Bóng tối bao phủ dòng sông Seine không giống như sự tĩnh mịch của vùng núi Alps hay cái đục ngầu của sương mù London. Nó mang một vẻ mỹ lệ tàn khốc, nơi ánh sáng từ những cột đèn ga phản chiếu xuống mặt nước như những dải lụa vàng bị xé vụn. Julian Thorne ngồi trong chiếc xe ngựa đen, bàn tay ông vẫn không rời khỏi tập tài liệu bọc da cá đuối. Bên cạnh ông, Mary Debenham đang kiểm tra lại các ống nghiệm chứa chất lỏng màu xanh lam lục – kết quả của một thí nghiệm hóa học cấp tốc trong một nhà kho bí mật gần khu Marais.
"Theo định luật Dalton về áp suất riêng phần," Thorne phá vỡ sự im lặng bằng giọng nói chuẩn mực, không hề dao động dù bên ngoài là hàng loạt các đội tuần tra của Nam tước De Rais đang lùng sục. "Nếu chúng ta đưa hợp chất Amoniac lỏng vào trung tâm của buồng giãn nở trước khi xung điện từ được kích hoạt, phản ứng trung hòa sẽ tạo ra một lớp màng chất lỏng có sức căng bề mặt lớn, ngăn cản sự hình thành vùng chân không."
Mary gật đầu, đôi mắt cô mệt mỏi nhưng đầy quyết tâm. "Lý thuyết là vậy. Nhưng chúng ta phải tiếp cận được bộ phận đánh lửa của khẩu pháo điện từ. De Rais đã đặt thiết bị đầu tiên ngay trong hầm mộ phía dưới Nhà thờ Đức Bà. Đó là điểm giao thoa của các mạch nước ngầm, giúp tản nhiệt cho hệ thống dây dẫn đồng."
Xe ngựa dừng lại ở một khoảng cách an toàn phía sau quảng trường Notre-Dame. Nhà thờ biểu tượng của Paris hiện ra như một bóng ma khổng lồ bằng đá, với những bức tượng Gargoyle trừng mắt nhìn xuống trần thế. Vào đêm nay, tòa kiến trúc Gothic này không chỉ là một thánh đường, nó đã bị biến thành một bệ phóng cho sự hủy diệt.
Thorne và Mary bước xuống xe. Họ mặc những bộ trang phục của những người thợ sửa chữa hệ thống cống ngầm – một vỏ bọc hoàn hảo để di chuyển trong mê cung dưới lòng đất của Paris. Thorne mang theo một chiếc đèn bão bọc vải đen để hạn chế ánh sáng, cùng với một bộ dụng cụ cơ khí chuyên dụng gồm thước đo pan-me, kìm cách điện và những thanh thép từ tính.
Họ tìm thấy lối vào hầm mộ thông qua một nắp cống nhỏ nằm ẩn sau những bụi cây ven sông. Khi bước xuống, mùi ẩm mốc của đá vôi và mùi nồng nặc của ozone từ các thiết bị điện bắt đầu xộc vào mũi.
"Dấu hiệu vật lý của một dòng điện cao thế," Thorne thì thầm, chỉ tay vào những sợi dây cáp bọc cao su dày như bắp tay người đang chạy dọc theo vách đá ẩm ướt. "Các cuộn dây cảm ứng phải có kích thước rất lớn mới có thể tải được năng lượng từ máy phát đặt ở bên kia sông."
Họ tiến sâu vào bên trong, nơi các hầm mộ cổ đại mở rộng ra thành một không gian rộng lớn. Ở trung tâm, ngay bên dưới bàn thờ chính của nhà thờ phía trên, một cấu trúc cơ khí kỳ quái hiện ra. Đó là một khối hình trụ bằng thép sáng loáng, được bao quanh bởi các cuộn dây đồng khổng lồ xếp tầng theo nguyên lý của một cuộn dây Tesla sơ khai. Các ống dẫn khí dẫn từ những bình áp suất lớn tập trung vào một buồng trung tâm – nơi "Hơi thở của Phượng hoàng" sẽ được nén lại.
"Nhìn kìa," Mary chỉ vào bảng điều khiển bằng đồng có gắn một chiếc đồng hồ bấm giờ cơ khí. "Nó đã được lên dây cốt. Chúng ta chỉ còn chưa đầy sáu mươi phút trước khi vụ thử nghiệm kích hoạt tự động bắt đầu."
Đúng lúc đó, tiếng bước chân vang vọng từ phía hành lang dẫn đến lối thoát chính. Ba gã lính gác của Obsidian xuất hiện, chúng mang theo súng trường tấn công đời mới và những chiếc đèn lồng cực sáng.
"Đứng yên!" một tên hét lên khi thấy bóng dáng của Thorne.
Thorne không chạy. Ông đứng yên, đôi mắt quan sát nhanh sơ đồ dây cáp dưới sàn tàu. "Mary, van xả số 4, quay ngược chiều kim đồng hồ ngay lập tức!"
Trong khi Mary lao về phía van xả khí, Thorne rút từ túi áo ra một cuộn dây kẽm mỏng. Với một động tác được tính toán chính xác về mặt động lực học, ông tung cuộn dây về phía hai cực của bộ tụ điện đang tích năng lượng.
Bụp! Một vệt hồ quang điện xanh loét phóng ra, kèm theo tiếng nổ đanh gọn. Sự đoản mạch đột ngột tạo ra một xung điện từ cực mạnh, làm mù mắt những tên lính gác trong vài giây và vô hiệu hóa các thiết bị chiếu sáng của chúng.
Tận dụng sự hỗn loạn, Thorne lao đến, dùng sức nặng của cơ thể và một đòn bẩy bằng sắt để đánh gục tên lính gần nhất. Mary cũng đã mở được van xả. Khí nén thoát ra tạo thành một màn sương mù trắng xóa, che khuất tầm nhìn của kẻ thù.
"Logic của trận chiến không nằm ở hỏa lực, mà là ở việc làm chủ môi trường," Thorne nói, trong khi ông kéo Mary vào sau một bệ đá lớn.
"Chúng ta phải ngắt kết nối bộ phận đánh lửa!" Mary hét lên giữa tiếng rít của khí nén.
Thorne bò sát mặt đất, tiếp cận bảng điều khiển chính. Ông quan sát sơ đồ mạch điện được khắc trên tấm đồng. Đây là một hệ thống phức tạp sử dụng các rơ-le thủy ngân. Chỉ cần một sai sót nhỏ, toàn bộ năng lượng tích trữ sẽ phóng ra và thiêu rụi mọi thứ trong hầm mộ.
Ông rút chiếc đồng hồ bỏ túi ra, dùng mặt kính lúp để quan sát các tiếp điểm. "Một mạch nối tiếp. Nếu tôi ngắt đoạn ở vị trí này, hệ thống sẽ báo lỗi và tạm dừng trong năm phút để xả áp."
Bàn tay Thorne giữ chặt chiếc kìm cách điện. Mồ hôi chảy ròng ròng trên trán ông. Từng giây trôi qua như một thiên niên kỷ. Phía sau, những tên lính gác bắt đầu bắn mù quáng vào màn sương. Những viên đạn nảy lửa trên các bề mặt kim loại và đá vôi.
Cạch!
Thorne đã cắt đứt sợi dây mồi. Tiếng máy móc đang rền rĩ bỗng nhiên chuyển sang một tông trầm rồi lịm dần. Một đèn báo màu đỏ trên bảng điều khiển bắt đầu nhấp nháy.
"Xong rồi! Mary, hợp chất Amoniac!"
Mary lao tới, đổ dung dịch hóa chất vào buồng chứa mẫu thử. Phản ứng hóa học xảy ra ngay lập tức, tạo ra một thứ bọt màu trắng dày đặc bám chặt vào các vòi phun. "Hơi thở của Phượng hoàng" đã bị vô hiệu hóa bởi một lớp màng bao phủ hóa học.
Nhưng chiến thắng của họ ngắn ngủi. Một tiếng súng nổ vang rền từ phía lối vào chính, và lần này, viên đạn không hề bắn mù quáng. Nó găm thẳng vào bệ điều khiển, chỉ cách tay Thorne vài phân.
Nam tước De Rais bước ra từ bóng tối, gương mặt ông ta méo mó vì giận dữ. Ông ta không còn vẻ quý tộc lịch lãm, thay vào đó là một kẻ cuồng tín đang đứng bên bờ vực của sự thất bại.
"Ông nghĩ một chút hóa học rẻ tiền có thể dừng được bánh xe của lịch sử sao, Thorne?" De Rais giơ khẩu súng lục mạ bạc lên. "Nhà thờ Đức Bà chỉ là một trong bốn điểm. Kể cả khi ông phá hủy chỗ này, Paris vẫn sẽ quỳ gối dưới chân Obsidian vào đêm mai."
Thorne đứng dậy, ông không hề tỏ ra sợ hãi. "Ngài Nam tước, ngài am hiểu về đạn đạo học, nhưng ngài quên mất một định luật cơ bản của Newton: Mọi hành động đều có một phản lực tương đương và ngược chiều."
"Ông đang ám chỉ điều gì?"
"Ngài nghĩ tại sao tôi lại để Mary mở van xả khí nén thay vì khóa nó lại?" Thorne chỉ tay về phía trần hầm mộ, nơi khí nén đang tích tụ trong những khe nứt của kiến trúc Gothic cổ đại. "Áp suất trong căn hầm này đang tăng lên theo hàm số mũ. Chỉ cần một tia lửa từ khẩu súng của ngài, toàn bộ căn hầm sẽ trở thành một quả bom áp lực khổng lồ. Ngài sẽ chết trước khi kịp nhìn thấy Paris sụp đổ."
De Rais nhìn quanh, nhận thấy sự thật trong lời nói của Thorne. Khí nén kết hợp với bụi đá và hơi hóa chất tạo thành một hỗn hợp cực kỳ nhạy cảm. Ông ta chần chừ, họng súng hơi hạ xuống.
"Và có một điều nữa," Thorne tiếp tục, giọng ông đầy uy lực. "Tập tài liệu tôi mang theo không chỉ có mã kích hoạt. Tôi đã gửi một bản sao logic của sơ đồ này đến đồn cảnh sát trưởng Paris cùng với vị trí của ba khẩu pháo còn lại. Ngay lúc này, các kỹ sư của quân đội Pháp đang tiến vào tháp Eiffel."
Đây là một đòn tâm lý. Thorne chưa hề gửi gì cả, nhưng ông biết De Rais là một kẻ đa nghi. Sự đa nghi chính là kẽ hở lớn nhất trong hệ thống phòng thủ của một kẻ độc tài.
Trong khoảnh khắc De Rais dao động, Mary đã kịp thời ném một bình chứa khí gây mê nhỏ về phía ông ta. De Rais nổ súng trong vô thức, nhưng tia lửa từ họng súng ngay lập tức kích hoạt phản ứng cháy nổ nhỏ của khí nén tích tụ.
ẦM!
Một vụ nổ áp lực đẩy văng tất cả mọi người ra xa. Bụi đá rơi xuống mù mịt. Thorne cảm thấy tai mình ù đi, nhưng ông nhanh chóng gượng dậy, nắm lấy tay Mary.
"Chạy mau! Cấu trúc hầm mộ đang sụp đổ!"
Họ lao qua những hành lang tối tăm, tránh né những tảng đá rơi xuống từ trần nhà thờ. Khi họ ngoi lên mặt đất qua nắp cống ven sông Seine, một tiếng nổ trầm đục khác vang lên từ lòng đất. Khói trắng bốc lên từ các khe nứt trên quảng trường Notre-Dame, nhưng ngôi nhà thờ vĩ đại vẫn đứng vững.
Thorne quỳ xuống bãi cỏ, thở dốc. Ông nhìn lại phía sau. Nam tước De Rais và những tên lính gác có lẽ đã bị chôn vùi trong đống đổ nát, hoặc tệ hơn, đã tẩu thoát qua một lối đi bí mật khác.
"Chúng ta đã ngăn được một cái," Mary nói, lau vết máu trên mặt. "Nhưng ông đã nói dối ông ta về việc cảnh sát đang đến, đúng không?"
Thorne gật đầu, môi ông khẽ nở một nụ cười mệt mỏi. "Trong một vụ án trinh thám, hư cấu đôi khi là công cụ mạnh mẽ hơn thực tế. Nhưng bây giờ, lời nói dối đó phải trở thành sự thật. Chúng ta còn ba mươi sáu giờ để tìm ra ba địa điểm còn lại."
Ông nhìn lên tháp chuông của Nhà thờ Đức Bà. Tiếng chuông đêm bắt đầu vang lên, thanh bình và uy nghiêm. Julian Thorne biết rằng đêm nay ông sẽ không ngủ. Cuộc đua trên bàn cờ Paris chỉ mới bước vào giai đoạn tàn cuộc, nơi những quân vua bắt đầu lộ diện khỏi bóng tối.
"Đến tháp Eiffel," Thorne ra lệnh cho Mary khi họ vẫy một chiếc xe ngựa vừa đi ngang qua. "Nếu De Rais muốn một buổi biểu diễn ánh sáng vào đêm giao thừa, chúng ta sẽ cho ông ta thấy ánh sáng của sự thật."
Chiếc xe ngựa lăn bánh trên những con phố đá, hướng về phía biểu tượng thép của một kỷ nguyên mới. Julian Thorne siết chặt cuốn sổ tay, nơi ông bắt đầu phác thảo sơ đồ chấn động học của tháp Eiffel. Logic của ông giờ đây không chỉ là để phá án, mà là để bảo vệ linh hồn của cả một thành phố.