Cơn bão Acid đầu tiên trong năm ập xuống Khu Xám với một sự tàn khốc không báo trước. Những giọt nước màu vàng đục, nồng nặc mùi lưu huỳnh, bắt đầu gõ lên mái tôn của căn hầm như hàng ngàn mũi kim châm. Khói trắng bốc lên từ những vũng nước đọng, ăn mòn mọi thứ chúng chạm vào.
Bên trong căn hầm chật hẹp, Minh đang cuống cuồng dùng những mảnh giẻ rách để nhét vào các khe nứt trên trần nhà. Mỗi khi một giọt nước acid lọt qua, nó lại làm cháy xém mặt bàn gỗ hoặc tạo ra những lỗ thủng trên nền đất.
"Khụ... Khụ..."
Tiếng ho của Nguyệt vang lên, mỗi lúc một nặng nề hơn. Cô bé đang co rúm người lại dưới tấm chăn sờn cũ, gương mặt tím tái vì thiếu oxy. Bầu không khí trong hầm giờ đây đặc quánh khói acid tràn vào từ cửa sổ không kín.
"Đừng sợ, có anh ở đây rồi," Minh thì thầm, giọng hắn lạc đi. Hắn quỳ xuống cạnh giường, bàn tay run rẩy mở túi thuốc mà An đã đưa. Nhưng khi nhìn kỹ những ống thuốc, trái tim Minh như rụng rời. Đây không phải là thuốc đặc trị cấp cao như ở Khu Xanh, nó chỉ là những ống dung dịch lọc phổi thô sơ, chỉ đủ để kéo dài sự sống thêm vài giờ đồng hồ.
"An... Em đau quá..." Nguyệt thều thào, đôi mắt lờ đờ không còn nhìn rõ mặt Minh. "Anh đừng đi... Đừng bỏ em lại trong bóng tối..."
Minh siết chặt lấy bàn tay nhỏ bé, lạnh ngắt của cô bé. Một cảm giác tội lỗi bóp nghẹt lấy tim hắn. Hắn là ai? Một thiếu gia lớn lên trong vòm kính, kẻ chưa bao giờ phải lo lắng về một giọt mưa hay một hơi thở. Trong khi đó, đứa trẻ này đang chết vì chính những thứ mà tầng lớp của hắn thải ra. Sự giống nhau giữa hắn và An giờ đây trở thành một sự mỉa mai cay đắng. Hắn có gương mặt của An, nhưng hắn lại không có sự mạnh mẽ để bảo vệ em gái cậu ta.
"Anh sẽ không đi đâu cả. Nguyệt, nghe anh này, em phải cố lên!"
Bất thình lình, cánh cửa tôn bị đạp tung. Linh lao vào, người ướt sũng, chiếc áo da của cô bị acid ăn mòn từng mảng lớn, bốc khói khét lẹt.
"An! Đưa con bé đi ngay! Đê ngăn nước ở phía Bắc bị vỡ rồi, nước thải từ Khu Xanh đang đổ về đây. Cả khu này sẽ ngập trong acid chỉ trong một giờ nữa thôi!"
Minh bàng hoàng đứng dậy. "Cái gì? Tại sao họ lại xả nước vào lúc này?"
Linh nhìn Minh với ánh mắt lạ lẫm, đầy giận dữ. "Mày hỏi thừa thế? Tụi nhà giàu đó bao giờ chẳng chọn lúc bão bùng để phi tang rác thải! Đi mau, chúng ta phải lên những tòa nhà cao tầng phía trên đồi phế liệu mới mong sống sót!"
Minh vội vàng bế xốc Nguyệt lên. Cô bé nhẹ bẫng, như một nhành cây khô héo. Vừa bước ra khỏi cửa hầm, một cảnh tượng kinh hoàng đập vào mắt hắn. Cả khu phố lụp xụp đang chìm trong một biển nước màu đen kịt, sủi bọt trắng xóa. Những tiếng gào thét thất thanh vang lên khắp nơi. Người ta giẫm đạp lên nhau để tìm đường thoát thân khỏi dòng nước đang dâng cao.
Minh lảo đảo bước đi trong dòng nước ngập đến đầu gối. Cơn đau rát từ nước acid thấm qua quần áo bắt đầu tấn công vào da thịt hắn, đau đớn như bị hàng ngàn con kiến lửa đốt. Nhưng hắn không dám buông tay. Hắn nhìn về phía Vòm Kính xa xa – nơi vẫn đang tỏa sáng rực rỡ và bình yên giữa cơn bão.
Ở đó, cha hắn đang ngồi trên ngai vàng quyền lực, và An – người anh em song trùng của hắn – đang nắm giữ vận mệnh của cả hai thế giới.
"An... cậu phải làm được..." Minh nghiến răng, bước tiếp giữa dòng nước tử thần. Hắn nhận ra mẹ hắn không phải người duy nhất hắn cần tìm. Hắn cần phải sống để vạch trần tội ác của chính cha mình.