MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Thuyết Minh Của Bóng ĐêmChương 3: MẢNH VỠ CỦA QUÁ KHỨ

Bản Thuyết Minh Của Bóng Đêm

Chương 3: MẢNH VỠ CỦA QUÁ KHỨ

2,351 từ · ~12 phút đọc

Tiếng gió rít qua các khe hở của toa ăn tạo nên một thứ âm thanh u uẩn, kéo dài như tiếng than khóc của những linh hồn bị mắc kẹt trong bão tuyết. Ánh đèn dầu hỏa chập chờn chiếu lên những gương mặt đang mệt mỏi và lo âu. Julian Thorne đứng đó, bất động, đôi mắt ông sắc lạnh như lưỡi dao mổ, quan sát từng cử động nhỏ nhất của chín con người đang ngồi trước mặt.

"Việc kiểm tra hành lý không phải là một sự xúc phạm cá nhân," Thorne phá vỡ sự im lặng bằng giọng nói đều đều, không chút cảm xúc. "Đó là một thủ tục logic cần thiết để loại trừ những khả năng phi lý. Trong một không gian đóng kín như toa tàu này, mọi vật dụng đều mang một ý nghĩa nhất định."

Ông ra hiệu cho Hansom mang hành lý của Monsieur Lefebvre lên bàn trung tâm. Đó là một chiếc vali bằng da đà điểu sang trọng, trên góc có khắc chữ cái "L" bằng bạc. Lefebvre ngồi sụp xuống ghế, hai tay đan chặt vào nhau, đôi mắt liên tục liếc nhìn về phía cửa sổ đang bị tuyết phủ trắng xóa.

Thorne đeo một đôi găng tay bằng cao su mỏng – một vật dụng hiếm hoi mà ông đã đặt mua từ Pháp để phục vụ công tác thực nghiệm. Ông mở khóa chiếc vali. Bên trong, quần áo được xếp gọn gàng, thơm mùi nước hoa đắt tiền. Tuy nhiên, khi Thorne nhấc lớp ngăn giả dưới đáy vali lên, một vài vật dụng lạ lẫm lộ ra.

Đầu tiên là một bộ dụng cụ nhỏ bằng thép không gỉ, bao gồm một chiếc kính lúp độ phóng đại cao, vài ống nghiệm nhỏ có nút nhám và một túi vải chứa bột màu xám bạc. Thorne dùng đầu ngón tay chạm nhẹ vào số bột đó, sau đó đưa lên mũi ngửi.

"Bột nhôm và oxit sắt trộn sẵn," Thorne nói, mắt nhìn thẳng vào Lefebvre. "Thành phần cốt lõi của thuốc hàn nhiệt mà tôi đã đề cập. Ông giải thích sao về việc một nhà buôn đồ cổ lại mang theo thứ này trên một chuyến tàu tốc hành, thưa ngài Lefebvre?"

Lefebvre nuốt nước bọt khó khăn, giọng ông ta run rẩy: "Tôi... tôi thường xuyên phải kiểm tra tính xác thực của các pho tượng đồng cổ. Phản ứng nhiệt nhỏ giúp tôi xác định thành phần hợp kim bên trong mà không làm hỏng toàn bộ cổ vật. Đó chỉ là công cụ hành nghề!"

"Công cụ hành nghề hay là công cụ phá hoại?" Thorne hỏi vặn lại. "Và đây là gì?"

Ông lôi ra một chiếc hộp gỗ nhỏ, bên trong lót nhung đỏ. Nằm giữa lớp nhung là một chiếc trâm cài bằng vàng hình chim phượng hoàng, đôi mắt được đính hai viên hồng ngọc rực rỡ. Điều đáng nói là mặt sau của chiếc trâm có vết cháy xém, và một phần lông chim bằng vàng đã bị méo mó do nhiệt độ cao.

Phu nhân Vance, người nãy giờ vẫn im lặng, bỗng phát ra một tiếng kêu nghẹn ngào khi nhìn thấy chiếc trâm. Bà đứng bật dậy, gương mặt vốn đã trắng bệch giờ đây trở nên xanh xám.

"Đó là... đó là báu vật của nhà Von Hapsburg," bà thều thào. "Nó đáng lẽ đã biến mất trong đám cháy năm đó."

Thorne quay sang phu nhân Vance. "Đám cháy năm đó? Bà đang nói về vụ cháy Nhà hát Opera Vienna ngày 24 tháng 12 năm 1889 phải không?"

Phu nhân Vance gật đầu yếu ớt rồi ngã quỵ xuống ghế, che mặt khóc nức nở. Đại úy Arbuthnot nhanh chóng bước đến bên cạnh, kiểm tra mạch của bà rồi nhìn Thorne với ánh mắt đầy thắc mắc.

"Thưa các vị," Thorne nói, giọng ông vang vọng khắp toa ăn. "Logic của vụ án mạng này không chỉ nằm ở những phản ứng hóa học hay những chiếc vali bị mất tích. Nó nằm ở một sợi dây vô hình kết nối tất cả chúng ta với quá khứ. Ngài Lefebvre, chiếc trâm này không phải là đồ cổ đơn thuần. Nó là bằng chứng của một vụ trộm nhân lúc hỗn loạn năm năm trước. Và ông Vane, nạn nhân của chúng ta, chính là người đã môi giới cho những phi vụ như vậy."

Thorne tiếp tục kiểm tra hành lý của các hành khách khác. Trong túi xách của cô gia sư Mary Debenham, ông tìm thấy một cuốn sổ nhật ký nhỏ. Mary không hề ngăn cản, cô đứng khoanh tay, bình thản nhìn Thorne lật từng trang.

"Một gia sư dạy tiếng Anh nhưng lại có những ghi chép chi tiết về lịch trình vận hành của các mỏ kim cương ở Kimberley," Thorne nhận xét khi đọc một trang viết tay của Mary. "Và cô còn ghi chép cả danh sách cổ đông của công ty ông Vane. Cô Debenham, cô có vẻ quan tâm đến tài chính hơn là ngữ pháp."

Mary mỉm cười nhạt: "Kiến thức không bao giờ là thừa, thưa Giáo sư. Tôi đã từng làm thư ký cho một văn phòng luật tại London trước khi trở thành gia sư. Ông Vane là một khách hàng cũ của chúng tôi. Tôi chỉ đơn giản là đang theo dõi một kẻ đã từng lừa đảo hàng nghìn công nhân mỏ."

Thorne đóng cuốn sổ lại. Ông bước đến trước mặt Bá tước Von Zale. Vị quý tộc Phổ vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh, nhưng những giọt mồ hôi trên thái dương đã tố cáo ông ta.

"Bá tước, ông nói rằng ông mời tôi đi cùng để bảo vệ một gói tài liệu. Gói tài liệu đó hiện đang ở đâu?"

Von Zale ngập ngừng rồi rút từ trong túi áo ngực ra một phong bì lớn niêm phong bằng sáp đỏ. "Nó đây. Đó là các bản thiết kế về hệ thống pháo đài biên giới mới. Nếu nó rơi vào tay thế lực thù địch, hậu quả sẽ khôn lường."

Thorne nhận lấy phong bì, nhưng ông không mở ra. Thay vào đó, ông đưa nó lên trước ánh đèn bão, quan sát độ xuyên thấu của ánh sáng qua lớp giấy.

"Trọng lượng của phong bì này không khớp với khối lượng của năm tờ bản đồ khổ lớn, thưa Bá tước," Thorne lạnh lùng nhận xét. "Hơn nữa, mùi sáp niêm phong này... nó vẫn còn hơi dẻo. Nó mới được niêm phong lại trong vòng hai giờ qua."

Cả toa tàu trở nên xôn xao. Von Zale lắp bắp định giải thích nhưng Thorne đã giơ tay ngăn lại.

"Đừng nói gì thêm. Sự thật đang dần lộ diện qua những lớp vỏ bọc quý tộc. Chúng ta có một nhà buôn cổ vật mang theo thuốc hàn nhiệt, một phu nhân góa phụ nhận ra báu vật trong đám cháy kinh hoàng, một cô gia sư am hiểu về gian lận mỏ kim cương, và một Bá tước mang theo một phong bì giả."

Thorne đi về phía cửa toa ăn, nhìn ra màn đêm trắng xóa. "Vụ án mạng của Marcus Vane không phải là một sự ngẫu nhiên. Nó là một buổi phán xét. Kẻ giết người đã tính toán để đoàn tàu bị kẹt lại đây, trong sự cô lập hoàn toàn, để hắn có đủ thời gian hoàn thành mục tiêu của mình. Và mục tiêu đó, tôi e rằng, không chỉ dừng lại ở ông Vane."

Đúng lúc đó, Hansom chạy từ toa ngủ vào, hơi thở dồn dập: "Giáo sư! Có chuyện rồi! Buồng số 03... tôi nghe thấy tiếng động lạ phát ra từ đó!"

"Buồng số 03? Tôi nhớ là nó trống mà?" Thorne hỏi nhanh.

"Đúng là nó trống trên danh sách, nhưng cửa đang bị khóa trái từ bên trong!"

Thorne lao nhanh về phía toa ngủ, theo sau là Arbuthnot và những người khác. Khi đứng trước buồng số 03, ông không ngửi thấy mùi hạnh nhân đắng, nhưng lại có một mùi khác: mùi của thuốc súng và lưu huỳnh.

Ông không đợi Hansom lấy chìa khóa mà dùng vai thúc mạnh vào cánh cửa. Cánh cửa bật tung. Bên trong, căn phòng trống rỗng, không có hành khách nào. Tuy nhiên, trên mặt bàn nhỏ, một chiếc đồng hồ báo thức cỡ lớn đang tích tắc chạy. Chiếc đồng hồ không có kim chỉ giờ, thay vào đó là những sợi dây điện sơ khai nối từ bộ máy vào một thỏi thuốc nổ đen nằm ngay cạnh cửa sổ.

"Mọi người lùi lại!" Thorne hét lên.

Ông lao đến bàn, dùng chiếc kẹp thép của mình để ngắt sợi dây nối giữa quả lắc và kíp nổ. Chiếc đồng hồ ngừng kêu tích tắc ngay khi quả lắc chỉ còn cách điểm tiếp xúc đúng hai milimet.

Thorne thở phào, trán ông đẫm mồ hôi. Ông cầm thỏi thuốc nổ lên, quan sát ký hiệu được khắc trên lớp vỏ giấy. Đó là ký hiệu của quân đội Áo-Hung.

"Ai đó đã đặt cái bẫy này," Thorne nói, giọng ông đanh lại vì giận dữ. "Nếu vụ nổ xảy ra, toa tàu này sẽ bị hất văng xuống vực sâu bên cạnh hẻm núi. Hung thủ không chỉ muốn giết Vane, hắn muốn tiêu diệt tất cả nhân chứng."

Ông quay lại nhìn đám đông đang đứng chết lặng ở hành lang. "Bây giờ, chúng ta sẽ không nói về vị trí hay ngoại phạm nữa. Chúng ta sẽ nói về ngày 24 tháng 12 năm 1889. Ai trong số các vị đã có mặt tại Nhà hát Opera Vienna vào đêm đó?"

Sự im lặng bao trùm. Một sự im lặng nặng nề hơn cả bão tuyết bên ngoài.

Julian Thorne bước lại gần Mary Debenham. "Cô Debenham, cô nói cô là thư ký cho một văn phòng luật. Văn phòng đó tên là gì?"

Mary hơi run rẩy, nhưng cô vẫn đáp: "Văn phòng Sterling và Các cộng sự."

"Và họ đã đại diện cho ai trong vụ kiện bồi thường sau đám cháy nhà hát?"

Mary cúi đầu, giọng cô nhỏ hẳn đi: "Họ đại diện cho gia đình của những nạn nhân ở tầng hầm... những người phục vụ đã bị khóa trái cửa để ngăn đám cháy lan lên hàng ghế quý tộc."

Thorne gật đầu. "Và Marcus Vane chính là người đã ra lệnh khóa những cánh cửa đó để bảo vệ số trang sức và tài liệu của mình trong phòng chờ hạng nhất, đúng không?"

Tất cả các hành khách đồng loạt nhìn về phía thi thể của Vane vẫn còn nằm lạnh lẽo trong buồng số 08. Một sự thật tàn khốc bắt đầu hiện hình. Vụ án mạng trên chuyến tàu này không phải được thực hiện bởi một cá nhân đơn lẻ, mà nó mang dáng dấp của một sự trả thù tập thể được dàn dựng công phu.

"Mỗi người trong các vị," Thorne chỉ tay vào từng người, "đều có một lý do để muốn Vane biến mất. Lefebvre muốn thu hồi số cổ vật bị đánh cắp. Phu nhân Vance có lẽ đã mất người thân trong đám cháy đó. Mary Debenham nắm giữ bằng chứng về tội ác của ông ta. Và Bá tước Von Zale... ông thực chất không phải là Bá tước, đúng không? Ông là điều tra viên của quân đội Áo-Hung đang theo dõi vụ rò rỉ bản đồ mà Vane là kẻ tình nghi số một."

Thorne quay sang Hansom, người phục vụ toa đang đứng nép mình bên vách tàu. "Và anh, Hansom. Vết chai trên tay anh... anh không phải lính bắn tỉa. Anh là một thợ kỹ thuật hầm mỏ, người am hiểu nhất về cách sử dụng thuốc hàn nhiệt và thuốc nổ. Anh chính là người đã cắt sợi xích và đặt quả bom này."

Hansom ngước mắt lên, ánh mắt anh ta không còn vẻ sợ hãi mà thay vào đó là một sự quyết liệt lạnh lùng. "Ông ta đã giết cả gia đình tôi vì một túi kim cương, thưa Giáo sư. Luật pháp không trừng trị ông ta, nên chúng tôi phải làm."

"Chúng tôi?" Thorne lặp lại.

Ngay lúc đó, Đại úy Arbuthnot bước lên, đứng cạnh Hansom. Cả Phu nhân Vance và Mary Debenham cũng tiến lại gần.

Julian Thorne nhận ra mình đang đứng trước một tình huống tiến thoái lưỡng nan của logic và đạo đức. Mười hành khách trên toa tàu này, ngoại trừ nạn nhân và chính ông, dường như đều là một phần của một bồi thẩm đoàn tự phát.

"Giáo sư Thorne," Mary nói, giọng cô kiên định. "Ông tôn thờ sự thật. Và sự thật là Marcus Vane là một con quỷ dữ đã sống sót quá lâu. Ông sẽ chọn đứng về phía sự thật của luật pháp khô cứng, hay đứng về phía công lý của những linh hồn bị oan khuất?"

Thorne nhìn xuống cuốn sổ tay của mình, nơi ông đã ghi chép tỉ mỉ những bằng chứng thực nghiệm. Mọi thứ đều khớp. Mọi mảnh ghép hóa học và vật lý đều chỉ ra một âm mưu hoàn hảo. Nhưng lần đầu tiên trong sự nghiệp, Julian Thorne cảm thấy sức nặng của những con số và sự kiện vật lý không đủ để đưa ra một kết luận cuối cùng.

"Đoàn tàu sẽ tiếp tục hành trình khi tuyết được dọn sạch," Thorne nói chậm rãi. "Và khi chúng ta đến ga tiếp theo, tôi sẽ phải giao nộp báo cáo của mình cho hiến binh."

Ông dừng lại, nhìn vào quả bom đã bị vô hiệu hóa trên bàn. "Nhưng hiện tại, tôi cần kiểm tra lại hiện trường một lần cuối. Có một chi tiết vật lý mà tôi vẫn chưa giải mã được: Tại sao hung thủ lại muốn nổ tung đoàn tàu nếu họ đã đạt được mục đích giết Vane?"

Một tiếng động lớn từ phía đầu tàu cắt ngang câu chuyện. Tiếng máy cày tuyết đang đến gần. Thời gian của Julian Thorne đang cạn dần.