An đứng bất động như một pho tượng, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng. Ánh sáng dịu nhẹ trong phòng bỗng trở nên chói mắt và ngột ngạt. Lan lùi lại một bước, tay cô đưa lên che miệng, đôi mắt đẹp đẽ ấy giờ đây tràn ngập sự kinh hoàng.
"Đừng la lên," An trầm giọng, một tông giọng thô ráp và hoang dại hơn Minh rất nhiều. Cậu không tiến tới, mà chỉ đứng yên tại chỗ, đôi bàn tay chai sần buông thõng. "Cô nói đúng, tôi không phải Minh. Minh đang ở ngoài kia, trong màn sương độc mà các người vẫn gọi là rác thải."
Lan run rẩy, lưng cô chạm vào cánh cửa. "Anh đã làm gì anh ấy? Đội an ninh sẽ..."
"Đội an ninh sẽ giết tôi, đúng. Nhưng trước đó, cha cô và Silas sẽ giết hàng vạn người ở Khu Xám," An cắt ngang, giọng nói sắc lẹm như dao. Cậu chỉ tay về phía màn hình máy tính vẫn còn hơi ấm. "Cô có biết 'Dự án Thanh lọc' là gì không? Là xả thải hóa chất vào mạch nước duy nhất của chúng tôi. Minh đổi chỗ cho tôi vì anh ta muốn tìm mẹ mình, nhưng anh ta không biết rằng mình vừa bước vào một nấm mồ tập thể mà chính cha anh ta đã đào sẵn."
Sự im lặng bao trùm căn phòng. Lan sững sờ. Cô là con gái của giới tinh hoa, lớn lên trong nhung lụa và những lời nói dối ngọt ngào về một thế giới đang được phục hồi.
"Không thể nào... Cha tôi nói hệ thống lọc đang giúp mọi người..."
"Vậy hãy nhìn vào đây!" An lao đến, nắm lấy cổ tay Lan, kéo cô về phía bảng điều khiển. Mặc kệ sự chống cự yếu ớt của cô, cậu dùng thẻ ID của Minh ép hệ thống hiển thị bản đồ ngầm. "Nhìn những đường ống màu đỏ này đi! Chúng không dẫn ra biển, chúng dẫn thẳng vào lòng đất phía dưới những khu ổ chuột. Cô có thấy những con số này không? Đó là nồng độ chì và thủy ngân. Người của tôi đang uống thứ này mỗi ngày, và đêm nay, các người định đổ thêm một liều thuốc độc cuối cùng để quét sạch chúng tôi."
Lan nhìn chằm chằm vào những con số đang nhấp nháy. Là một người được đào tạo về khoa học, cô hiểu rõ chúng có ý nghĩa gì. Gương mặt cô dần mất đi sắc hồng, trở nên trắng bệch.
Đúng lúc đó, âm thanh từ hệ thống loa thông báo vang lên khắp Khu Xanh: "Cảnh báo mức độ 2. Bão Acid đang hình thành ở phía Tây. Yêu cầu tất cả cư dân vào nhà. Hệ thống van xả sẽ kích hoạt trong 12 giờ tới để cân bằng áp suất bể chứa."
12 giờ. Thời gian của An không còn nhiều. Cậu buông tay Lan ra, ánh mắt đầy tuyệt vọng. "Minh đang ở với em gái tôi. Con bé đang chết dần. Nếu van xả mở ra, ngay cả Minh cũng không thể sống sót trở về đây để cưới cô đâu."
Lan nhìn xuống bàn tay mình, rồi nhìn vào An. Sự đấu tranh dữ dội hiện rõ trên khuôn mặt cô. Nếu cô im lặng, cô sẽ tiếp tục cuộc sống công chúa nhưng mang nợ máu. Nếu cô giúp kẻ lạ mặt này, cô sẽ phản bội lại cha mình và toàn bộ giai cấp của mình.
"Tôi không thể mở van mà không có mống mắt của Silas hoặc Minh," Lan thì thầm, giọng cô nghẹn lại. "Nhưng... tôi biết cách làm hỏng hệ thống cảm biến áp suất. Nếu cảm biến báo lỗi, van sẽ không thể tự động mở."
An thở phào một cái, nhưng niềm vui chưa kịp thành hình thì tiếng đập cửa rầm rầm vang lên.
"Thiếu gia Minh! Ngài Silas yêu cầu ngài xuống phòng điều khiển trung tâm ngay lập tức để chứng kiến buổi khởi động dự án. Ngài ấy nói... con trai của ngài ấy cần phải làm quen với mùi vị của quyền lực."
An và Lan nhìn nhau. Cạm bẫy đã giăng ra. Silas không chỉ muốn xả thải, hắn còn muốn dùng chính tay "con trai" mình để nhấn nút hành quyết hàng vạn người.