Trong khi An đang ngạt thở giữa sự xa hoa của Khu Xanh, thì ở phía bên kia rào chắn, Minh cảm thấy phổi mình như đang bốc cháy.
Chiếc mặt nạ cũ kỹ mà An đưa cho hắn phát ra những tiếng khò khè nặng nề. Mỗi hơi hít vào đều mang theo vị đắng nghét của lưu huỳnh và bụi mịn. Minh khuỵu xuống giữa một con hẻm hẹp, nơi những bức tường gạch vỡ nát bị ám khói đen kịt. Hắn nhìn xuống đôi bàn tay mình – đôi bàn tay vốn chỉ quen cầm bút và ly rượu vang, giờ đây dính đầy thứ bùn đất hôi thối của Khu Xám.
"Này! Thằng kia, có sao không?"
Một giọng nói khàn khàn vang lên. Minh ngước mắt thấy một cô gái với mái tóc cắt ngắn lởm chởm, gương mặt lem luốc nhưng đôi mắt sáng quắc như dao cạo. Cô ta khoác một chiếc áo da sờn rách, thắt lưng lủng lẳng những túi đựng linh kiện cơ khí. Đó là Linh – người dẫn đầu nhóm lượm lặt mà An thường làm việc cùng.
"An? Sao hôm nay mày nhìn lờ đờ thế? Lính tuần vừa rút đi, trúng mánh không mà đứng đực mặt ra đấy?" Linh tiến lại gần, vỗ mạnh vào vai Minh khiến hắn lảo đảo.
Minh cố trấn tĩnh, cố nhớ lại cách An nói chuyện. "Tôi... tôi hơi choáng. Vừa bị tụi lính rượt."
Linh nhíu mày, nhìn chằm chằm vào Minh qua lớp kính mờ của mặt nạ. "Giọng mày hôm nay nghe như mấy thằng công tử hít phải khí mê ấy. Mà thôi, thằng Khỉ nó bảo mày tìm được thẻ ID của tụi Khu Xanh à? Đâu, đưa xem nào!"
Minh giật mình. Hắn nhận ra mình đang đứng giữa một bầy sói đói. Ở đây, bất cứ thứ gì có giá trị đều có thể trở thành bản án tử hình. "Không có... tôi đánh rơi rồi," Minh nói dối, lưỡi hắn run rẩy.
"Đồ ăn hại!" Linh gắt lên, nhưng rồi ánh mắt cô dịu lại khi nhìn thấy túi thuốc mà Minh đang khư khư giữ trong lòng ngực – thực chất chỉ là vài ống dung dịch giảm đau rẻ tiền mà An đã chuẩn bị sẵn. "Về nhà đi. Con Nguyệt nó ho suốt từ chiều, chắc không trụ được qua đêm nay nếu không có thuốc đâu."
Nhà. Từ đó nghe thật xa xỉ. Minh lếch thếch bước theo Linh qua những dãy hành lang tối tăm, nơi con người nằm la liệt hai bên đường như những bóng ma. Cuối cùng, họ dừng lại trước một căn hầm nhỏ hẹp, cửa được chắp vá bằng những tấm tôn rỉ sét.
Bên trong, trên một chiếc giường xếp bằng sắt, một cô bé gầy gò đang co quắp dưới lớp chăn mỏng. Tiếng ho của con bé nghe xé lòng, mỗi lần ho là một lần cả cơ thể nhỏ bé ấy rung lên bần bật.
"Anh... Anh về rồi à?" Nguyệt thều thào, đôi mắt to tròn ngấn lệ nhìn về phía Minh.
Minh đứng sững lại. Hắn chưa bao giờ thấy cảnh tượng này ở Khu Xanh. Ở thế giới của hắn, người ta chết trong những căn phòng vô trùng, giữa tiếng máy móc hiện đại. Còn ở đây, cái chết hiện hữu trong từng hơi thở yếu ớt của một đứa trẻ. Hắn tiến lại gần, bàn tay run run chạm vào trán con bé. Nóng như lửa đốt.
"Anh... lấy được thuốc cho em chưa?" Nguyệt hỏi, hy vọng le lói trong ánh mắt.
Minh nhìn túi thuốc giả trong tay, lòng đau thắt lại. Hắn nhận ra mình đã quá ngây thơ. Cuộc trao đổi này không phải là một trò chơi phiêu lưu. Hắn đang giữ mạng sống của một đứa trẻ trên tay, trong khi bản thân hắn chẳng biết gì về việc cứu người.
Cùng lúc đó, từ chiếc radio cũ nát góc phòng, một giọng nói rè rè vang lên, thông báo về lệnh giới nghiêm mới tại Khu Xám. Minh bỗng nghe thấy tên mẹ mình trong một bản tin mã hóa của phe phản kháng: "Dự án nghiên cứu của Tiến sĩ Mai về mạch nước ngầm đã bị đánh cắp... Bà ấy vẫn còn sống ở đâu đó trong Vùng Xám này."
Minh siết chặt nắm tay. Hắn phải sống sót. Không chỉ để tìm mẹ, mà còn để giữ hơi thở cho đứa trẻ tội nghiệp này cho đến khi An quay lại. Nhưng hắn không biết rằng, ở phía bên kia vòm kính, An đang đứng trước một bí mật có thể khiến cả Khu Xám biến mất vĩnh viễn trong vòng 24 giờ tới.