MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Thể Cuối CùngChương 9: BÍ MẬT DƯỚI LỚP BĂNG ST. PETERSBURG

Bản Thể Cuối Cùng

Chương 9: BÍ MẬT DƯỚI LỚP BĂNG ST. PETERSBURG

2,096 từ · ~11 phút đọc

St. Petersburg hiện ra dưới cái lạnh âm 20 độ C của tháng Ba. Những dòng kênh đào bao quanh kinh đô của Đế chế Nga giờ đây chỉ còn là những dải băng xám xịt, cứng đờ dưới bầu trời đục ngầu. Gió từ vịnh Phần Lan thổi vào, mang theo những tinh thể tuyết sắc nhọn như kim châm, khía vào da thịt của bất kỳ ai dám rời xa lò sưởi. Arthur Sterling bước xuống ga tàu Nicholas, hơi thở hóa thành những luồng khói trắng đục. Ông siết chặt chiếc áo khoác da gấu, đôi mắt lướt qua những hàng lính gác Nga trong bộ quân phục xám dày cộm.

Tại đây, mọi thứ đều mang vẻ đồ sộ và áp chế. Những cung điện rực rỡ sắc màu nhưng lại toát lên vẻ cô độc giữa bình nguyên tuyết trắng. Theo những chỉ dẫn cuối cùng từ mảnh kim loại tại Vienna, mục tiêu tiếp theo của Hội Đồng Cơ Khí không phải là một vụ ám sát chính trị, mà là một cuộc thử nghiệm sinh học quy mô lớn. Chúng đang lợi dụng sự khắc nghiệt của mùa đông Nga để nuôi cấy một loại vi khuẩn có khả năng ngủ đông và phát tán theo nguồn nước khi băng tan.

Sterling tìm đến một địa chỉ kín đáo tại khu kỹ nghệ phía Nam thành phố. Đó là một xưởng chế tạo dụng cụ quang học cũ, nơi ông đã sắp xếp một cuộc hẹn với liên lạc viên địa phương.

"Ông Sterling, chào mừng ông đến với địa ngục băng giá," một giọng nói trầm thấp vang lên từ sau những giá để thấu kính.

Một người đàn ông thấp đậm, có bộ râu quai nón rậm rạp bước ra. Đó là Dimitri, một cựu kỹ sư quân đội Nga từng bị kết tội phản quốc vì phản đối việc phát triển vũ khí sinh học. Dimitri là người duy nhất nắm rõ sơ đồ hệ thống cống ngầm bên dưới Cung điện Mùa đông và các khu vực lân cận.

"Dimitri, tôi không có nhiều thời gian," Sterling nói, ông đặt chiếc gậy ba-toong lên bàn. "Hội Đồng đang sử dụng một trạm bơm cũ dưới sông Neva. Tôi cần biết làm thế nào để tiếp cận nó mà không bị phát hiện bởi các cảm biến nhiệt của chúng."

Dimitri trải một tấm bản đồ da dê cũ kỹ ra bàn. "Chúng đã lắp đặt các hệ thống dây dẫn hơi nóng xung quanh trạm bơm để ngăn băng đóng lại, nhưng điều đó tạo ra một vùng áp suất thấp. Nếu ông đi qua đường ống dẫn khí thải của xưởng đúc tiền cũ, ông có thể lẻn vào bên trong. Nhưng hãy cẩn thận, Arthur. Những gì chúng đang nuôi cấy ở đó... nó không phải là tự nhiên."

"Tôi chưa bao giờ tin vào những thứ siêu nhiên," Sterling đáp, tay ông kiểm tra lại bộ lọc khí carbon vừa được nâng cấp. "Mọi thứ đều có cấu trúc sinh hóa và logic của nó."

Đêm đó, Sterling bắt đầu cuộc hành trình. Ông di chuyển dưới lòng đất, nơi những đường ống dẫn nước nóng rỉ sét tạo ra một màn sương mù dày đặc. Tiếng nước chảy róc rách hòa cùng tiếng động cơ máy bơm từ xa tạo nên một bản nhạc cơ khí u uất. Khi tiếp cận gần khu vực trạm bơm, Sterling nhận thấy một sự thay đổi kỳ lạ. Trên những bức tường đá, một loại rêu màu tím sẫm đang phát triển mạnh mẽ bất chấp bóng tối và cái lạnh.

Ông lấy một mẫu rêu nhỏ, nhỏ vào đó một giọt dung dịch thử nghiệm. Mẫu rêu lập tức phát sáng xanh lục rồi tan chảy. "Rêu biến đổi gen bằng xung điện," Sterling lẩm bẩm. "Chúng dùng nó để lọc và làm giàu nồng độ vi khuẩn trong nước."

Tiến sâu hơn vào trung tâm trạm bơm, không gian mở rộng thành một phòng thí nghiệm khổng lồ nằm ngay dưới lớp băng của dòng sông Neva. Những bình chứa bằng thủy tinh cao quá đầu người chứa đầy một thứ chất lỏng sền sệt, bên trong là những bào tử đang không ngừng phân chia. Sterling sử dụng thiết bị đo quang phổ để phân tích. Kết quả khiến ông phải nheo mắt: Đây là một biến thể của bệnh than, nhưng được gia cố bằng các sợi polymer nhân tạo để tăng khả năng chống chịu nhiệt độ cao.

"Một khi mùa xuân đến và băng tan, chúng sẽ thả những bào tử này vào dòng nước," Sterling suy luận. "Cả St. Petersburg sẽ trở thành một nghĩa địa khổng lồ trong vòng 48 giờ."

"Và đó sẽ là minh chứng tuyệt vời nhất cho sự lỗi thời của sinh học tự nhiên, phải không Arthur?"

Sterling quay phắt lại. Đứng trên ban công thép phía trên các bình chứa là một người đàn ông mặc áo choàng trắng. Dưới ánh đèn hồ quang, khuôn mặt kẻ đó dần hiện rõ. Sterling khựng lại, đôi mắt xám co rút vì kinh ngạc.

"Bác sĩ Miller?"

Vị bác sĩ đồng hành cùng ông từ chuyến tàu đến dãy Alps, người mà Sterling tưởng rằng đã biến mất sau vụ nổ tại điền trang Von Helder, hiện đang đứng đó với một nụ cười điềm tĩnh trên môi.

"Đừng ngạc nhiên thế, Arthur. Một người duy lý như ông nên hiểu rằng cái chết đôi khi chỉ là một thủ thuật của phối cảnh," Miller bước xuống cầu thang thép, tay cầm một tập bệnh án. "Hội Đồng đã cho tôi thấy những gì mà y học thông thường không bao giờ dám mơ tới. Chúng ta không giết người, chúng ta đang chọn lọc lại những cá thể có khả năng thích nghi cao nhất với kỷ nguyên cơ khí."

"Ông đã phát điên rồi, Miller," Sterling nói, tay ông bắt đầu đưa về phía bao súng. "Ông đang sử dụng tri thức để diệt chủng."

"Diệt chủng là một từ quá nặng nề. Tôi gọi đó là sự tối ưu hóa hệ thống sinh thái," Miller lắc đầu. "Ông có biết tại sao tôi lại để ông theo dấu đến tận đây không? Tôi cần dữ liệu thực tế về khả năng sinh tồn của một bộ não duy lý tuyệt đối như ông khi đối mặt với một môi trường ô nhiễm hoàn toàn. Ông là mẫu vật quý giá nhất của chúng tôi."

Ngay lập tức, Miller nhấn một nút điều khiển. Các van xả trên bình chứa mở tung, một làn sương mù màu tím bắt đầu tràn ra phòng thí nghiệm. Sterling nhanh chóng đeo mặt nạ lọc khí, nhưng ông nhận thấy một điều tồi tệ: Loại bào tử này có khả năng bám dính và ăn mòn cao su. Chiếc mặt nạ của ông đang bắt đầu bị phân hủy.

Sterling quan sát nhanh các thiết bị xung quanh. Ông nhận thấy hệ thống làm lạnh của trạm bơm sử dụng amoniac lỏng. Theo nguyên lý nhiệt động lực học, nếu ông có thể hạ nhiệt độ phòng thí nghiệm xuống mức cực thấp trong tích tắc, các bào tử sẽ rơi vào trạng thái đóng băng tức thời và mất khả năng phát tán.

Ông nổ súng vào các van khóa của đường ống amoniac. Amoniac lỏng phun ra với áp suất cực lớn, tạo thành những quầng khói trắng xóa. Nhiệt độ trong phòng giảm xuống đột ngột. Những mảng băng bắt đầu hình thành trên các bề mặt. Làn sương màu tím bị đóng băng lại thành những hạt bụi li ti rơi xuống sàn nhà.

"Ông đang tự sát đấy, Sterling!" Miller hét lên, gã bắt đầu run rẩy vì cái lạnh chết người. "Nhiệt độ này sẽ làm tim ông ngừng đập trong vòng ba phút!"

"Ba phút là quá đủ để kết thúc phương trình này," Sterling đáp, giọng ông rung lên vì lạnh nhưng vẫn đầy kiên định.

Sterling lao về phía bảng điều khiển trung tâm. Ông dùng báng súng đập vỡ lớp kính bảo vệ và kéo cần gạt xả nước khẩn cấp. Thay vì xả bào tử ra sông, ông đã chuyển hướng dòng nước ngược vào hệ thống lò đốt rác thải của xưởng đúc tiền phía trên. Nhiệt độ của các lò đốt sẽ tiêu diệt hoàn toàn các bào tử bị đóng băng.

Miller định ngăn cản, nhưng gã đã bị cái lạnh làm tê liệt các dây thần kinh. Sterling bước tới, tước bỏ bộ điều khiển từ tay Miller.

"Sự tối ưu hóa của ông thiếu một yếu tố, Miller: Sức mạnh của ý chí con người khi đối diện với sự tuyệt chủng," Sterling nói lạnh lùng.

Đột ngột, một tiếng động lớn vang lên từ phía trên. Lớp băng của dòng sông Neva phía trên phòng thí nghiệm bị rạn nứt. Một thiết bị khoan khổng lồ từ mặt đất đâm xuyên qua trần đá, tạo ra một lối thoát. Một nhóm lính của Hội Đồng Cơ Khí đeo mặt nạ phòng độc tràn xuống.

Sterling không còn lựa chọn nào khác. Ông ném một quả lựu đạn khói về phía Miller để gây nhiễu loạn rồi lao về phía lối đi ngầm dẫn ra xưởng đúc tiền. Phía sau ông, tiếng súng vang dội hòa cùng tiếng đổ vỡ của các thiết bị thủy tinh.

Khi thoát ra được mặt đất, Sterling ngã quỵ xuống nền tuyết. Phổi ông nóng rát vì hít phải một lượng nhỏ amoniac và không khí lạnh. Dimitri đã đợi sẵn ở đó, vội vàng đỡ ông lên xe ngựa.

"Ông đã làm được chứ?" Dimitri hỏi, vẻ mặt đầy lo lắng.

"Trạm bơm đã bị phá hủy. Các bào tử đã bị thiêu rụi," Sterling thào thào nói. "Nhưng Miller vẫn còn sống. Hắn đã được đồng bọn cứu thoát."

Họ rời khỏi hiện trường khi cảnh sát Nga bắt đầu bao vây khu vực. Sterling nhìn về phía Cung điện Mùa đông, nơi ánh đèn vẫn lung linh như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Một lần nữa, Hội Đồng lại biến mất vào bóng tối, để lại những vết sẹo mới trên cơ thể và tâm trí của ông.

Vài giờ sau, tại một nhà ga nhỏ ngoại ô, Elara xuất hiện. Cô mang theo một phong thư mới được chuyển đến từ đại sứ quán Pháp.

"Arthur, có tin tức từ London. Hội Đồng đã bắt đầu di chuyển về phía phương Nam," cô nói, giọng nghiêm trọng. "Chúng đang nhắm vào kênh đào Suez. Nếu chúng kiểm soát được tuyến đường thương mại đó bằng công nghệ mới, toàn bộ kinh tế thế giới sẽ sụp đổ."

Sterling uống một ngụm rượu vodka mạnh để làm ấm cơ thể. Ông lấy ra một mẩu giấy nhỏ mà ông đã kịp xé được từ tập bệnh án của Miller. Trên đó không phải là tên bệnh nhân, mà là một sơ đồ về các nút thắt thần kinh con người được kết nối với các dây đồng.

"Chúng không chỉ muốn kiểm soát nguồn nước hay chính trị," Sterling nhận định, đôi mắt ông rực sáng một cách đáng sợ. "Chúng muốn kiểm soát chính suy nghĩ của con người. Suez chỉ là cái bẫy để thu hút sự chú ý. Mục tiêu thật sự của chúng nằm ở một hòn đảo bí mật trên biển Địa Trung Hải – nơi đặt bộ não trung tâm của Hội Đồng."

"Ông chắc chắn chứ?"

"Logic không bao giờ lừa dối, Elara. Khi tất cả các biến số bề mặt đều dẫn đến một hướng sai, thì đáp số thực sự luôn nằm ở điểm đối cực mà không ai ngờ tới."

Sterling đứng dậy, phủi lớp tuyết còn sót lại trên áo. Cuộc hành trình qua những kinh đô băng giá đã kết thúc. Giờ đây, ông phải hướng về phía mặt trời chói chang của phương Nam, nơi cuộc đối đầu cuối cùng với Hội Đồng Cơ Khí đang chờ đợi.

"Chuẩn bị hành lý đi," Sterling nói, giọng ông đanh lại như thép nguội. "Chúng ta sẽ đi Suez, nhưng mục đích là để tìm lối vào hang ổ cuối cùng của những bóng ma cơ khí này."

Con tàu rời ga St. Petersburg, để lại sau lưng những bí mật bị chôn vùi dưới lớp băng. Arthur Sterling nhìn ra cửa sổ, trong đầu ông đã bắt đầu phác thảo những bước đi tiếp theo của một ván cờ mà thất bại đồng nghĩa với sự kết thúc của nhân loại như ông từng biết.