MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Thuyết Minh Của Bóng ĐêmChương 7: KINH ĐÔ ÁNH SÁNG TRONG BÓNG TỐI

Bản Thuyết Minh Của Bóng Đêm

Chương 7: KINH ĐÔ ÁNH SÁNG TRONG BÓNG TỐI

2,316 từ · ~12 phút đọc

Paris vào những năm cuối thế kỷ 19 là một sự mâu thuẫn khổng lồ của lịch sử. Trong khi những ngọn đèn điện mới bắt đầu thắp sáng các đại lộ lớn như Champs-Élysées, thì dưới lòng đất, hệ thống cống rãnh và các hầm mộ cũ kỹ vẫn là nơi ẩn náu của những âm mưu đen tối nhất. Julian Thorne bước xuống ga Gare du Nord vào một buổi chiều tà, khi bầu trời Paris chuyển sang màu tím thẫm như một vết bầm.

Ông không mang theo nhiều hành lý. Tập tài liệu bọc da cá đuối chống thấm vẫn nằm sát lồng ngực, dưới lớp áo gilet. Thorne cảm thấy sự rung động nhẹ nhàng của thành phố này – không phải cái nhịp điệu công nghiệp nặng nề của London, mà là một sự chuyển động tinh vi, đầy rẫy những ánh nhìn dò xét từ sau những tấm rèm nhung của các quán cà phê thượng lưu.

Điểm đến của ông là Quận 9, nơi tập trung nhiều nhà hát và những phòng triển lãm nghệ thuật đang lên ngôi. Lời nhắn bằng máu trên tập tài liệu đã dẫn dắt ông tới đây. Thorne biết rằng trong thế giới của logic, một kẻ tự xưng là "Nhà sưu tầm" sẽ không bao giờ ẩn mình trong một hang ổ bẩn thỉu. Hắn sẽ đứng ở nơi rực rỡ nhất, giữa những kiệt tác, để che giấu sự thối rữa của tâm hồn mình.

Ông dừng lại trước một khách sạn nhỏ có tên L'Oiseau de Nuit (Con chim đêm). Sau khi nhận phòng và làm sạch những dấu vết của cuộc đào thoát tại London, Thorne ngồi xuống bàn gỗ cạnh cửa sổ. Ông lấy ra một bộ thấu kính phóng đại và bắt đầu xem xét kỹ hơn biểu tượng con mắt trong khối đá Obsidian.

Dưới độ phóng đại mười lần, Thorne phát hiện ra rằng biểu tượng này không phải được vẽ bằng mực thông thường. Nó được tạo thành từ hàng ngàn điểm chấm siêu nhỏ, một kỹ thuật in ấn mà chỉ những nhà in tiền của chính phủ hoặc các xưởng chế tác bản đồ quân sự mới sở hữu. Nhưng điều khiến ông chú ý hơn cả là vị trí của con ngươi: nó không nằm ở chính giữa, mà lệch về phía trái một góc đúng 18 độ.

"Góc 18 độ," Thorne lẩm bẩm. "Kinh độ của Paris so với một điểm mốc nào đó."

Ông mở tấm bản đồ Paris ra, đặt một cây thước đo góc lên trên. Nếu lấy Nhà hát Opera Garnier làm tâm và xoay một góc 18 độ về phía Tây Bắc, đường kẻ sẽ đi ngang qua một dinh thự nằm ở vùng ngoại ô Passy – nơi ở của giới quý tộc mới nổi và những nhà tài phiệt công nghiệp.

Đêm đó, Thorne mặc bộ đồ dạ tiệc chuẩn mực nhất của mình. Ông cần thâm nhập vào một buổi đấu giá nghệ thuật tại khách sạn Drouot – nơi mà theo tin tình báo từ Sterling, sẽ diễn ra một cuộc giao dịch "ngầm" núp bóng dưới hình thức mua bán các bức tranh thời Phục Hưng.

Sảnh đấu giá rực rỡ ánh đèn chùm pha lê. Mùi nước hoa xa xỉ hòa quyện với mùi của sơn dầu và gỗ cũ. Julian Thorne cầm một ly Champagne nhưng không hề uống. Ông di chuyển chậm rãi giữa các quý ông mặc đuôi tôm và những quý bà đeo kim cương lấp lánh. Đôi tai ông lọc ra những từ khóa quan trọng giữa những cuộc trò chuyện vô thưởng vô phạt.

"Ngài có vẻ quan tâm đến các cấu trúc hình học hơn là vẻ đẹp của màu sắc, thưa ngài?" một giọng nói trầm thấp, đầy nhạc tính vang lên.

Thorne quay lại. Đứng trước mặt ông là một người đàn ông có vẻ ngoài cực kỳ lịch lãm, mái tóc bạc trắng được chải chuốt không một sợi thừa. Đó là Nam tước De Rais, một nhà bảo trợ nghệ thuật nổi tiếng và cũng là một chuyên gia về đạn đạo học đã nghỉ hưu.

"Màu sắc là cảm xúc, nhưng hình học mới là chân lý, thưa Nam tước," Thorne đáp bằng tiếng Pháp chuẩn xác. "Tôi đang quan sát bức tranh về thành phố Troy này. Cách người họa sĩ vẽ những bức tường thành cho thấy ông ta am hiểu về góc nghiêng của pháo đài hơn là nghệ thuật phối cảnh."

De Rais mỉm cười, đôi mắt ông ta sắc lẹm như chim ưng. "Một góc nhìn thực chứng. Rất giống với phong cách của một giáo sư đến từ Heidelberg. Ngài Thorne, tôi đã chờ đợi cuộc gặp này kể từ khi chuyến tàu Phương Đông dừng lại trong bão tuyết."

Thorne không hề ngạc nhiên. Trong trò chơi này, việc bị nhận diện là một phần của quy luật. "Vậy ra ngài là chủ nhân của con mắt Obsidian?"

"Tôi chỉ là một người canh giữ những giá trị cũ," De Rais ra hiệu cho Thorne đi cùng ông ta về phía một căn phòng riêng phía sau sảnh đấu giá. "Ngài mang theo một thứ không thuộc về mình, Julian. Tập tài liệu đó là kết quả của mười năm nghiên cứu và hàng triệu Franc đầu tư. Nó không phải là công cụ để một thám tử mang đi làm từ thiện cho các tòa soạn báo."

Họ bước vào một căn phòng được bao phủ bởi những tấm thảm dệt tinh xảo. Trên tường không treo tranh, mà là những sơ đồ cơ khí phức tạp được đóng khung vàng. Ở giữa phòng là một chiếc bàn đá Obsidian đen bóng, phản chiếu ánh đèn như một tấm gương tối.

"Hơi thở của Phượng hoàng," De Rais nói, tay chạm nhẹ vào mặt bàn đá. "Ngài nghĩ nó là vũ khí hóa học? Không, đó là một quan niệm sai lầm của Mary. Cô ta chỉ là một nhà hóa học giỏi, nhưng thiếu tầm nhìn vĩ mô. Hợp chất đó, khi được kết hợp với pháo điện từ, sẽ tạo ra một vùng áp suất chân không cục bộ. Nó không giết người bằng độc tố, nó giết người bằng cách rút cạn không khí trong phổi họ trong một phần nghìn giây. Không đau đớn, không để lại dấu vết môi trường. Một sự hủy diệt sạch sẽ."

Thorne cảm thấy máu trong người mình như đông cứng lại. Sự tàn nhẫn của logic khi không có đạo đức dẫn đường chính là thứ quái thai này.

"Và ngài định bán nó cho ai? Bất cứ quốc gia nào trả giá cao nhất?"

"Tôi định dùng nó để ngăn chặn mọi cuộc chiến," De Rais khẳng định với vẻ cuồng tín. "Khi mọi quốc gia đều sở hữu một vũ khí tối thượng như vậy, họ sẽ không bao giờ dám nổ súng. Đó là trạng thái cân bằng của sự sợ hãi."

"Đó là một sai lầm về mặt vật lý," Thorne phản bác, giọng ông lạnh lùng và cứng cỏi. "Sự cân bằng dựa trên nỗi sợ là một trạng thái không bền vững. Chỉ cần một biến số nhỏ, một kẻ điên rồ hoặc một sự cố kỹ thuật, toàn bộ hệ thống sẽ sụp đổ theo phản ứng dây chuyền. Ngài không tạo ra hòa bình, ngài đang đặt cả châu Âu lên một thùng thuốc nổ không có kíp nổ bảo hiểm."

De Rais thở dài. "Đáng tiếc là chúng ta không cùng tần số tư duy. Giờ thì, hãy đưa tập tài liệu cho tôi, Julian. Tôi không muốn làm bẩn sàn nhà của Drouot bằng máu của một tài năng như ông."

Bốn gã đàn ông mặc vest đen bước ra từ sau những tấm rèm. Chúng không mang súng – vì tiếng nổ sẽ thu hút sự chú ý – mà mang theo những chiếc gậy điện sơ khai, một phát minh khác của Obsidian.

Thorne lùi lại, tay ông chạm vào chiếc bình hoa bằng sứ Minh đặt trên kệ. "Nam tước, ngài có biết về nguyên lý của sự cộng hưởng không?"

De Rais nhíu mày. "Ông định nói về vật lý vào lúc này sao?"

Thorne không đáp. Ông bất ngờ dùng ly Champagne gõ mạnh vào thành bình sứ theo một tần số liên tục và nhanh. Đồng thời, ông đá văng chiếc bàn nhỏ bằng đồng về phía những kẻ đang tiến lại gần. Tiếng âm vang của chiếc bình sứ kết hợp với âm thanh chát chúa của đồng tạo nên một sự nhiễu loạn sóng âm trong không gian hẹp.

Trong lúc những gã lính gác bị xao nhãng bởi âm thanh cực khó chịu, Thorne rút ra từ túi áo một thiết bị nhỏ mà ông đã mượn từ xưởng của Silas ở London: một thỏi nam châm vĩnh cửu có lực hút cực mạnh bọc trong lớp nhung.

Ông ném thỏi nam châm về phía chiếc đèn chùm pha lê ngay trên đầu De Rais. Thỏi nam châm hút chặt vào khung sắt của đèn chùm, khiến sự cân bằng của nó bị lệch đi. Những sợi dây xích cũ kỹ nghiến lên nhau.

"Nằm xuống!" Thorne hét lên, dù ông không có ý định cứu ai ngoài chính mình.

Chiếc đèn chùm khổng lồ rơi xuống với một tiếng rầm vang dội. Pha lê vỡ tan tành thành hàng ngàn mảnh vụn, tạo ra một màn sương bụi lấp lánh và che khuất tầm nhìn. De Rais bị hất văng vào góc tường, nhưng ông ta vẫn kịp rút ra một khẩu súng ngắn mạ bạc.

Thorne không chạy ra cửa chính. Ông lao về phía cửa sổ nhìn ra ngõ nhỏ phía sau khách sạn. Ở độ cao tầng hai, ông biết mình phải tính toán quỹ đạo rơi nếu không muốn gãy chân. Ông tóm lấy tấm rèm nhung dài, quấn vào tay và nhảy xuống.

Tấm vải nhung dãn ra, làm giảm đáng kể vận tốc rơi của ông trước khi nó bị đứt lìa. Thorne rơi xuống đống rơm của một chiếc xe ngựa chở hàng đang đỗ bên dưới. Ông không dừng lại một giây nào, lăn mình xuống đất và lao vào bóng tối của ngõ hẹp.

Tiếng súng nổ vang lên từ phía trên, viên đạn găm vào thành xe ngựa gỗ chỉ cách đầu ông vài inch. Thorne chạy điên cuồng qua những mê cung của Paris, trí não ông nhanh chóng phác thảo lại bản đồ khu vực. Ông cần đến một nơi mà De Rais không thể chạm tới: Viện Hàn lâm Khoa học Pháp.

Nhưng khi vừa chạy ra đến đại lộ lớn, một chiếc xe ngựa màu đen không đèn lướt tới, chặn ngang lối đi của ông. Cửa xe mở ra.

"Vào đi, thám tử, nếu ông không muốn bị biến thành một cấu trúc hình học trên mặt đường," một giọng nói quen thuộc vang lên.

Mary Debenham. Cô ngồi trong xe, trên tay là một chiếc mặt nạ phòng độc và một khẩu súng lục khác. Nhưng lần này, ánh mắt cô không còn vẻ lạnh lùng như ở London. Có một vết cắt trên trán cô, và áo khoác của cô bị rách một mảng lớn.

Thorne do dự một phần nghìn giây rồi bước vào xe. Chiếc xe lập tức phóng đi, tiếng vó ngựa dồn dập trên nền đá.

"Tại sao?" Thorne hỏi, trong khi ông cố gắng ổn định lại nhịp thở.

"De Rais đã phản bội Nghiệp đoàn," Mary nói, giọng cô run lên vì giận dữ. "Ông ta không muốn cân bằng thế giới. Ông ta muốn quét sạch Paris để xây dựng một trật tự mới từ đống tro tàn. Ông ta đã thử nghiệm 'Hơi thở của Phượng hoàng' tại một ngôi làng ở ngoại ô vào chiều nay. Tất cả đã chết, Julian. Kể cả những đứa trẻ."

Thorne nhắm mắt lại. Logic lạnh lùng của ông đã dự báo về điều này, nhưng cảm xúc của một con người vẫn khiến ông đau đớn. "Tập tài liệu tôi đang giữ... nó là gì?"

"Đó là mã kích hoạt cho hệ thống pháo điện từ được đặt ngầm dưới các tháp chuông của nhà thờ Đức Bà và tháp Eiffel đang xây dựng," Mary nói, đưa cho ông một chiếc bình đựng nước. "Paris đang đứng trên một mạng lưới của sự hủy diệt. Và De Rais sẽ kích hoạt nó vào đêm giao thừa, khi pháo hoa bắt đầu nổ."

Julian Thorne nhìn ra cửa sổ xe ngựa. Thành phố ánh sáng vẫn đang lung linh rạng rỡ, hàng triệu người vẫn đang khiêu vũ và uống rượu, hoàn toàn không biết rằng cái chết đang rình rập dưới chân mình.

"Chúng ta còn bao nhiêu thời gian?"

"Bốn mươi tám giờ."

Thorne mở tập tài liệu ra một lần nữa. Những con số và sơ đồ bây giờ không còn là vật lý học thuần túy nữa. Chúng là những sinh mạng. Ông nhìn Mary Debenham – kẻ thù cũ, người đồng nghiệp hiện tại – và nhận ra rằng trong một thế giới điên rồ, những kẻ tôn thờ logic đôi khi là những người cuối cùng còn giữ được sự tỉnh táo.

"Chúng ta cần một kế hoạch," Thorne nói, đôi mắt ông sáng lên một quyết tâm sắt đá. "Không phải để trốn chạy, mà để phá hủy tận gốc mạng lưới của De Rais. Và tôi cần cô giúp tôi tính toán một phản ứng hóa học nghịch đảo để vô hiệu hóa khí chân không ngay tại nguồn phát."

Chiếc xe ngựa đen mất hút vào màn sương mù bên bờ sông Seine. Cuộc đấu trí cuối cùng của Julian Thorne không còn là để tìm ra hung thủ của một vụ án mạng, mà là để ngăn chặn một vụ sát nhân hàng loạt lớn nhất trong lịch sử nhân loại.