MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBầu Trời Chia ĐôiChương 2

Bầu Trời Chia Đôi

Chương 2

735 từ · ~4 phút đọc

Luồng ánh sáng xanh từ cổng từ trường quét qua người An, tiếng kêu "Tít" vang lên khô khốc. Trái tim cậu như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực khi nhìn thấy dòng chữ hiện lên trên màn hình pha lê: "Xác nhận danh tính: Minh – Cấp bậc S. Chào mừng ngài trở về."

Cánh cửa kim loại nặng nề trượt sang hai bên, âm thanh êm ru như tiếng thở dài. Ngay lập tức, một luồng không khí mát lạnh, tinh khiết ùa vào phổi An. Nó không có vị rỉ sắt, không có mùi khói bụi, mà là một mùi hương dịu nhẹ của bạc hà và nước biển. An hít một hơi thật sâu, cảm giác choáng váng ập đến. Hóa ra, đây là thứ mà những kẻ ở Khu Xanh gọi là "hít thở".

Bước chân An ngập ngừng trên nền đá cẩm thạch láng bóng. Cậu cúi xuống nhìn đôi giày da thủ công mà cậu vừa chiếm đoạt từ Minh – chúng êm ái đến mức cậu cảm thấy mình như đang đi trên mây. Nhưng bên dưới lớp áo lụa đắt tiền, những vết sẹo từ những lần tranh giành thức ăn ở Khu Xám vẫn còn nhức nhối, như một lời nhắc nhở rằng cậu chỉ là một kẻ lừa đảo.

"Thiếu gia! Ngài đã đi đâu vậy? Ngài có biết ngài Silas đã nổi giận thế nào khi ngài tự ý rời khỏi khu vực an toàn không?"

Một người đàn ông trung niên trong bộ đồng phục quản gia phẳng phiu chạy đến, gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng. An khựng lại, đôi tay hơi run. Cậu nhớ lại lời dặn vội vã của Minh: "Đừng nói nhiều, chỉ cần tỏ ra mệt mỏi và yêu cầu về phòng ngay lập tức."

An cúi thấp đầu, bắt chước giọng điệu trầm buồn của Minh: "Tôi hơi mệt. Tôi muốn nghỉ ngơi."

"Nhưng thưa cậu, vết bẩn trên áo cậu..." Người quản gia định đưa tay chạm vào vai An.

An né tránh một cách bản năng, ánh mắt sắc lẹm như một con thú hoang khiến vị quản gia sững người. Cậu nhận ra mình vừa sơ hở. Những kẻ ở Khu Xanh không có ánh mắt đầy sát khí như vậy. Cậu lập tức hạ giọng, giả vờ xoa thái dương: "Tôi bị ngã ở khu vườn phía sau. Để tôi tự lo."

Cậu bước nhanh theo chỉ dẫn của các bảng đèn LED chạy dọc hành lang, hướng về phía "Phòng cá nhân" ghi trên bản đồ ảo của thẻ ID. Khi cánh cửa phòng khép lại, An khuỵu xuống sàn nhà dát vàng. Căn phòng rộng gấp mười lần căn chòi rách nát của cậu và Nguyệt, đầy rẫy những thiết bị công nghệ mà cậu chưa từng thấy trong đời.

Cậu tiến về phía cửa sổ lớn. Từ đây, toàn bộ Khu Xanh hiện ra như một viên ngọc lung linh. Nhưng khi nhìn ra xa hơn, qua lớp kính dày của vòm bảo hộ, An thấy một vùng tối tăm, mù mịt. Đó là Khu Xám. Ở một góc nào đó trong màn sương độc hại kia, Minh đang phải đối mặt với những con nghiện thuốc và đám lính đánh thuê. Và quan trọng hơn, Nguyệt đang đợi cậu mang thuốc về.

An điên cuồng lục tìm trong ngăn kéo, trong các tủ kính. Cậu cần thuốc ức chế phổi cấp độ S – thứ chỉ có ở đây. Cuối cùng, cậu tìm thấy một chiếc hộp nhỏ màu bạc, bên trong chứa những ống tiêm dung dịch xanh biếc. Mỗi ống này có thể đổi được cả một khu phố ở vùng ngoài kia.

Vừa lúc đó, một bảng điều khiển trên tường bật sáng. Gương mặt của một người đàn ông trung niên với đôi mắt lạnh lùng như loài bò sát xuất hiện. Đó là Silas – cha của Minh, người quyền lực nhất thành phố này.

"Minh, con đã lấy thứ đó chưa? Dự án 'Thanh lọc' không thể trì hoãn lâu hơn nữa. Đừng để lòng trắc ẩn hèn nhát của con làm hỏng chuyện của gia tộc."

An nín thở, đôi tay siết chặt lấy hộp thuốc. Cậu nhận ra cuộc tráo đổi này không chỉ đơn thuần là tìm thuốc cứu người. Cậu vừa vô tình bước chân vào tâm chấn của một thảm họa sắp sửa đổ xuống đầu đồng bào mình.