MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Thể Cuối CùngChương 8: VŨ HỘI MÁU Ở VIENNA

Bản Thể Cuối Cùng

Chương 8: VŨ HỘI MÁU Ở VIENNA

2,097 từ · ~11 phút đọc

Vienna vào tháng 3 năm 1895 hiện lên như một bản giao hưởng rực rỡ nhưng chứa đựng những nốt nhạc lạc điệu. Những chiếc xe ngựa sang trọng lăn bánh trên những đại lộ rộng lớn, tiếng nhạc của Strauss vang vọng từ các quán cà phê, và ánh đèn điện mới mẻ lấp lánh trên những tòa nhà kiến trúc Baroque. Tuy nhiên, đằng sau vẻ hoa lệ đó, bầu không khí chính trị đang căng thẳng cực độ. Hội nghị Thượng đỉnh Hòa bình sắp diễn ra, nơi các cường quốc Châu Âu hy vọng sẽ ký kết một hiệp ước nhằm ngăn chặn một cuộc chạy đua vũ trang đang âm ỉ.

Arthur Sterling bước xuống từ chuyến tàu tốc hành với một danh tính mới: Nam tước von Hauer, một nhà đầu tư công nghiệp kín tiếng từ Phổ. Với bộ râu giả được cắt tỉa cầu kỳ và bộ tuxedo may đo hoàn hảo, Sterling hòa mình vào đám đông thượng lưu một cách tự nhiên. Ông biết rằng tại Vienna lần này, Hội Đồng Cơ Khí không chỉ muốn phô trương sức mạnh, chúng muốn thay đổi bản đồ địa chính trị bằng một cú đòn chí mạng.

Ông thuê một căn phòng tại khách sạn Sacher, vị trí lý tưởng để quan sát các hoạt động quanh Cung điện Hofburg. Sterling mở tập hồ sơ ướt sũng mà ông đã cứu được từ hầm ngầm Istanbul. Những dòng mã hóa trên cuộn vi phim, sau khi được ông giải mã bằng phương pháp phân tích tần suất, đã chỉ ra một cái tên: Dự án Chim Ưng Sắt.

"Một cuộc ám sát hàng loạt," Sterling thì thầm khi nhìn vào bản đồ sơ đồ hệ thống thông gió của sảnh khiêu vũ chính. "Chúng không nhắm vào một cá nhân. Chúng nhắm vào toàn bộ đại biểu tham dự hội nghị."

Chiều ngày 15 tháng 3, Sterling bắt đầu công tác chuẩn bị. Ông không thể mang theo vũ khí lớn vào cung điện vì hệ thống an ninh mới được trang bị máy dò kim loại sơ khai – một phát minh của chính Hội Đồng được cung cấp cho cảnh sát Vienna. Sterling lấy ra một chiếc hộp nhỏ chứa các linh kiện thủy tinh và những ống nghiệm siêu nhỏ. Ông lắp ráp chúng thành một thiết bị đo nồng độ khí hóa học, được ngụy trang khéo léo bên trong chiếc gậy ba-toong bằng gỗ mun của mình.

Đúng 8 giờ tối, vũ hội bắt đầu. Cung điện Hofburg rực sáng dưới hàng ngàn ngọn nến và đèn chùm pha lê. Những bộ váy lộng lẫy và những quân phục lấp lánh huân chương xoay tròn theo nhịp điệu valse. Sterling di chuyển giữa các nhóm khách, tai ông nhạy bén bắt lấy từng mẩu đối thoại.

"Nam tước von Hauer, thật vinh dự khi thấy ông ở đây," một giọng nói nữ vang lên.

Sterling quay lại. Đó là Elara. Cô mặc một bộ váy màu xanh ngọc bích, trông kiêu sa nhưng ánh mắt lộ rõ sự lo âu.

"Tiểu thư Elara, tôi không ngờ cô cũng quan tâm đến ngoại giao," Sterling đáp bằng giọng trầm của người Phổ.

"Tôi ở đây với tư cách là quan sát viên của chính phủ Pháp," cô thì thầm khi họ bước vào vòng quay của điệu nhảy. "Arthur, các cảm biến của chúng tôi vừa phát hiện một sự sụt giảm áp suất trong hệ thống sưởi trung tâm của cung điện. Có thứ gì đó đang được bơm vào thay cho hơi nước."

"Tôi biết," Sterling nói nhỏ, mắt ông lướt nhanh lên trần nhà, nơi những khe gió của hệ thống thông gió được chạm khắc tinh xảo. "Hội Đồng không dùng chất nổ. Chúng dùng một loại hợp chất gây liệt cơ tim ở dạng khí. Khi bản giao hưởng đạt đến cao trào, tiếng nhạc sẽ che lấp tiếng mở của các van xả tự động."

"Chúng ta phải làm gì? Nếu sơ tán bây giờ, chúng sẽ kích hoạt ngay lập tức."

"Hãy tìm cách tiếp cận phòng nồi hơi ở tầng hầm. Tôi sẽ ở lại đây để vô hiệu hóa các bộ phận kích hoạt tại chỗ. Elara, hãy cẩn thận với những kẻ đeo huy hiệu hình bánh răng ẩn dưới ve áo."

Sterling rời khỏi sàn nhảy và tiến về phía khu vực hành lang dành cho nhạc công. Ông nhận thấy một nhóm người đang di chuyển một cách máy móc, không giống như những người phục vụ thông thường. Họ có những chuyển động cứng nhắc, đôi mắt vô hồn – dấu hiệu của những thí nghiệm thần kinh mà Aris đã thực hiện ở London.

Ông dùng chiếc gậy ba-toong để kiểm tra nồng độ không khí gần các khe gió. Kim đồng hồ trên tay cầm của chiếc gậy bắt đầu nhích dần vào vùng đỏ. Hợp chất khí đã bắt đầu rò rỉ, nhưng ở nồng độ thấp để nạn nhân không kịp nhận ra cho đến khi quá muộn.

Sterling leo lên gác lửng dành cho dàn nhạc. Tại đây, ông phát hiện một thiết bị cơ khí nhỏ được gắn trực tiếp vào ống dẫn khí chính. Đó là một bộ định thời bằng bánh răng đồng. Ông lấy từ trong túi áo ra một lọ hóa chất chứa axit đặc, chuẩn bị nhỏ vào các khớp nối để làm mòn chúng.

"Dừng lại đó, Arthur."

Một bóng đen bước ra từ sau bức màn nhung. Đó là một người đàn ông trung niên, mặc bộ quân phục cao cấp của đế chế Áo-Hung, nhưng trên cổ áo là biểu tượng hình chim ưng sắt.

"Tướng von Straben," Sterling nhận ra kẻ đứng đầu lực lượng cận vệ hoàng gia. "Vậy ra ông là 'con mắt' của Hội Đồng tại Vienna?"

"Chúng tôi không chỉ có mắt, chúng tôi có cả bộ não của đế chế này," Straben cười lạnh. "Arthur, ông là một thiên tài về logic, nhưng ông lại quá bám víu vào những giá trị đạo đức lỗi thời. Thế giới cần một sự thanh lọc. Sau đêm nay, những bộ óc già cỗi kia sẽ biến mất, nhường chỗ cho một kỷ nguyên của những quyết định dựa trên tính toán thuần túy."

"Một kỷ nguyên của những cỗ máy," Sterling đáp, tay ông vẫn giữ chặt lọ axit. "Ông quên mất một biến số quan trọng, Straben. Con người không phải là những con số tĩnh. Sự phản kháng là một đặc tính vật lý mà các người không bao giờ tính toán được hết."

Straben rút một thanh kiếm ngắn, loại vũ khí cận chiến được gia cố bằng titan – một vật liệu cực kỳ hiếm thời bấy giờ. "Để xem sự phản kháng của ông kéo dài được bao lâu."

Cuộc đối đầu nổ ra ngay trên gác lửng, phía trên đầu hàng trăm quan khách đang say sưa nhảy múa. Straben tấn công với sự chính xác của một cỗ máy, từng nhát kiếm đều nhắm vào các điểm yếu trên cơ thể Sterling. Sterling sử dụng chiếc gậy ba-toong của mình như một cây gậy chiến đấu, chặn đứng những đường kiếm bằng sự linh hoạt của võ thuật đặc nhiệm.

Tiếng nhạc bên dưới trở nên dồn dập hơn. Bản giao hưởng The Blue Danube đang đi đến đoạn kết. Đây là lúc van khí sẽ mở hoàn toàn.

Sterling biết mình không thể kéo dài cuộc chiến. Ông cố tình để lộ một sơ hở ở sườn trái. Straben lao tới, đâm mạnh thanh kiếm. Sterling xoay người né tránh trong gang tấc, để thanh kiếm cắm phập vào cột gỗ trang trí. Lợi dụng khoảnh khắc đối phương bị kẹt vũ khí, Sterling vung chiếc gậy ba-toong, đập mạnh vào gáy Straben.

Tướng von Straben đổ sụp xuống. Sterling lập tức quay lại với bộ định thời. Thời gian chỉ còn tính bằng giây. Ông nhỏ axit vào hệ thống bánh răng. Tiếng xèo xèo vang lên, khói bốc nghi ngút khi axit ăn mòn lớp đồng.

Nhưng bộ định thời có một hệ thống dự phòng. Một tiếng "tích" lớn vang lên, và một chiếc kim giây thứ hai bắt đầu chạy nhanh hơn.

"Bẫy kép," Sterling lẩm bẩm.

Ông nhìn xuống sàn nhảy. Elara vừa ra hiệu từ phía cửa hầm: cô không thể tiếp cận phòng nồi hơi vì cửa đã bị hàn kín.

Sterling quyết định thực hiện một hành động cực kỳ mạo hiểm. Ông quan sát hệ thống đèn chùm pha lê khổng lồ treo giữa sảnh. Nó được nối với một hệ thống tời cơ khí ở phía trên gác lửng. Theo tính toán của ông, nếu làm đứt dây tời, sức nặng của chiếc đèn chùm khi rơi xuống sẽ tạo ra một luồng áp suất không khí cực lớn, đẩy ngược khí độc ra khỏi các khe gió trong vài giây, đủ để mọi người nhận ra có sự cố và chạy thoát.

Ông dùng khẩu súng lục, nhắm thẳng vào chốt giữ dây tời.

Đoàng!

Chiếc đèn chùm pha lê nặng hàng tấn rơi tự do từ độ cao 15 mét. Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên khi nó chạm sàn, hàng vạn mảnh pha lê bắn tung tóe như những hạt kim cương dưới ánh sáng. Luồng gió từ cú rơi mạnh đến mức dập tắt gần như toàn bộ nến trong sảnh và tạo ra một luồng khí lưu thông đột ngột.

"Chạy mau! Có rò rỉ khí độc!" Sterling hét lớn từ trên gác lửng, giọng ông vang vọng khắp cung điện.

Sự hỗn loạn bùng phát, nhưng chính sự hỗn loạn đó đã cứu mạng các đại biểu. Mọi người ùa ra các cửa lớn và cửa sổ. Cùng lúc đó, các van khí độc mở ra, nhưng do cửa sổ đã bị phá vỡ để thoát thân, khí bị loãng nhanh chóng trong gió đêm Vienna.

Sterling lao xuống từ gác lửng bằng một sợi dây rèm. Ông tìm thấy Elara giữa đám đông đang hoảng loạn.

"Đi thôi! Chúng sẽ không dừng lại ở đây đâu!"

Họ chạy ra ngoài khuôn viên cung điện khi lực lượng cảnh sát và quân đội bắt đầu tràn vào. Trong bóng tối của khu vườn thượng uyển, Sterling nhìn thấy một bóng đen đang đứng quan sát từ xa. Kẻ đó đeo mặt nạ chim ưng. Hắn khẽ gật đầu với Sterling, một cử chỉ đầy ẩn ý, trước khi tan biến vào màn sương.

Vụ ám sát tại Vienna thất bại, nhưng Hội Đồng Cơ Khí đã đạt được một mục đích khác: gieo rắc sự sợ hãi và nghi kỵ giữa các quốc gia. Mỗi cường quốc giờ đây đều nghi ngờ đối phương đã dàn dựng vụ việc để tiêu diệt mình.

Sáng hôm sau, Sterling ngồi trong một toa tàu hỏa hướng về phía biên giới Nga. Ông cầm trên tay một mảnh kim loại từ chiếc đèn chùm bị vỡ. Trên đó có khắc một dãy tọa độ mới: St. Petersburg. Cung điện Mùa đông.

"Chúng ta đang tiến gần đến trung tâm của mạng lưới," Sterling nói với Elara, người đang băng bó vết thương trên tay cho ông.

"Arthur, tại sao chúng lại để ông sống sót hết lần này đến lần khác?" cô hỏi, vẻ mặt đầy trăn trở.

Sterling nhìn ra cửa sổ, nơi những cánh đồng tuyết trắng xóa của Đông Âu đang lướt qua. "Bởi vì chúng muốn tôi chứng kiến sự sụp đổ của thế giới cũ. Chúng coi tôi là người ghi chép lại lịch sử của trật tự mới. Nhưng chúng quên mất một điều: trong toán học, một sai số nhỏ ở bước đầu tiên sẽ dẫn đến một kết quả hoàn toàn khác ở cuối phương trình."

Sterling lấy cuốn sổ tay ra, bắt đầu phác thảo sơ đồ của một thiết bị mới. Ông không còn chỉ là một nhà điều tra; ông đang trở thành một kỹ sư của sự phản kháng. Cuộc chiến ở Vienna chỉ là một nốt nhạc trong một bản giao hưởng chết chóc mà Hội Đồng đang soạn thảo, và Arthur Sterling quyết tâm sẽ là người đặt dấu chấm hết cho bản nhạc đó bằng một sự thật lạnh lùng và chuẩn xác.

"Tiếp theo là St. Petersburg," Sterling thì thầm. "Nơi băng giá sẽ thử thách ý chí cuối cùng của chúng ta."

Đoàn tàu hú một hồi còi dài, lao vào màn sương mù mênh mông, mang theo niềm hy vọng mỏng manh của một thế giới đang đứng bên bờ vực của sự thay đổi vĩnh viễn.