An đứng chôn chân trước màn hình pha lê, nơi gương mặt của Silas vẫn đang chờ đợi một câu trả lời. Trong không gian vô trùng của Khu Xanh, cái tên "Dự án Thanh lọc" nghe thật êm tai, nhưng An biết rõ những kẻ quyền lực thường dùng ngôn từ hoa mỹ để che đậy những tội ác kinh tởm nhất.
"Vâng... con đang xem xét lại các thông số," An đáp, giọng cậu khàn đặc, cố gắng giữ cho tông giọng không run rẩy.
Silas khẽ nheo mắt qua màn hình, ánh nhìn sắc lẹm như muốn xuyên thấu lớp mặt nạ giả tạo của đứa con trai. "Con có vẻ lạ. Trận ốm vừa rồi làm con suy nghĩ quá nhiều chăng? Nhớ lấy, Minh, nguồn nước ngầm đang cạn kiệt. Nếu không xả thải đống hóa chất tồn dư kia ra khu vực ngoại vi để làm trống các bể chứa, hệ thống lọc của Khu Xanh sẽ sụp đổ trong ba ngày tới. Chúng ta không cứu họ, chúng ta chỉ đang ưu tiên sự sống của những kẻ xứng đáng hơn."
Màn hình vụt tắt. An cảm thấy chân tay rụng rời. Cậu lao đến chiếc bàn làm việc, ngón tay lướt nhanh trên những phím bấm cảm ứng. Những sơ đồ kỹ thuật hiện ra: một hệ thống đường ống khổng lồ chạy ngầm bên dưới Vòm Kính, dẫn thẳng đến mạch nước duy nhất của Khu Xám.
Sự thật còn tàn khốc hơn cậu tưởng. Khu Xanh không chỉ hút nước của người nghèo, mà họ còn dùng chính những giếng nước ấy làm nơi xả chất thải hạt nhân và hóa chất sinh học sau khi đã lọc sạch cho giới thượng lưu. "Thanh lọc" thực chất là một cuộc thảm sát lặng lẽ. Chỉ cần Silas nhấn nút, toàn bộ cư dân Khu Xám – bao gồm cả Nguyệt và những người bạn của An – sẽ chết vì ngộ độc chỉ sau một đêm.
"Phải ngăn chặn chuyện này," An lẩm bẩm.
Cậu bắt đầu lục tìm mã truy cập vào hệ thống van xả thải. Nhưng mỗi khi cậu chạm vào tập tin mật, một yêu cầu nhận diện mống mắt hiện lên. An nín thở, đưa mắt sát vào vòng tròn ánh sáng đỏ. Không khớp. Tim An đập loạn nhịp. Cậu quên mất, dù khuôn mặt có giống nhau đến đâu, mống mắt vẫn là thứ duy nhất không thể đánh tráo. Nếu cậu thử lại lần nữa, hệ thống an ninh sẽ báo động.
Bất ngờ, có tiếng gõ cửa. An vội vã tắt màn hình, lùi lại phía sau.
Cánh cửa mở ra. Một cô gái trẻ bước vào, khoác trên mình bộ váy lụa trắng tinh khôi, mái tóc dài óng ả tỏa ra mùi hương của hoa nhài – mùi hương thực sự, không phải hóa chất. Đây là Lan, vị hôn thê của Minh, con gái của nhà khoa học đứng đầu hệ thống lọc khí.
"Minh, anh lại nhốt mình trong này à?" Lan bước tới, đôi mắt cô chứa chan sự lo lắng nhưng cũng đầy nghi hoặc. Cô đặt tay lên ngực An, nơi nhịp tim của cậu đang gõ liên hồi như trống trận. "Sao tim anh đập nhanh thế này? Và... tay anh..."
Lan cầm lấy bàn tay An. Cô sững sờ khi thấy những vết chai sần thô ráp trên đầu ngón tay cậu – những vết tích của một kẻ suốt đời phải cào bới rác thải và leo trèo trên những tòa nhà đổ nát. Minh thực sự là một kẻ yếu ớt, tay hắn chưa bao giờ phải làm việc nặng.
An giật tay lại, nhưng đã quá muộn. Lan nhìn vào mắt cậu, khoảng cách giữa họ chỉ vài centimet.
"Anh không phải là Minh," Lan thầm thì, hơi thở cô run rẩy. "Minh không bao giờ có ánh mắt căm phẫn như thế này. Anh là ai? Tại sao anh lại ở đây?"
Bên ngoài cửa sổ, những đám mây đen ở Khu Xám dường như đặc quánh lại, báo hiệu một cơn bão acid sắp đổ ập xuống. An đứng giữa lằn ranh của sự sống và cái chết. Cậu phải chọn: tiêu diệt người con gái này để giữ bí mật, hoặc đánh cược mạng sống của hàng vạn người ở Khu Xám vào lòng tin của một kẻ ở Khu Xanh.