ánh nắng mặt trời. Những hình ảnh hiện ra không phải là máy móc, mà là bản đồ của các thành phố lớn: London, Paris, Berlin, St. Petersburg. Tại mỗi thành phố đều có một điểm đỏ – những trung tâm tiếp theo của Hội Đồng.
Một người đưa thư đi ngang qua và để lại trên bàn ông một phong bao nhỏ. Sterling mở ra, bên trong là một chiếc huy hiệu hình bánh răng và một dòng chữ ngắn gọn: “Vienna. Ngày 15 tháng 3. Hội nghị Thượng đỉnh Hòa bình. Đừng đến muộn.”
Sterling nhìn dòng nước Bosphorus chảy xiết. Những quân cờ đã được đặt vào vị trí cho một ván cờ cuối cùng. Ông không còn là người quan sát nữa; ông đã trở thành mục tiêu và đồng thời là người duy nhất có khả năng giải mã phương trình hủy diệt này.
"Vienna," Sterling thì thầm. "Nơi mọi thứ bắt đầu, và cũng là nơi mọi thứ phải kết thúc."
Ông đứng dậy, bóng ông đổ dài trên mặt đất, một mình đối diện với cả một đế chế của bóng tối và thép lạnh.