Đoàn tàu tốc hành xuyên lục địa rạch ngang màn đêm của vùng đồng bằng Đông Âu, đưa Arthur Sterling và Aris Thorne tiến sâu vào lãnh thổ của Đế quốc Nga. St. Petersburg hiện ra trong những ngày cuối năm 1895 như một viên kim cương lạnh lẽo được đặt trên tấm nhung đen của dòng sông Neva đóng băng. Thành phố của các Sa hoàng không mang vẻ kỷ luật thép của Berlin hay sự thực dụng của London; nó là một sự pha trộn kỳ lạ giữa vẻ xa hoa tột bậc và nỗi u uất thẳm sâu, nơi những cung điện dát vàng soi bóng xuống những con hẻm tối tăm đầy rẫy âm mưu.
Sterling đứng bên cửa sổ toa tàu, nhìn những bông tuyết lớn như lông ngỗng bám vào lớp kính. Ông vừa giải mã xong dãy tọa độ cuối cùng trên thẻ đục lỗ thu được tại Berlin. Mọi con đường đều dẫn về Cung điện Yusupov, nơi sắp diễn ra buổi dạ tiệc hóa trang lớn nhất mùa đông để chào mừng sự ra đời của hệ thống chiếu sáng bằng hồ quang điện đầu tiên tại St. Petersburg.
"Arthur, ngài có chắc là chúng ta nên tham dự không?" Thorne hỏi khi đang cố gắng thắt chiếc nơ trắng cho bộ tuxedo. "Chúng ta không có thư mời chính thức, và cảnh sát mật Okhrana của Nga không khoan dung như cảnh sát London đâu."
"Chúng ta không cần thư mời khi chúng ta mang theo thứ mà chủ nhân buổi tiệc đang thèm khát," Sterling đáp, tay ông cầm một chiếc hộp nhỏ bằng chì. "Sự thật về Dự án Siegfried là tấm vé hạng nhất của chúng ta."
Khi họ đến Cung điện Yusupov, không gian rực rỡ đến mức làm người ta lóa mắt. Hàng nghìn ngọn đèn hồ quang điện vừa được lắp đặt tỏa ra ánh sáng trắng xanh lung linh, phản chiếu trên những bộ trang sức kim cương của giới quý tộc Nga. Mọi người đều đeo mặt nạ: những con gấu, đại bàng, và cả những hình nhân cơ khí. Sterling chọn cho mình chiếc mặt nạ bạc đơn giản, đôi mắt xám của ông bình thản quan sát đám đông.
Buổi tiệc đang ở cao trào thì một tiếng hét thất thanh vang lên từ phía căn hầm rượu, nơi đặt hệ thống máy phát điện trung tâm. Sterling là người đầu tiên lao xuống cầu thang, theo sau là Thorne và một nhóm lính canh hoàng gia.
Hiện trường vụ án là một sự thách thức đối với mọi quy luật tự nhiên. Giám đốc dự án điện lực, Bá tước Alexei Volkov, đang đứng tựa vào một cột trụ bằng thép. Ông ta không nằm xuống, cũng không ngã. Toàn bộ cơ thể Volkov đã bị đóng băng cứng ngắc trong một khối băng trong suốt như pha lê, dù nhiệt độ trong phòng máy phát đang rất cao do động cơ vận hành.
"Đừng chạm vào khối băng!" Sterling hét lên khi thấy một người lính định bước tới.
Ông rút chiếc nhiệt kế hồng ngoại sơ khai – một phát minh mới của Faust – và hướng về phía cái xác. Chỉ số hiện lên mức âm 110 độ C.
"Nitơ lỏng," Sterling nói khẽ, gương mặt ông đanh lại. "Nhưng làm thế nào họ có thể bao phủ một người bằng nitơ lỏng ngay lập tức mà không để lại dấu vết của thiết bị phun?"
Ông quan sát sàn nhà. Không có vết nước, không có dấu hiệu rò rỉ. Tuy nhiên, trên trần nhà ngay phía trên nạn nhân có một hệ thống ống dẫn khí mới được lắp đặt. Sterling dùng gậy chống gõ nhẹ vào ống dẫn. Một tiếng vang khô khốc phát ra.
"Hệ thống chữa cháy tự động," Sterling phân tích. "Hung thủ đã tráo đổi khí bình thường bằng nitơ lỏng dưới áp suất cực cao. Khi Volkov bước vào vị trí này, một cảm biến nhiệt đã kích hoạt van xả. Trong vòng hai giây, toàn bộ cơ thể ông ta bị bao bọc bởi một luồng khí lạnh đến mức làm đông cứng tế bào ngay lập tức."
Thorne run rẩy: "Nhưng tại sao lại là Volkov? Ông ta là người duy nhất nắm giữ mật mã kích hoạt lưới điện toàn thành phố."
"Đó chính là lý do," Sterling đáp. Ông cúi xuống, nhìn vào bên trong khối băng bao quanh đôi tay của nạn nhân. Volkov đang cầm một vật gì đó. Đó là một chiếc chìa khóa bằng bạc có hình một con nhện.
Đột nhiên, ánh sáng hồ quang trong toàn cung điện chớp nháy rồi vụt tắt. Bóng tối bao trùm. Tiếng gầm rú của máy phát điện biến thành một giai điệu hỗn loạn. Sterling cảm nhận được một luồng không khí dịch chuyển ngay sát bên mình. Ông vung gậy chống theo bản năng, nghe thấy tiếng kim loại va chạm khô khốc.
"Logic không thể cứu ngài mãi đâu, Sterling!" Một giọng nói thì thầm qua bóng tối, giọng nói mang âm hưởng của một người có học thức cao nhưng đầy sự căm phẫn.
Khi ánh đèn dự phòng bằng nến được thắp lên, kẻ lạ mặt đã biến mất. Nhưng khối băng chứa thi thể Volkov đã bị vỡ vụn. Chiếc chìa khóa bạc đã không còn ở đó. Trên nền đá chỉ còn sót lại một mảnh mặt nạ hình con chim ưng – biểu tượng của dòng họ Romanov.
Sterling không đuổi theo. Ông đứng lặng, nhìn những mảnh băng đang tan dần. "Họ không chỉ muốn mật mã điểm hỏa. Họ muốn gây ra một vụ nổ nhiệt điện để phá hủy toàn bộ khu vực trung tâm St. Petersburg."
Cuộc điều tra đưa họ đến một phòng thí nghiệm bí mật nằm bên dưới nhà thờ Savior on Spilled Blood. Tại đây, Sterling tìm thấy những bản thiết kế về một thiết bị gọi là "Bom Lạnh". Nguyên lý của nó dựa trên sự giãn nở đột ngột của khí hóa lỏng để tạo ra một xung chấn cực mạnh, có khả năng làm sụp đổ các cấu trúc thép mà không cần thuốc nổ.
"Kẻ đứng sau chuyện này là một thiên tài về nhiệt động lực học," Sterling nói với Thorne khi họ đang lùng sục giữa những bình chứa hóa chất. "Và hắn biết rõ lịch trình của Sa hoàng. Buổi lễ khánh thành lưới điện vào sáng mai chính là thời điểm quả bom được kích hoạt."
Sterling nhận ra kẻ thủ ác chính là một cộng sự cũ của mình trong thời gian làm thẩm phán – Giáo sư Ivanovich, người từng bị Sterling kết án vì tội thí nghiệm trên tù nhân. Ivanovich đã giả chết và gia nhập "Con Nhện" để thực hiện cuộc báo thù vĩ đại nhất.
Đêm đó, trong khi St. Petersburg đang chìm vào giấc ngủ, Sterling và Thorne lẻn vào trạm biến thế chính của thành phố. Họ tìm thấy thiết bị của Ivanovich: một bình chứa khổng lồ chứa nitơ lỏng được nối với hệ thống dây dẫn điện hồ quang. Chỉ cần một dòng điện chạy qua, bình chứa sẽ nổ tung do áp suất giãn nở, phá hủy toàn bộ hệ thống sưởi ấm của thành phố giữa mùa đông khắc nghiệt.
"Aris, anh hãy giữ áp suất van xả ổn định. Tôi phải ngắt kết nối mạch cầu chì này," Sterling ra lệnh.
Khi Sterling đang thao tác với những sợi dây điện phức tạp, Ivanovich xuất hiện từ trên cao, tay cầm một chiếc súng phun lửa áp lực. "Ngài luôn tự hào về logic của mình, Sterling. Vậy ngài hãy giải bài toán này đi: Nếu ngài ngắt điện, quả bom sẽ nổ do áp suất dư. Nếu ngài giữ điện, tôi sẽ thiêu cháy ngài tại đây."
Sterling không dừng tay. Ông nhìn vào đồng hồ đo áp suất. "Ông quên mất định luật Boyle, Ivanovich. Áp suất và thể tích tỉ lệ nghịch với nhau. Nếu tôi tăng thể tích của buồng chứa bằng cách mở van dự phòng phía sau ông, áp suất sẽ giảm xuống mức an toàn dù điện có chạy qua hay không."
"Ngài không thể với tới cái van đó!" Ivanovich cười điên dại và bóp cò súng phun lửa.
Một luồng lửa rực cháy lao về phía Sterling. Nhưng thay vì né tránh, Sterling đã ném chiếc hộp chì mà ông mang theo từ Berlin vào họng súng. Chiếc hộp chứa một lượng nhỏ quặng phóng xạ thô – thứ ông mượn từ phòng thí nghiệm của Geiger. Phản ứng hóa học đột ngột giữa nhiệt độ cao và quặng làm súng phun lửa bị tắc nghẽn và nổ ngược lại phía Ivanovich.
Trong lúc Ivanovich đang choáng váng vì vụ nổ, Sterling nhanh chóng xoay chiếc van dự phòng. Tiếng khí nitơ xì ra tạo thành những luồng khói trắng xóa, bao phủ cả căn phòng. Ivanovich gào thét trong làn sương lạnh, cố gắng tìm lối thoát nhưng ông ta đã bị chính cái bẫy lạnh lẽo của mình bao vây.
Khi sương mù tan đi, Ivanovich đã bị đóng băng hoàn toàn, tư thế giống hệt Bá tước Volkov. Sterling đứng đó, hơi thở của ông tạo thành những làn khói trắng, gương mặt vẫn giữ vẻ trung tính tuyệt đối.
"Công lý đôi khi là một vòng lặp hoàn hảo của các quy luật vật lý," Sterling nói khẽ.
Ông lấy lại chiếc chìa khóa bạc từ tay Ivanovich. Lần này, ông phát hiện ra một khe hở bí mật trên chiếc chìa khóa. Bên trong không phải là mật mã, mà là một bản đồ chi tiết về các tuyến đường sắt bí mật dẫn đến một pháo đài ở vùng Siberia – trụ sở thực sự của "Con Nhện".
Thorne bước tới, run cầm cập vì lạnh. "Chúng ta đã cứu được St. Petersburg, Arthur. Nhưng Ivanovich chỉ là một chi nhánh khác. Bản đồ này... nó dẫn đến đâu?"
Sterling nhìn về phía chân trời phía Đông, nơi ánh bình minh đang bắt đầu hiện lên trên những mái vòm củ hành của nhà thờ. "Nó dẫn đến trái tim của bóng tối, Aris. Đến nơi mà kẻ đứng đầu thực sự đang đợi chúng ta. Kẻ đó không còn sử dụng máy móc hay hóa chất để đe dọa nữa. Hắn đang chuẩn bị thay đổi dòng chảy của lịch sử bằng một phát minh mà nhân loại chưa sẵn sàng đón nhận."
Sterling thu dọn dụng cụ. Vụ án tại Nga đã kết thúc, nhưng nó chỉ là bước đệm cho trận chiến cuối cùng. Ông hiểu rằng mình không còn là một thám tử đi tìm sự thật cho các vụ án mạng lẻ tẻ; ông đã trở thành người bảo vệ cuối cùng của nền văn minh trước sự điên rồ của tri thức không đạo đức.
"Đi thôi, Aris," Sterling nói, gậy chống của ông gõ đều đặn trên sàn đá đông cứng. "Điểm dừng chân tiếp theo của chúng ta là nơi tận cùng của thế giới. Và lần này, chúng ta sẽ không quay lại nếu không nhổ tận gốc mạng nhện này."
Chương 9 khép lại khi Arthur Sterling bước ra khỏi trạm biến thế, bóng ông đổ dài trên mặt tuyết trắng xóa. St. Petersburg đã được cứu thoát khỏi vụ nổ bom lạnh, nhưng một cuộc hành trình gian khổ xuyên qua Siberia đang chờ đợi vị thẩm phán không bao giờ mệt mỏi này.